Sunday, July 8, 2018

Tóm tắt nội dung tác phẩm kiếm hiệp Thiên Long Bát Bộ


Bạch Y Ngũ Bút

(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) - Thiên Long Bát Bộ là tác phẩm kiếm hiệp nội dung đồ sộ, hấp dẫn và phức tạp bậc nhất của nhà văn Kim Dung. Với trên 1.000 nhân vật chính, phụ, trải dài qua lãnh thổ 5 quốc gia là Tống, Liêu, Đại Lý, Thổ Phồn và Tây Hạ, Thiên Long Bát Bộ là câu chuyện về cuộc đời, tình yêu và những biến cố kinh thiên động địa trong cuộc đời ba nhân vật chính, ba chàng trai tài giỏi, đầy cá tính là: Tiêu Phong, Đoàn Dự và Hư Trúc. Thiên Long Bát Bộ được đăng lần đầu tiên trên tờ Minh báo tại Hồng Kông ngày 3/9/1963 và kéo dài trên 1 năm. Tác phẩm thấm đượm triết lý và tinh thần Phật giáo mà Kim Dung vốn ngưỡng mộ. Thiên Long Bát Bộ đã được dựng thành tác phẩm điện ảnh nhiều lần.

<< Đoàn Dự & Vương Ngữ Yên - cặp đôi đẹp nhất trong Thiên Long Bát Bộ 

Xét về mặt thời gian kiếm hiệp, Thiên Long Bát Bộ diễn ra ở giai đoạn trước bộ Xạ điêu tam bộ khúc của Kim Dung (Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ và Ỷ thiên đồ long ký). Rất nhiều nhân vật, địa danh, tình tiết ... trong Thiên Long Bát Bộ cũng được nhắc đến trong nhiều tác phẩm khác của Kim Dung. Đối với các fan hâm hộ kiếm hiệp Kim Dung, Thiên Long Bát Bộ chắc chắn là tác phẩm không thể bỏ qua.

Dưới đây là phần tóm lược tác phẩm - chi tiết, chủ yếu dành cho các fan kiếm hiệp có dịp ôn lại, nhớ lại tên nhân vật, các tình tiết ... mà có thể do tác phẩm khá đồ sộ và phức tạp nên bị "tẩu hỏa nhập ma". Đối với những người chưa đọc Thiên Long Bát Bộ, có lẽ không nên đọc bài viết này, vì sẽ làm lộ những thông tin, tình tiết có thể làm giảm tính hấp dẫn, bất ngờ và kịch tính mà tác phẩm đem lại cho người đọc lần đầu.
.....

Phần thứ nhất:

Tóm tắt cốt truyện theo 3 nhân vật chính:
Đoàn Dự, Tiêu Phong & Hư Trúc 
....

Đoàn Dự - hoàng tử đa tình nước Đại Lý



Tại nước Đại Lý, có chàng thanh niên 19 tuổi tên Đoàn Dự, là hoàng tử, con Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần (em ruột hoàng đế nước Đại Lý là Đoàn Chính Minh) và chính phi Đao Bạch Phượng. Khi đó, Hoàng đế Đoàn Chính Minh đã lên kế hoạch sẽ xuống tóc vào chùa đi tu, nhường lại ngai vàng cho em trai là Đoàn Chính Thuần. Như vậy Đoàn Dự chính là thế tử, người sẽ lên ngôi hoàng đế nước Đại Lý trong tương lai.

Đoàn hoàng gia xưa nay đều là những người theo đạo Phật, bản tánh nhân ái, từ bi; lại lấy đức nhân ái mà cai trị đất nước, nên được người dân Đại Lý quý trọng, kính nể.

Họ Đoàn cũng nổi tiếng là võ thuật cao cường, với hai môn tuyệt kỹ lừng danh thiên hạ là ngón điểm huyệt Nhất Dương Chỉ và kiếm pháp Lục Mạch Thần Kiếm. Chỉ có những người thân tín trong gia đình mới được chân truyền hai môn này.

Đoàn Dự từ nhỏ sống trong hoàng cung, được cha cho học về Phật pháp, lấy nhân từ bác ái làm phương châm sống. Vì vậy, khi lớn lên bị cha bắt phải học võ công Đoàn Dự cảm thấy mâu thuẫn với đạo lý nhà Phật, nên quyết không chịu học. Bữa nọ, chàng ta lén cha mẹ bỏ nhà ra đi ngao du ngoạn thủy, vô tình đã lạc chân vào chốn võ lâm giang hồ.

Đầu tiên, Đoàn Dự lên núi Vô Lượng xem một cuộc khảo thí võ công của phái Vô Lượng. Vì lỡ miệng cười một tiếng, Đoàn Dự bị người của phái Vô Lượng tức giận đánh cho bầm dập. Một cô gái xinh đẹp 16 tuổi tên Chung Linh đã cứu anh chàng. Trên đường rong chơi cùng Đoàn Dự, Chung Linh vì dùng chất độc ám toán cao thủ của Thần Nông bang nên bị bắt giữ làm con tin. Đoàn Dự nhận lời nàng tìm đến Vạn Kiếp cốc, là nơi ở của cha mẹ Chung Linh, để đem thuốc giải độc về trao cho Thần Nông bang, giải cứu Chung Linh ra.

Trên đường tới Vạn Kiếp cốc, Đoàn Dự lạc đường, rơi xuống vực sâu. Nhờ đó tình cờ phát hiện ra một hang đá nằm dưới lòng đất, có lối thông ra bờ sông. Chàng tiếp tục đi vào, qua sáu lần cửa thì đến một toà thạch thất, dấu vết từng có người ở. Trong hang đá, Ðoàn Dự thấy một pho tượng bằng ngọc tạc một người con gái sống động như người thật, sắc nước hương trời, đẹp tựa tiên nữ giáng trần. Đoàn Dự lạy pho tượng thiếu nữ 1.000 cái, trở thành đệ tử của pho tượng mà chàng gọi là "thần tiên tỷ tỷ". Tại đây, Đoàn Dự có cơ hội đọc những pho bí kíp võ công của phái Tiêu Dao do "thần tiên tỷ tỷ" để lại. Đó là hai tuyệt kỹ Bắc Minh Thần Công (một môn võ công có phần âm độc, hút nội lực của người khác vào cơ thể mình) và Lăng Ba Vi Bộ (thuật kinh công tuyệt điệu). Trong hang đá còn có một bàn cờ thế, đang hồi bất phân thắng bại. (Ghi chú: nguyên pho tượng này là tạc một người có tên là Lý Thu Thủy, thuộc môn phái Tiêu Dao. Còn thế cờ trên bàn cờ có tên là Trân Lung).

Vốn không muốn học võ công, nên Đoàn Dự chỉ tập sơ qua môn Bắc Minh Thần Công, còn môn khinh công Lăng Ba Vi Bộ thì chàng tập luyện chăm chỉ, vì nghĩ rằng về sau nếu có gặp kẻ thù, thì sẽ dùng Lăng Ba Vi Bộ để né tránh, chạy thoát.

Cũng trên núi Vô Lượng, Đoàn Dự tình cờ nuốt phải một con cóc cực độc có tên gọi là "Mãn chu cáp". Dĩ độc trị độc, nhờ đó cơ thể chàng trở nên miễn dịch với tất cả các loại độc dược. (Chất độc không có khả năng xâm nhập vào cơ thể. Nhưng bản thân Đoàn Dự không biết mình có khả năng này).

