Tuesday, November 18, 2014

Vụ cựu công an xã đánh chết học sinh: Phải xử tội giết người mới đúng!

Luật sư Đinh Văn Quế

BLA: Trước kết quả xét xử sơ thẩm về tội cố ý gây thương tích, tác giả không đồng ý và cho rằng hành vi của bị cáo đã đủ yếu tố cấu thành tội giết người. Vì vậy, tòa án cấp phúc thẩm cần hủy án để điều tra, xét xử lại.

Bị cáo Lê Minh Phát sau khi nghe tòa tuyên án. Ảnh: TẤN LỘC


DIỄN BIẾN VỤ ÁN

Chiều 29-12-2013, xuất phát từ mâu thuẫn tối hôm trước, Lê Tấn Khỏe đã dùng vỏ chai nước khoáng ném trúng vào sau đầu em Tu Ngọc Thạch (14 tuổi, học sinh lớp 9) khi em Thạch đang được anh trai chở ngang qua trụ sở UBND xã Vạn Long.

Lúc này, Lê Minh Phát, Lê Ngọc Tâm ngồi trong quán nước nhìn thấy. Sau đó em Thạch được bạn bè chở đi gặp Khỏe và hai bên đã giải hòa.

Thế nhưng khi nghe có người nói nhóm của em Thạch tìm Khỏe để đánh, Phát đã đi tìm Thạch. Phát dùng còng số 8 còng tay Thạch ra sau lưng, đánh, đập vào mặt, vào ngực em, sau đó cùng Tâm chở em về trụ sở Công an xã Vạn Long. Tại đây, Phát tiếp tục đánh đấm em Thạch khiến nạn nhân chết vào sáng 31-12-2013 do chấn thương sọ não.

Ngày 14-11-2014, TAND huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa) đã xét xử phúc thẩm và tuyên phạt Lê Minh Phát (24 tuổi, nguyên công an viên xã Vạn Long) 6 năm tù về tội cố ý gây thương tích, 9 tháng tù về tội bắt người trái pháp luật, tổng hợp hình phạt chung là 6 năm 9 tháng tù.

Tòa cũng phạt Lê Ngọc Tâm (31 tuổi, nguyên công an viên xã Vạn Long) 9 tháng tù treo về tội bắt người trái pháp luật, Lê Tấn Khỏe (15 tuổi) 3 năm tù về tội cố ý gây thương tích.

Về bồi thường dân sự, tòa buộc Phát và gia đình Khỏe phải liên đới bồi thường 135 triệu đồng cho gia đình nạn nhân.

Báo Pháp luật TP.HCM đưa tin bà Nguyễn Thị Độc Lập, mẹ nạn nhân Tu Ngọc Thạch, cho biết gia đình đang chờ TAND huyện Vạn Ninh gửi bản án để làm đơn kháng cáo. “Họ vô cớ bắt, còng tay và đánh đập con tôi tàn bạo đến chết như thế mà xử mức án như vậy thử hỏi ai chấp nhận được! Trong khi đó, tại tòa, không bị cáo nào nhận tội, lại còn có thái độ chà đạp lên nỗi đau mất mát của gia đình tôi. Tôi yêu cầu luật pháp làm rõ ai đã trực tiếp gây ra cái chết cho con tôi để xử phạt nghiêm minh, công bằng” - bà Lập bức xúc.

Trong khi đó, luật sư của bị cáo Lê Tấn Khỏe cho biết gia đình bị cáo này đang làm đơn kháng cáo kêu oan cho Khỏe.

..........................

Và dưới đây là phần bình luận của luật sư Đinh Văn Quế 
(bài đăng trên báo Pháp luật TP.HCM):

Phải xử tội giết người mới đúng!

Tội bắt người: Xử khoản 3 mới đúng!

Với nội dung vụ án như trên, cáo trạng của VKSND huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa) truy tố Lê Minh Phát và Lê Tấn Khỏe về tội cố ý gây thương tích theo khoản 3 Điều 104 BLHS; truy tố Lê Ngọc Tâm và Lê Minh Phát tội bắt người trái pháp luật theo khoản 1 Điều 123 BLHS.

Việc truy tố và xét xử Tâm và Phát tội bắt người trái pháp luật theo khoản 1 Điều 123 BLHS là chỉ mới đúng về tội danh chứ chưa đúng về điều khoản luật định. Bởi lẽ từ hành vi bắt người trái pháp luật nên mới dẫn đến hành vi đánh chết nạn nhân (em Thạch) nên phải coi hành vi bắt người trái pháp luật của Tâm và Phát thuộc trường hợp “gây hậu quả nghiêm trọng” (quy định tại khoản 3 Điều 123 BLHS, có khung hình phạt từ ba năm đến 10 năm tù).