Sau khi tìm đến Vạn Kiếp cốc, Đoàn Dự gặp cha mẹ Chung Linh là vợ chồng Chung Vạn Cừu - Cam Bảo Bảo (Chung phu nhân). Chung phu nhân giao cho Đoàn Dự một chiếc hộp nhỏ bằng vàng, bên trong ghi ngày tháng năm sinh của Chung Linh, nói chàng về giao cho cha là Đoàn Chính Thuần, nói ông đến giải cứu cho Chung Linh.

Chung phu nhân lại đưa Đoàn Dự sang nhà tỷ tỷ của mình, mượn ngựa tốt để Đoàn Dự về kinh thành Đại Lý cho kịp thời gian. Tại đây, Đoàn Dự gặp một cô gái vô cùng xinh đẹp, tên là Mộc Uyển Thanh (nhưng nàng ta lúc nào cũng dùng khăn che mặt). Mộc Uyển Thanh cho Đoàn Dự mượn con thần mã có tên là Hắc Mai Côi.

Mộc Uyển Thanh khi đó đang bị một nhóm người từ xa tới ám toán (nguyên đây là nhóm người do Vương phu nhân gửi tới, tìm đánh mẹ ruột của Mộc Uyển Thanh vì ghen tuông, tình địch). Đoàn Dự dù không biết chút võ công đã xông vào cứu và cùng Mộc Uyển Thanh thoát ra ngoài.

Sau khi cứu thoát được Chung Linh, Mộc Uyển Thanh và Đoàn Dự tiếp tục bị nhóm Tứ nhân đại ác (thuộc Nhất Phẩm đường, từ nước Tây Hạ sang) bắt giữ, đe dọa. Kẻ đứng hàng thứ ba trong Tứ nhân đại ác là Nam Hải Ngạc Thần muốn bắt Đoàn Dự làm đệ tử của mình, vì thấy chàng có tư chất đặc biệt. Nhưng Đoàn Dự cương quyết không chịu.

Phần Mộc Uyển Thanh, lúc nào nàng cũng che mặt bằng một tấm khăn và có lời nguyền ai là người đầu tiên nhìn thấy mặt mình thì hoặc sẽ là chồng của mình, hoặc sẽ bị giết chết. Do Cực hung cùng ác Vân Trung Hạc (hàng tứ tư trong nhóm Tứ nhân đại ác) là người háo sắc, muốn cưỡng đoạt Mộc Uyển Thanh, nên nàng đã giở khăn che mặt cho Đoàn Dự nhìn trước và nhận Đoàn Dự là người đầu tiên nhìn thấy mặt mình nên sẽ là ... chồng mình!

Qua mấy ngày sống chết cùng nhau, Mộc Uyển Thanh và Đoàn Dự nảy sinh tình cảm. Đoàn Dự nhận lời sẽ lấy Mộc Uyển Thanh làm vợ. Nhưng đó cũng mới chỉ là cảm tình chứ không hẳn là tình yêu.

Sau đó, Đoàn Dự gặp nhóm Tứ đại hộ (do cha chàng cử đi tìm) và trở về hoàng cung. Cùng đi có Mộc Uyển Thanh.

Tại hoàng cung, Mộc Uyển Thanh phát hiện mẹ Đoàn Dự là Đao Bạch Phượng, lại chính là kẻ tình địch không đội trời chung của sư phụ nàng (thực ra bà chính là mẹ Mộc Uyển Thanh). Nguyên cha Đoàn Dự là Đoàn Chính Thuần vốn có thói trăng hoa, đi đến đâu vương tình đến đó, nên mười mấy năm trước có quan hệ với rất nhiều người con gái xinh đẹp, có con với họ mà không hề hay biết. Trong số những người tình của Đoàn Chính Thuần có mẹ của Chung Linh (Cam Bảo Bảo) và mẹ của Mộc Uyển Thanh (Tần Hồng Miên). Đoàn Chính Thuần cũng nhận ra Mộc Uyển Thanh chính là con gái mình. Như vậy, Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh là hai anh em cùng cha khác mẹ, nên không thể cưới nhau được nữa. Việc này làm cho Mộc Uyển Thanh hết sức đau khổ.

Tiếp đó, đại ca của nhóm Tứ nhân đại ác là Đoàn Diên Khánh đến báo thù ở hoàng cung họ Đoàn, đã bắt Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh nhốt chung trong một hang đá chật hẹp, lại cho uống thuốc xuân tình. Mục đích là để hai người loạn luân với nhau, làm bại hoại danh dự của dòng họ Đoàn. Trong giây phút lâm nguy không thể kiềm chế được dục vọng, thì tình cờ Chung Linh lọt vào hang đá thế chỗ cho Mộc Uyển Thanh.

Tiếp đó, tại chùa Thiên Long ở Đại Lý, có vị đại sư nước Thổ Phồn tên là Cưu Ma Trí (vốn là một người có máu "nghiện" về nghiên cứu võ công) tìm tới, xin được xem và trao đổi học hỏi bí kíp võ công Lục Mạch Thần Kiếm - vốn là bảo bối của Đại Lý. Các nhà sư tại chùa sau khi giao chiến không địch nổi Cưu Ma Trí, đã quyết định huỷ pho sách võ để không lọt vào tay Cưu Ma Trí. Tức giận, và biết được Đoàn Dự tuy không biết võ công nhưng lại thuộc lòng pho sách võ Lục Mạch Thần Kiếm, Cưu Ma Trí đã bắt sống và áp giải Đoàn Dự sang Trung Nguyên (nước Tống), tìm đến nhà của Mộ Dung Bác (vốn cũng là người nổi tiếng về võ công và nghiên cứu võ công) để trao đổi võ thuật với y (ý của Cưu Ma Trí là Đoàn Dự do biết Lục Mạch Thần Kiếm, nên xem anh như là một "pho sách sống" vậy).

Đoàn Dự bị Cưu Ma Trí áp giải vào đến vùng Thái hồ, nơi dòng họ Mộ Dung sinh sống, là các hòn đảo nhỏ san sát trên hồ nước mênh mông. Tại đây, Đoàn Dự gặp hai cô gái xinh đẹp, là nữ tì của Mộ Dung Phục (con trai Mộ Dung Bác) là A Bích và A Châu. Tiếp đó, Đoàn Dự được A Châu, A Bích cứu thoát khỏi tay Cưu Ma Trí và đưa đến một hòn đảo xinh đẹp trồng toàn hoa trà có tên là Mạn Đà Sơn trang. Chủ nhân Mạn Đà sơn trang là Vương Phu Nhân (Vương phu nhân tên thật là Lý Thanh la, con gái của Lý Thu Thuỷ - thuộc môn phái Tiêu Dao ở nước Đại Lý. Vương phu nhân cũng là một trong những người tình cũ của cha Đoàn Dự là Đoàn Chính Thuần).

Tại Mạn Đà Sơn trang, Đoàn Dự đã giảng cho Vương phu nhân những kiến thức cao cường về loài hoa trà, và bị Vương phu nhân bắt phải trồng và chăm sóc hoa trà trên đảo, nếu không muốn bị chặt chân tay làm phân bón cho trà. Nhờ đó, Đoàn Dự đã gặp một cô gái vô cùng xinh đẹp, dáng vẻ lại rất giống với pho tượng ngọc trong hang động mà chàng đã gặp tháng trước. Cô gái có tên là Vương Ngữ Yên, chính là con gái duy nhất của Vương Phu nhân. Vì vốn đã vô cùng ngưỡng mộ pho tượng ngọc, nên khi gặp Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự đã nảy sinh tình cảm, đến mức mê muội thần trí vì nàng.

Sau một biến cố, Đoàn Dự nhờ vận công được môn Bắc Minh Thần Công, đã cứu thoát được A Châu, A Bích, đồng thời rủ Vương Ngữ Yên cùng bỏ trốn khỏi Mạn Đà Sơn Trang. Nguyên Vương Ngữ Yên là một cô gái vô cùng thông minh, nhưng lại ngây thơ, trong trắng và bấy lâu đã đem lòng thầm yêu trộm nhớ anh họ (biểu ca) của mình là Mộ Dung Phục. Do vậy, khi Đoàn Dự rủ nàng đi tìm và ủng vệ cho Mộ Dung Phục trên chốn giang hồ thì nàng tin ngay và đồng ý đi theo Đoàn Dự.

Khi cả nhóm về lại Yến Tử ổ (nơi ở của họ Mộ Dung), tại đây Đoàn Dự bị các thuộc hạ của Mộ Dung Phục khinh rẻ, chọc tức. Vì tự ái, Đoàn Dự đành chia tay Vương Ngữ Yên, lên thuyền chèo vào đất liền. Vì quá buồn bực, Đoàn Dự vào một quán rượu. Qua một trận đấu tửu lượng đầy sảng khoái và khó tin, Đoàn Dự gặp và kết nghĩa huynh đệ sống chết có nhau với một chàng trai cao lớn, dáng vẻ hùng dũng tên Kiều Phong. Khi đó, Đoàn Dự không hề biết rằng Kiều Phong là một nhân vật lừng danh trên chốn giang hồ, bang chưởng Cái Bang - một môm phái lớn bậc nhất trên giang hồ. Phần Kiều Phong cũng không hề biết rằng mình vừa kết nghĩa anh em với thái tử nước Đại Lý.

Ngay sau đó, tại đại hội bất thường của Cái Bang, Kiều Phong bị một số vị trưởng lão trong bang tố cáo có nguồn gốc "bất minh" là người ngoại bang. Cụ thể là Kiều Phong thực chất mang trong người dòng máu Khất Đan (nước Liêu - vốn bị coi là kẻ thù của Đại Tống, chứ không phải là người Hán). Dù còn nghi hoặc, nhưng bị xúc phạm, Kiều Phong đã từ bỏ ngôi vị chưởng môn Cái Bang, ra đi với lời thề sẽ làm rõ sự thật, tìm ra kẻ đã tung tin hãm hại mình.

Khi đó, Vương Ngữ Yên bị trúng độc và Đoàn Dự đã cùng nàng chạy trốn vào một trang trại. Tại đây, để bảo vệ nàng, Đoàn Dự đã vận dụng phép khinh công Lăng Ba Vi Bộ né tránh, và dưới sự hướng dẫn của Vương Ngữ Yên, đã vận công tuyệt kỹ Lục Mạch Thần Kiếm giết chết một loạt 12 cao thủ của Thổ Phồn. Khi đó, Đoàn Dự cũng đã giáp mặt Mộ Dung Phục, đóng giả là Lý đại nhân.

Sau đó Vương Ngữ Yên gặp lại Mộ Dung Phục và các thuộc hạ của y, nàng đã đi theo nhóm này với niềm hoan hỷ trong lòng, vì có cơ hội cận kề với biểu ca Mộ Dung Phục, người mà nàng vẫn thầm yêu trộm nhớ. Trong khi đó, vì quá si mê Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự luôn tìm mọi cơ hội để bám theo, gặp gỡ trò chuyện cùng Vương Ngữ Yên, dù là công khai hay lén lút. Dù Mộ Dung Phục tỏ ra rất khó chịu.

Trên đường phiêu bạt, Đoàn Dự đã  tình cờ tham dự cuộc chơi cờ với Tô Tinh Hà (thuộc phái Tiêu Dao) trong thế cờ Trân Lung và chàng đã thua. Tại đây, Đoàn Dự đã gặp Hư Trúc, là một nhà sư trẻ của phái Thiếu Lâm. Hư Trúc khi đó đã phá được thế cờ Trân Lung (sau đó được truyền cho ngôi vị chưởng môn đời thứ ba của Tiêu Dao phái).

Sau đó, cảm phục việc Hư Trúc dũng cảm cứu một bé gái bị quần hùng toan hãm hại (bé gái đó chính chính là Thiên Sơn Đồng lão), Đoàn Dự kết nghĩa huynh đệ với Hư Trúc. Khi kết nghĩa, Đoàn Dự có nhắc đến tên đại ca Tiêu Phong, khiến Hư Trúc cũng rất mong gặp mặt. Hư Trúc lớn hơn Đoàn Dự vài tuổi nên làm anh.

Sau đó, quần hùng tề tựu về và xảy ra một trận đại chiến trên núi Thiếu Lâm. Tại đây, Đoàn Dự đã dùng Lục Mạch Thần Kiếm đánh bại Mộ Dung Phục, khiến y suýt tự tử vì quá nhục nhã. May nhờ có Vương Ngữ Yên năn nỉ Đoàn Dự nhẹ tay với biểu ca của mình.

Cũng thời gian này, công chúa nước Tây Hạ là Ngân Xuyên công chúa loan báo khắp nơi đang tuyển chọn phò mã, mời anh hùng khắp thiên hạ đến ứng tuyển. Vì muốn tăng cường bang giao thân thiết với nước Tây Hạ, hoàng đế Đại Lý và Đoàn Chính Thuần đã chỉ thị cho Đoàn Dự phải sang Tây Hạ ứng thí, cưới được công chúa Tây Hạ. Đoàn Dự buộc phải nghe lời sang Tây Hạ, nhưng lòng thì vẫn chỉ tha thiết với Vương Ngữ Yên mà thôi.

Trong khi đó, vì muốn loại bỏ đối thủ tình địch trong việc cưới công chúa Tây Hạ, Mộ Dung Phục đã ra tay sát hại Đoàn Dự một cách tàn độc và hèn hạ, quăng xác chàng xuống một giếng khô. Khi đó, Vương Ngữ Yên đã tình cờ nhìn thấy, Mộ Dung Phục liền công khai ý định của mình là sẽ cưới công chúa Tây Hạ và cho rằng tình cảm giữa mình và Vương Ngữ Yên chỉ là anh em mà thôi. Vì quá đau khổ và tuyệt vọng, Vương Ngữ Yên đã nhảy xuống giếng khô tự vẫn, để chết cùng, báo đáp Đoàn Dự - người mà nàng biết đã thương yêu mình một cách chân thành tha thiết suốt thời gian qua. Tuy nhiên, thật may mắn là cả Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên đều không chết dưới giếng khô, và được cứu thoát.

Đoàn Dự tiếp tục cùng đoàn tùy tùng của mình, lúc này có cả Mộc Uyển Thanh và Chung Linh mà  chàng gặp lại, cùng Vương Ngữ Yên, đến Tây Hạ. Cùng đi còn có Tiêu Phong, Hư Trúc - cũng muốn xem cảnh kén phò mã hoạt náo ra sao.

Sau khi "thất bại" trong cuộc thi tuyển kén chọn phò mã của công chúa Tây Hạ (người được công cúa chọn chính là Hư Trúc), trên đường trở về Đại Lý cùng đám tuỳ tùng, Đoàn Dự rơi vào vòng phục kích của Vương Phu Nhân và bị bắt sống. Nguyên nhân là vì Vương Phu Nhân chính là một người tình của Đoàn Chính Thuần (cha Đoàn Dự), sau khi chia tay luôn có mộng sẽ bắt lại người tình để ép phải chung sống với mình suốt đời. Vương phu nhân khi đó lầm tưởng Đoàn Dự là Đoàn Chính Thuần nên bắt nhầm.