Ngoài ra, hành vi bắt người trái pháp luật của Tâm và Phát còn thuộc trường hợp “lợi dụng chức vụ, quyền hạn”. Do đó, việc truy tố và xét xử Tâm và Phát tội bắt người trái pháp luật theo khoản 1 Điều 123 BLHS là chưa đúng quy định của BLHS.

Tội giết người với nhiều tình tiết tăng nặng

Bây giờ, xét hành vi đánh chết em Tu Ngọc Thạch của bị cáo Phát. Luật quy định anh phải nhận thức được rằng việc anh đánh một em bé đã bị còng tay, không có khả năng tự vệ, mà lại đánh vào những chỗ hiểm yếu, có thể gây ra hậu quả chết người. Cho dù anh không bàn bạc giết, không mong muốn hậu quả chết người xảy ra nhưng với hành vi côn đồ như vậy, luật quy định hậu quả xảy ra tới đâu anh phải chịu trách nhiệm pháp lý tới đấy. Ở đây, hậu quả chết người đã xảy ra nên anh phải bị xử về tội giết người.

Về lý luận cũng như thực tiễn xét xử từ trước tới nay đều khẳng định nguyên tắc này.

Hơn nữa, hành vi giết người của bị cáo thuộc trường hợp “giết trẻ em”, “bằng cách lợi dụng nghề nghiệp”, “có tính chất côn đồ” và có thể có cả tình tiết “vì động cơ đê hèn” được quy định tại các điểm c, k, n và điểm q khoản 1 Điều 93 BLHS (có khung hình phạt từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình).

Ở đây, VKS và TAND huyện Vạn Ninh truy tố và xét xử về tội cố ý gây thương tích theo khoản 3 Điều 104 BLHS là không đúng pháp luật.

Ngoài ra, tôi đồng ý với ý kiến của Thẩm phán Phạm Công Hùng (Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM) về vai trò đồng phạm của Lê Ngọc Tâm. Dù cái chết của em Thạch là do Phát trực tiếp gây ra nhưng Tâm là người (như tòa án cấp sơ thẩm đã xác định) đã tích cực truy bắt em Thạch, trực tiếp gọi điện thoại cho ông Thắng và Phát đến đuổi bắt Thạch, dùng xe mô tô chở Thạch về trụ sở công an xã để cho Phát đánh em Thạch trong khi em không có điều kiện chống đỡ. Nếu không nói là có tổ chức thì hành vi của Tâm cũng là hành vi giúp sức tích cực để Phát trực tiếp đánh chết em Thạch. Do đó, Tâm cũng là đồng phạm giết người với Lê Minh Phát.

Hình phạt “nhẹ như bấc”

Có lẽ ngoài kiểm sát viên giữ quyền công tố tại tòa và HĐXX sơ thẩm, không ai có thể chấp nhận hành vi bắt, còng tay, đánh chết một em học sinh mới 14 tuổi mà chỉ bị phạt sáu năm chín tháng tù!

Xét xử như thế này thì khó có thể được dư luận đồng tình.

Một người có máu “giang hồ” như Phát, phạm tội với hành vi côn đồ, gây mất nhân tâm như thế cần phải được nghiêm trị chứ không thể xử mức án nhẹ như vậy. Tuy nhiên, do truy tố sai tội danh, sai cả diện truy tố và do nhận thức không đầy đủ về tính chất của vụ án nên tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên một mức án “như bấc” nên không tránh khỏi sự bức xúc của dư luận.

Ngoài ra, về trách nhiệm bồi thường thiệt hại cũng có điều đáng bàn. Nếu bị cáo Lê Tấn Khỏe khi phạm tội đã đủ 15 tuổi thì việc tòa án buộc gia đình bị cáo Khỏe phải liên đới với Phát bồi thường cho gia đình nạn nhân là không đúng quy định của BLDS về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng và hướng dẫn của TAND Tối cao. Nếu bị cáo Khỏe khi phạm tội đã đủ 15 tuổi trở lên thì tòa án phải tuyên buộc bị cáo Khỏe phải bồi thường, nếu bị cáo không có tài sản riêng thì bố mẹ (chứ không phải gia đình) phải bồi thường thay.

Bồi thường thay và phải bồi thường là hai vấn đề khác nhau. Từ trước đến nay các tòa án không để ý nên cứ bị cáo chưa thành niên là buộc gia đình bị cáo phải bồi thường.

---------------------

Hình sự