Cùng khi đó, Mộ Dung Phục cũng đã dùng độc bắt sống được Đoàn Chính Thuần và những người tình của ông, đem đến cho Vương phu nhân. Trong một tấn bi kịch kinh hoàng động phách, Mộ Dung Phục vì muốn làm con nuôi của Đoàn Diên Khánh (để sau này sẽ trở thành hoàng tử, rồi lên ngôi hoàng đế nước Đại Lý) đã lần lượt giết hại 5 người tình của Đoàn Chính Thuần. Đoàn Chính Thuần vì quá đau lòng đã tự vẫn.

Nhưng còn bất ngờ hơn, trong phút lâm chung, mẹ Đoàn Dự là Đao Bạch Phượng bất ngờ tiết lộ một bí mật động trời và khó hình dung nhất: cha ruột của Đoàn Dự không phải là Đoàn Chính Thuần, mà chính là Đoàn Diên Khánh (người anh họ của Đoàn Chính Thuần) - kẻ đứng đầu nhóm Tứ nhân đại ác. Hai mươi năm trước, để trả thù thói trăng hoa của chồng, bà đã tự nguyện hiến thân cho một gã ăn mày thương tích nằm trước cổng chùa. Đó chính là Đoàn Diên Khánh.

Sau cùng, Đoàn Dự về đến kinh thành Đại Lý, chàng đã kể lại cho nhà vua Đoàn Chính Minh toàn bộ sự việc và dòng máu thật sự của mình. Nhưng hoàng đế Đoàn Chính Minh vẫn tin yêu cháu và quyết định trao lại ngôi vua cho Đoàn Dự (sau đó ông vào chùa đi tu).

Cuối truyện, Kim Dung không nói rõ Đoàn Dự sẽ cưới ai trong số các người đẹp. Nhưng gần như chắc chắn là chàng sẽ cưới người con gái mà mình si mê và yêu thương nhất - Vương Ngữ Yên. Và không chừng sẽ còn cưới cả Mộc Uyển Thanh, Chung Linh nữa.

.............

Tiêu Phong - oan nghiệt vì mang dòng máu "ngoại bang" Khất Đan




Cuộc thảm sát ở ải Nhạn Môn Quan

Tiêu Phong ban đầu có tên là Kiều Phong (lấy theo tên cha nuôi họ Kiều). Chàng là một người đàn ông võ công thuộc hàng đệ nhất võ lâm, đầy nghĩa khí, trách nhiệm và chung thủy. Tiêu Phong là bang chưởng Cái Bang. Nhưng cuộc đời của chàng lại là một tấn bi kịch, khổ đau và sóng gió đến mức cùng cực, chỉ vì chàng mang trong mình dòng máu "ngoại bang" Khất Đan.

Tiêu Phong là con trai của một tráng sỹ người Khiết Đan (nước Liêu) tên là Tiêu Viễn Sơn. Mẹ của Tiêu Phong là người Hán (nước Tống). Tiêu Viễn Sơn có sư phụ là người Hán.

30 năm trước, Tiêu Viễn Sơn trong một lần từ nước Liêu đưa vợ và con trai (chính là Tiêu Phong, lúc này chưa đầy 1 tuổi) vào Trung Nguyên thăm ba mẹ vợ. Khi đoàn người vừa tới biên giới Liêu - Tống là ải Nhạn Môn Quan, đoàn người vợ chồng Tiêu Viễn Sơn bị một nhóm (trên 30 người) cao thủ người Hán, đứng đầu là một vị mang biệt danh "thủ lĩnh đại ca", phục kích, sát hại. Nguyên nhân là vì có người báo tin cho nhóm cao thủ này rằng có một nhóm người Khất Đan đang tiến vào nước Tống, có ý định vào chùa Thiếu Lâm chiếm đoạt kinh sách bí kíp võ công thượng thừa đang tàng trữ ở đây. Cũng chính là võ công/bảo bối dùng chống giặc ngoại xâm của người Hán. Trong khi giữa Tống và Liêu từ bao đời qua xem nhau là kẻ thù. Do vậy, họ đã phục kích nhóm Liêu cẩu này. (Ghi chú: Về sau mọi người mới biết sự thật không phải như vậy, mà đây là âm mưu nằm trong kế hoạch khôi phục nước Yên của Mộ Dung Bác (cha Mộ Dung Phục), đã vu oan cho Tiêu Viễn Sơn nhằm chia rẽ quan hệ Liêu - Tống).

Vì võ công của Tiêu Viễn Sơn thuộc hàng thượng thừa, nên các cao thủ Trung Nguyên đã bị đánh  chết gần hết. Ngay cả vị "thủ lĩnh đại ca" cũng bị trọng thương. Trong lúc giao chiến, người vợ và con của Tiêu Viễn Sơn do không biết chút võ công đã bị đánh chết. Thấy thảm cảnh quá bi thương, lại nảy sinh thù oán giữa nước Liêu và nước Tống (là quê hương của vợ), Tiêu Viễn Sơn quá đau lòng, khắc vào vách đá bên đường một dòng chữ vĩnh biệt, rồi ôm xác vợ con nhảy xuống vực Nhạn Môn Quan tự vẫn.

Khi đang trên đà rơi xuống, chợt thấy đứa con thơ vẫn còn sống, Tiêu Viễn Sơn đã ráng hết lực tàn quăng ngược đứa trẻ lên trở lại bờ vực. Còn mình cùng vợ thì rơi xuống vực sâu. Đứa trẻ đó chính là Tiêu Phong, được vị "thủ lĩnh đại ca" tha cho không giết, đem về giao cho đôi vợ chồng tiều phu họ Kiều ở dưới chân núi Thiếu Thất nuôi nấng. Tiêu Phong được cha mẹ nuôi đặt tên là Kiều Phong.

Bỏ ngôi bang chủ, quyết đi tìm sự thật

Kiều Phong sống với cha mẹ nuôi nơi núi rừng hoang vắng. Khi còn nhỏ, một lần đang chơi đùa trong núi, bị một con sói tấn công. Một nhà sư Thiếu Lâm (Huyền Khổ) đi ngang qua thấy vậy cứu giúp, rồi lại nhận Kiều Phong làm đệ tử, truyền dạy võ công.

Sau đó, do mối quan hệ rộng lớn của sư phụ Huyền Khổ, Kiều Phong được giao cho chưởng môn Cái Bang là Uông Kiếm Thông tiếp tục truyền dạy võ công và thu nạp chàng vào môn phái Cái Bang. Nhờ võ công siêu việt và tính cách hiệp nghĩa, đồng thời hoàn thành xuất sắc nhiều trọng trách được giao, Kiều Phong đã được Uông Kiếm Thông bang chủ đương nhiệm tin tưởng giao lại chức Bang Chủ khi còn rất trẻ, mới trên 30 tuổi. Bí mật về nguồn gốc của chàng tuyệt không mấy người biết và nhắc tới.

Với cương vị chưởng môn Cái Bang, Kiều Phong được cả giang hồ kính nể về tài nghệ lẫn nghĩa khí. Thiên hạ lan truyền câu nói “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung”.  Ý rằng tại Trung Nguyên ở phương Bắc người nổi tiếng anh tài chính là Kiều Phong, ở phương Nam là dòng họ Mộ Dung. Không ai không nghe tên tuổi họ trên chốn gian hồ.

Bữa nọ Kiều Phong tình cờ gặp Đoàn Dự trong một quán rượu. Sau một cuộc thi uống rượu kỳ thú, mến mộ tính cách nhau, cả hai kết nghĩa thành anh em, thề sống chết cùng nhau đến cuối đời.

Trước đó, trong một đại hội của Cái Bang, Khang Mẫn (còn gọi là Mã phu nhân, vợ của Mã Đại Nguyên, phó bang chủ Cái Bang) là một người đàn bà có nhan sắc tuyệt trần, nhưng dâm tà, đã phải lòng Kiều Phong. Nhưng do Kiều Phong vô tình không ngó ngàng tới người đẹp, khiến Mã phu nhân vô cùng tức giận. Để trả thù việc Kiều Phong "khinh rẻ" mình, Mã phu nhân yêu cầu chồng, là một trong số rất ít người biết về nguồn gốc dòng máu của Kiều Phong, công khai cho mọi người biết nguồn gốc Khất Đan của Kiều Phong, nhằm mục đích khiến Kiều Phong sẽ phải thân bại danh liệt. Nhưng Mã Đại Nguyên đã từ chối. Khang Mẫn bèn dùng nhan sắc, dụ dỗ một số vị có chức sắc trong Cái bang đứng ra tố cáo Kiều Phong. Khang Mẫn còn tàn độc chủ mưu sát hại chính chồng mình là Mã Đại Nguyên.

Trước đại hội bất thường của Cái Bang, bàn việc trả thù cho cái chết bất thường của Bang phó Mã Đại Nguyên, vài trưởng lão trong Cái Bang đã kể lại câu chuyện về nguồn gốc Khất Đan của Kiều Phong. Đó là câu chuyện 30 năm trước ở ải Nhạn Môn Quan, các cao thủ võ lâm đã phục kích nhóm người Khiết Đan, do vị "thủ lĩnh đại ca" chỉ huy. Kiều Phong bang chưởng Cái Bang ngày nay chính là đứa trẻ Khất Đan ở ải Nhạn Môn Quan ngày trước.

Chưa hết, Mã phu nhân (Khang Mẫn) còn khóc lóc cho rằng cái chết của chồng mình có dấu vết liên quan đến Kiều Phong. Vì tại hiện trường hung thủ có để rơi lại một cái quạt, chính là quạt của Kiều Phong. Nhiều khả năng Kiều Phong chính là hung thủ đã giết Mã Đại Nguyên để diệt khẩu.

Nghe câu chuyện, quần Cái vô cùng bức xúc, căm giận Kiều Phong. Bản thân Kiều Phong cũng choáng váng, bất ngờ. Mặt khác, chàng cũng đầy lòng nghi hoặc về nguồn gốc dòng máu Khất Đan của mình. Nhưng khi đó chàng cho rằng còn quá nhiều điều chưa rõ ràng, và đây có thể là âm mưu của kẻ nào đó nhằm hãm hại mình. Kiều Phong cũng nhận thấy mình đã không còn được quần Cái ủng hộ nữa, nên đã chủ động từ bỏ ngôi vị chưởng môn Cái Bang, ra đi không một lời oán hận. Kiều Phong tuyên bố dù mang dòng máu nào, thì chàng cũng sẽ không bao giờ giết người Hán, luôn bảo vệ nước Tống - là nơi mình đã lớn lên từ thủa nhỏ.

Kiều Phong quyết đi tìm sự thật: mình có phải là người Khiết Đan hay không?

Đầu tiên, chàng quyết định tìm về hỏi cha mẹ (mà bây giờ chàng nghi ngờ là cha mẹ nuôi), và sẽ lên chủa Thiếu Lâm tìm sư phụ để hỏi về lai lịch của mình. Đặc biệt là phải tìm ra người được có mật danh là "thủ lĩnh đại ca" - trong vụ phục kích ở Nhạn Môn Quan 30 năm trước.

Thế nhưng, bi kịch và bất ngờ đã liên tiếp xảy ra. Mỗi khi Kiều Phong định tìm đến gặp người nào, thì ngay trước đó đã có một kẻ dấu mặt tới trước và sát hại người này. Rồi còn tung tin Kiều Phong chính là hung thủ giết người. Khi Kiều Phong về đến nhà cha mẹ nuôi, thì hai người vừa bị sát hại máu vẫn còn nóng. Khi chàng tìm đến gặp sư phụ Huyền Khổ, thì bị sư phụ hỏi "sao lại giết cha mẹ?". Chàng chưa kịp giải thích thì Huyền Khổ đã bị kẻ dấu mặt ám toán.

Rất nhiều nhân vật là thành viên trong nhóm cao thủ tham gia trận phục kích trên ải Nhạn Môn Quan liên tiếp bị sát hại và giang hồ đồn đại đều do Kiều Phong giết. Kiều Phong bỗng nhiên mang trên mình tội bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa. Tất cả quần hùng ở Trung Nguyên đều thù hận và muốn giết Kiều Phong để báo thù.

Trước sự oan ức như vậy, Kiều Phong (lúc này tự đổi tên thành Tiêu Phong - lấy theo họ cha là Tiêu Viễn Sơn) đoán rằng chính vị "thủ lĩnh đại ca" là người đã ra tay sát hại hàng loạt nhân vật nhằm bịt miệng, rồi đổ tiếng ác cho mình. Kiều Phong thề quyết đi tìm cho được vị "thủ lĩnh đại ca" để điều tra làm rõ.

Cái chết đau lòng của A Châu

Trên đường điều tra và truy tìm vị thủ lĩnh đại ca, Tiêu Phong đã gặp cô gái xinh đẹp A Châu (vốn là một tỳ nữ trong nhà Mộ Dung Phục) trong Tàng Kinh Các (nơi lưu giữ các pho sách võ) ở Thiếu Lâm Tự. A Châu đã lẻn vào đây để lấy trộm bí lục võ công Dịch Cân Kinh, muốn giúp cho chủ nhân của mình là Mộ Dung Phục. Nhưng sau khi lấy được pho kíp kíp, A Châu bị phát hiện và bị phương trượng chùa Thiếu Lâm đánh trọng thương rất nặng.

Kiều Phong đã cứu thoát cho A Châu, dùng nội công duy trì sự sống cho nàng. Chàng còn đưa nàng đi tìm danh y chữa trị cho nàng. Giữa hai người từng bước nảy sinh tình cảm yêu đương.

Tại đại hội anh hùng được tổ chức để chống lại Tiêu Phong diễn ra ở Tụ Hiền Trang, Tiêu Phong biết Tiết Thần Y là người duy nhất có khả năng cứu A Châu, cũng đang có mặt tại đại hội này, nên đã dũng cảm dẫn A Châu tiến vào, nhờ chữa trị cho A Châu.

Tiết Thần Y đã nhận lời chữa trị cho A Châu, nhưng mối thù giữa quần hùng và Tiêu Phong thì không thể bỏ qua. Trận chiến sinh tử giữa hai bên đã xảy ra. Một mình Tiêu Phong dùng Hàng Long Thập Bát Chưởng chiến đấu với hàng trăm cao thủ và chàng đã say máu giết chết hàng chục người. Cuối cùng, vì kiệt sức và lòng cũng thấy xót xa, không muốn giết thêm người vô tội, Tiêu Phòng định tự kết liễu. Bất ngờ có một người mặc áo đen từ trên cây nhảy xuống, cắp chàng và chạy thoát (Người áo đen về sau mới biết là Tiêu Viễn Sơn, cha ruột của Tiêu Phong).

A Châu sau khi khỏi bệnh, nàng đã tìm đến Nhạn Môn Quan chờ Tiêu Phong. Vì A Châu biết Tiêu Phong sẽ đến đây để tra xét dòng chữ năm xưa cha mình đã khắc trên vách đá trước khi tự vẫn có nội dung gì? Tiêu Phong gặp lại A Châu, nàng bày tỏ tình cảm và mong muốn sẽ có ngày được cùng Tiêu Phong săn thỏ nuôi bò, ung dung tự tại (ý là sẽ kết thành vợ chồng). Hai người chính thức yêu nhau. A Châu cũng đã trao cuốn sách võ bí lục Dịch Cân Kinh mà nàng đã lấy trộm ở chùa Thiếu Lâm cho Tiêu Phong.

Kiều Phong và A Châu đã đến gặp Mã phu nhân (Khang Mẫn) để hỏi ai là "thủ lĩnh đại ca"? Khang Mẫn đã nói rằng "thủ lĩnh đại ca" chính là Đoàn Chính Thuần. (Thực ra Đoàn Chính Thuần không phải là "thủ lĩnh đại ca", nhưng do Khang Mẫn căm ghét Đoàn Chính Thuần trước đây là quan hệ tình cảm với mình nhưng đã phản bội, nên muốn mượn tay Tiêu Phong để trả thù).

Và cũng thật bất ngờ, khi A Châu tình cờ phát hiện ra nàng chính là con rơi của Đoàn Chính Thuần với mẹ mình là Nguyễn Tinh Trúc. Và nàng là chị ruột của một người em gái sinh đôi - tên là A Tử.

Trong khi đó, khi biết (qua Khang Mẫn) Đoàn Chính Thuần là "thủ lĩnh đại ca", Tiêu Phong đã quyết báo thù. Vì vị "thủ lĩnh đại ca" là  người đã chỉ huy cuộc phục kích giết cha mẹ mình năm xưa ở Nhạn Môn Quan. Tiêu Phong liền hẹn Đoàn Chính Thuần ra cầu đá đêm đó, để quyết đấu một trận, trả thù cho cha mẹ. A Châu vì thương cha, mà cũng không thể ngăn cản Tiêu Phong không đến cầu đá, nên đã cải trang thành cha mình là Đoàn Chính Thuần và đi đến cầu đá trước giờ hẹn (A Châu có biệt tài cải trang tuyệt diệu).

Trên chiếc cầu đá trong đêm trăng sáng, Tiêu Phong đã dùng chưởng pháp Hàng Long Thập Bát chưởng đánh vào ngực Đoàn Chính Thuần giả, vô tình đã giết chết A Châu - chính là người yêu của mình. Khi phát hiện ra người mình đánh là A Châu chứ không phải là Đoàn Chính Thuần, Tiêu Phong đã quá đau lòng và ngạc nhiên, hỏi tại sao nàng phải làm như vậy? Khi đó, A Châu đã cho Tiêu Phong biết Đoàn Chính Thuần chính là cha ruột của mình. A Châu mỉm cười, nói rằng ở đời ai cũng có thể sai lầm. Lòng nàng luôn tha thiết yêu chàng và mong sau khi nàng chết, chàng sẽ chiếu cố tới cô em gái A Tử của mình. Sau đó A Châu tắt thở, trong nỗi đau đớn tột cùng của Tiêu Phong.


Tiêu Phong đau đớn và hối hận tột cùng vì đã lỡ tay giết chết chính A Châu 
- người mà mình yêu thương nhất 

Tự kết liễu vì không chốn dung thân

Tiêu Phong nhận lời trăn trối của người yêu, dẫn A Tử (một cô gái xinh đẹp, nhưng bản tính độc ác, láu lỉnh, do từ nhỏ sống trong môi trường của tà phái Tinh Tú) đi cùng.

Khi vào địa giới nước Liêu, Tiêu Phong tình cờ có ơn cứu mạng hoàng đế nước Liêu là Gia Luật Hồng Cơ. Từ đó, Tiêu Phong kết nghĩa huynh đệ với vua Liêu và được phong làm quan đại thần. A Tử thì được phong là quận chúa. Hai người cùng sống trong trại một thời gian ở nước Liêu.

Tiêu Phong và A Tử không biết rằng trong đám thuộc hạ dưới trướng của mình có một gã thanh niên tên Du Thản Chi. Nguyên cha mẹ hắn trước đây bị Tiêu Phong giết chết ở Tụ Hiền Trang, nên hắn đi tìm Tiêu Phong để tìm cách trả thù. Tình cờ Du Thản Chi đã nhặt được cuốn bí kíp võ công Dịch Cân Kinh do Tiêu Phong làm rơi.

Đồng thời, Du Thản Chi khi gặp A Tử, thấy nàng nhí nhảnh xinh đẹp thì đã nảy lòng si mê, cuồng dại. Du Thản Chi đã bị A Tử bắt làm gã hề mua vui, ép làm những điều quái gở nhất cho nàng. A Tử cho đóng một chiếc mặt nạ bằng sắt lên đầu Du Thản Chi, gọi hắn là Thiết Sửu. Du Thản Chi còn bị A Tử cho sâu độc cắn (để nàng luyện thuốc độc). Một lần trúng độc Du Thản Chi lăn ra đất, A Tử cho là hắn đã chết nên cho người vứt xác. Nhưng Du Thản Chi nhờ có võ công cao (đã âm thầm luyện Dịch Cân Kinh) nên thoát chết, về lại Trung Nguyên. (Về sau hắn tình cờ được cất nhắc lên ngôi bang chủ Cái bang, nhận làm đệ tử của Đinh Xuân Thu phái Tinh Tú, luyện môn võ công âm độc là Hóa Công Đại pháp, rồi lên chùa Thiếu Lâm thách thức với tất cả các môn phái khác tranh chức vô địch võ lâm. Hắn đã bị Hư Trúc đả bại).

Trong thời gian ở nước Liêu cùng Tiêu Phong, A Tử cảm thấy buồn chán. Trong lòng nàng còn nảy sinh tình cảm với tỷ phu (anh rể) Tiêu Phong. Nhưng Tiêu Phong thì luôn chỉ coi nàng như một cô bé nghịch ngợm, khiến nàng rất đau khổ và tuyệt vọng. Một lần A Tử bỏ cung rong chơi, vô ý lạc đường, lang bạt vào tới đất Trung Nguyên.

Tiêu Phong thấy A Tử bỏ đi thì trong lòng lo lắng, đã cùng nhóm tùy tùng từ nước Liêu vào Trung Nguyên tìm A Tử.

Cuối cùng, Tiêu Phong và các nhân vật anh hùng võ lâm đã cùng gặp nhau trong "anh hùng hội" - một trận đại chiến ở núi Thiếu Lâm do phái Thiếu Lâm tổ chức.

Tại trận thư hùng này, Tiêu Viễn Sơn (cha Tiêu Phong) và Mộ Dung Bác (cha Mộ Dung Phục) đã bất ngờ bị lộ mặt. Thì ra Tiêu Viễn Sơn không chết sau khi nhảy xuống vực sâu Nhạn Môn Quan tự vẫn. Suốt 30 năm qua, ông ta lén lút ẩn náu trong chùa Thiếu Lâm, để học hết võ công Trung Nguyên lưu trữ trong Tàng Kinh Các. Tiêu Viễn Sơn cũng nhận mình chính là người áo đen, đã giả dạng Tiêu Phong sát hại nhiều cao thủ người Hán thời gian qua, và chính mình là người đã bắt cóc Hư Trúc lúc còn là một đứa bé và bỏ ở cổng chùa Thiếu Lâm. Mục đích là để trả mối thù vợ con bị sát hại.

Còn Mộ Dung Bác thì thừa nhận đã giả vờ tung tin đã qua đời 30 năm về trước, rồi âm thầm lẻn vào chùa Thiếu Lâm xem trộm các pho võ công bí kíp tại Tàng Kinh Các. Mộ Dung Bác cũng nhận mình chính là người đã tung tin đồn nhảm 30 năm trước về việc có nhóm người Liêu qua Trung Nguyên mưu chiếm đoạt sách võ công ở chùa Thiếu Lâm, để nhóm cao thủ võ lâm Trung Nguyên ám hại Tiêu Viễn Sơn ở Nhạn Môn Quan. Mục đích là để chia rẽ mối quan hệ giữa hai nước Liêu - Tống, phục vụ cho mục đích khôi phục nước Yên của y.

Như vậy, Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác nay đã hiện hình và biết rõ là kẻ thù của nhau. Cả hai đã lao vào một trận quyết chiến sinh tử, với sự trợ giúp của hai người con là Tiêu Phong và Mộ Dung Phục.

Đúng khi ấy, nhà sư quét lá ở Tàng Kinh Các xuất hiện, can ngăn và dùng giáo lý nhà Phật mà giảng giải, hóa giải mối thù hận giữa hai bên. Nhà sư quét lá còn bất ngờ bộc lộ mình là người có võ công cao nhất trong Thiên long bát bộ, khi ông vung chưởng đánh chết Mộ Dung Bác và Tiêu Viễn Sơn, rồi cứu sống hai người lại. Cuối cùng nhà sư đã cảm hóa được cả hai người, Mộ Dung Phục và Tiêu Viễn Sơn nắm tay nhau cả cười, cùng quy y theo tu tại chùa Thiếu Lâm.

Cũng tại trận chiến trên Thiếu Lâm tự, Tiêu Phong biết vị "thủ lĩnh đại ca" mà mình tìm kiếm suốt thời gian qua chính là Huyền Từ đại sư. Người đang trụ trì chùa Thiếu Lâm. Huyền Từ đại sư cũng chính là cha ruột của người em kết nghĩa Hư Trúc. Tuy nhiên ngay khi ấy Huyền Từ đã qua đời, sau khi bị phái Thiếu Lâm phạt hình 200 trượng, do vi phạm giới luật (có con với Diệp Nhị Nương).

Cũng trên đỉnh Thiếu Lâm, A Tử đã bất ngờ bị mù cả hai mắt, do chất độc của sư phụ mình là Đinh Xuân Thu đánh ra. Du Thản Chi đã dẫn A Tử chạy thoát ra ngoài.

Sau đó, Tiêu Phong cùng đoàn thuộc hạ, A Tử và Du Thản Chi, cùng nhóm Đoàn Dự, Hư Trúc đi sang Tây Hạ tham dự cuộc hoạt náo kén phò mã của công chúa Tây Hạ. Thực ra, mục đích là để Hư Trúc dùng y thuật chữa mắt cho A Tử. Nhưng muốn vậy, phải có người tự nguyện hiến đôi mắt của mình cho A Tử, để thay vào. Và người đó chính là gã cuồng si của nàng: Du Thản Chi. Y đã tự nguyện hiến đôi mắt của mình cho A Tử (và bản thân y trở thành người mù).

Tiêu Phong cùng A Tử trở lại nước Liêu. Trong thời gian này, Tiêu Phong động viên A Tử nên thương yêu và lấy Du Thản Chi. Vì y là người đã hiến đôi mắt cho A Tử, và A Tử phải đền đáp. Điều này khiến A Tử rất bực mình và tủi thân, thất vọng. Vì thực sự trong lòng A Tử chỉ yêu chính Tiêu Phong, mà chàng đã không hề quan tâm, để ý đến tình cảm của nàng.

Tại nước Liêu, nhà vua là Gia Luật Hồng Cơ cho Tiêu Phong biết về kế hoạch động binh xâm lược Nam triều Đại Tống. Tiêu Phong được vua phong cho chức Nam Viện đại nguyên soái, cầm đầu quân đội tấn công Nam triều. Tiêu Phong đã ra sức can ngăn kế hoạch Nam tiến của vua Liêu, vì không muốn thấy cảnh thường dân vô tội bị tàn sát. Vua Liêu tức giận ra lệnh bắt giam Tiêu Phong. Khi đó, A Tử đã trốn thoát về lại Trung Nguyên, tìm gặp các huynh đệ của Tiêu Phong là Đoàn Dự, Hư Trúc - nhờ cứu thoát chàng ra.

Nhóm quân lính và thuộc hạ do Đoàn Dự và Hư Trúc dẫn đầu, cùng một số cao thủ Trung Nguyên đã đào hầm tới ngục, giải cứu được Tiêu Phong.

Sau đó, tất cả chạy đến Nhạn Môn Quan, dưới sự truy đuổi gắt gao của quân Liêu. Tại cửa ải Nhạn Môn Quan, viên quan nhà Tống sợ hãi trách nhiệm và hèn nhát, đã không chịu mở cửa ải cho quần hùng Trung Nguyên rút chạy vào Tống quốc. Đoàn người đành phải đứng chờ một trận quyết chiến với quân Liêu đang ồ ạt kéo đến.

Hư Trúc và Đoàn Dự với võ công cao cường đã xông vào trận, bắt sống được vua Liêu. Vì muốn tránh cảnh chém giết dân thường vô tội hai nước Tống - Liêu, Tiêu Phong yêu cầu sẽ thả vua Liêu Gia Luật Hồng Cơ, nếu ông hứa không đem quân sang đánh Tống nữa. Gia Luật Hồng Cơ dù lòng không muốn, nhưng vì mạng sống đã phải hậm hực đồng ý.

Lúc này, Tiêu Phong tự nhận thấy mình là một người Khiết Đan, mà lại đi phản vua Khiết Đan (cản ngăn đánh Tống) là một kẻ bất trung. Với Tống triều, lại là một tên Liêu cẩu bất nghĩa. Ngay cả chỗ dựa cuối cùng và duy nhất là A Châu, thì nàng cũng đã chết từ lâu. Trời đất bao la nhưng không có chỗ nương thân. Không còn cách nào khác, thôi đành lấy cái chết để tạ tội với tổ tông và để chứng minh lòng mình trong sáng. Tiêu Phong đã rút dao tự vẫn trên bờ vực thẳm.

Ngay khi đó, từ trên vách đá, nàng A Tử chạy xuống thảng thốt gọi "tỷ phu, tỷ phu". Nhưng Tiêu Phong đã không còn sống nữa rồi. A Châu dùng tay móc cặp mắt (mà trước đây Du Thản Chi đã lấy mắt mình thay con mắt của A Tử bị mù) ném trả lại cho Du Thản Chi – kẻ si tình khốn khổ lúc nào cũng theo và đi tìm nàng. Rồi A Tử ôm lấy xác Tiêu Phong, người mà nàng yêu quý nhất trong đời nhưng chưa một lần được yêu lại. Với hai hốc mắt mù lòa ròng ròng máu chảy, A Tử đi về phía bờ vực Nhạn Môn Quan.

Hãy cùng đọc nguyên văn trong tác phẩm:

Nàng ôm lấy thi thể Tiêu Phong dịu dàng nói: - Tỷ phu ơi! Chúng ta không còn nợ gì gã nữa (Du Thản Chi). Ngày trước tiểu muội đã dùng độc châm để bắn tỷ phu. Từ nay tiểu muội vĩnh viễn ở với tỷ phu. Như vậy là tâm nguyện tiểu muội được thoả mãn rồi.

Quần hào thấy nàng máu chảy đầy vạt áo, ai cũng khiếp sợ. Nàng đi tới đâu, mọi người đều tránh ra tới đó. A Tử ôm thi thể Tiêu Phong chạy thẳng về phía trước hang thẳm. Mọi người vội la lên: - Ðứng lại! Ðứng lại! Trước mặt là hang thẳm đó! Ðoàn Dự vừa đuổi theo vừa la: - Tiểu muội! Tiểu muội!

Nhưng A Tử vẫn chạy thẳng về phía trước. Ðột nhiên chân nàng bước hổng vào quãng không, lăn tòm xuống hang sâu vô tận.

Lúc Ðoàn Dự vươn tay ra nắm lấy thì roạc một tiếng. Vạt áo nàng đứt một góc và người nàng cùng thi thể Tiêu Phong vẫn tiếp tục rớt xuống hang sâu. Ðáy hang mây phủ mịt mờ chẳng biết sâu đến bao nhiêu. Thân hình A Tử cùng Tiêu Phong đã mất hút không còn thấy chi nữa. 


Cả hai cùng rơi xuống vực sâu trong tiếng kêu thảng thốt của quần hào. Tấn thảm kịch 30 năm trước lặp lại ngay chính nơi đây.




Tiêu Phong & A Tử trong giây phút cuối cùng trước khi cùng rơi xuống vực thẳm 

............


Hư Trúc - nhà sư trẻ "phá giới" và may mắn



Hư Trúc là một đứa trẻ bị bắt cóc (bởi Tiêu Viễn Sơn) và bỏ rơi ngoài cổng chùa Thiếu Lâm, được chùa Thiếu Lâm đem vào nuôi dưỡng, trở thành một tiểu hòa thượng trong Chùa. Khi lớn lên, Hư Trúc không biết cha mẹ ruột của mình là ai.

Hư Trúc ngoại hình to lớn, xấu trai. Nhưng là một chàng trai tốt bụng, nghĩa khí và ngoan đạo.

Một lần nọ trên đường đi giao thiếp anh hùng hội cho sư phụ chùa Thiếu Lâm, Hư Trúc tình cờ lên núi, vô tình giải được một thế cờ vây do Vô Nhai Tử (chưởng môn phái Tiêu Dao) đặt ra, tên là "Trân Lung", suốt 30 năm qua chưa có ai giải được. Vì chiến công này, Hư Trúc được Vô Nhai Tử nhận làm đệ tử, giao lại chức chưởng môn Tiêu Dao phái, lại truyền cho 70 năm công lực của cả đời mình với lời trăn trối Hư Trúc phải tìm đến núi Vô Lượng, tìm các bí kíp võ công, tiếp tục tập luyện võ công của phái Tiêu Dao, rồi đi tìm giết Đinh Xuân Thu là học trò, cũng chính là kẻ thù của mình.

Ban đầu Hư Trúc không dám nhận, cũng không muốn đầu nhập vào phái khác, vì đã là người của phái Thiếu Lâm. Song thấy Vô Tử Nhai sắp qua đời, lại có ơn truyền cho mình công lực, và muốn ông ra đi trong thanh thản nên Hư Trúc đã đồng ý làm chưởng môn phái Tiêu Dao, nhận sẽ tìm giết Đinh Xuân Thu. Ngay sau khi Hư Trúc nhận lời, Vô Nhai Tử hắt hơi qua đời.

Hư Trúc trên đường về chùa Thiếu Lâm gặp một bọn người (vốn bị khống chế, thu phục và đày đọa bởi cung Linh Thứu - một môn phái do Thiên Sơn Đồng Lão lập ra) bắt được một bé gái từ cung Linh Thứu đi ra. Họ muốn lấy thông tin từ cô bé để có thể tự giải được Sinh Tử Phù - là một loại ám khi kịch độc do Thiên Sơn Đồng Lão cấy vào người. Hư Trúc thấy vậy đã cứu cô bé khỏi bọn người đó.

Sau đó, cô bé gái bộc lộ chân tướng đặc biệt của mình. Thì ra đó chính là bà lão có tên là Thiên Sơn Đồng Lão, là chủ nhân cung Linh Thứu. Thiên Sơn Đồng Lão khi ấy đã khoảng 100 tuổi mà bề ngoài vẫn như một đứa trẻ. Ấy là do mấy mươi năm trước trong lúc đang luyện công, thì bị sư muội của mình là Lý Thu Thủy phá, khiến bị tẩu hỏa nhập ma. Từ đó Thiên Sơn Đồng Lão có ngoại hình giống một đứa trẻ suốt đời.

Lúc được Hư Trúc cứu, Thiên Sơn Đồng Lão đang ở tình trạng nội công bị hao hụt gần hết, lại đang bị kẻ thù là Lý Thu Thủy truy sát. Trong khi đang là giai đoạn cần phải uống máu mỗi trưa và luyện công đủ 96 ngày mới khôi phục lại công lực. (Vì môn nội công này cứ mỗi 30 năm phải tịnh tu một lần, thời gian một lần tùy theo số tuổi. Lúc đó Thiên Sơn Đồng Lão 96 tuổi thì phải luyện 96 ngày). Thiên Sơn Đồng Lão lại sợ rằng lúc đang luyện công thì Lý Thu Thủy đến, không đủ sức kháng cự, nên nhờ Hư Trúc giúp mình. Hư Trúc vì lòng nhân ái, không muốn Thiên Sơn Đồng Lão chết, nên bằng lòng giúp bà. Mặc dù bà làm rất nhiều chuyện Hư Trúc không đồng ý.

sau đó, để tránh sự truy sát của Lý Thu Thủy, Thiên Sơn Đồng Lão đã dẫn Hư Trúc đến ẩn nấp tại một số bất ngờ nhất. Đó là trong hầm băng của hoàng cung nước Tây Hạ, chính là nơi Lý Thu Thủy đang là vương phi, ở ngay trong cung.

Dưới hầm băng, Thiên Sơn Đồng Lão khăng khăng bắt Hư Trúc phải ăn thịt cá, còn không thì nhịn đói. Bà cũng muốn truyền thụ võ công cho Hư Trúc, để chàng có thể giúp bà cùng đả bại Lý Thu Thủy. Nhưng Hư Trúc không chịu phá giới ăn mặn, thà nhịn đói. Chàng ta cũng nhất quyết không chịu học võ công tuyệt thế của Thiên Sơn Đồng Lão, khiến bà ta rất tức giận. Bà ta quyết ý làm cho Hư Trúc phải tự nguyện phá giới đạo Phật, nên đã bắt cóc một một cô gái về, cởi bỏ y phục của nàng và đặt vào giường của Hư Trúc. Vì đụng chạm da thịt và đang tuổi thanh xuân, Hư Trúc và cô gái đó đã không thể kiềm chế, quan hệ tình dục với nhau. Cô gái gọi Hư Trúc là "mộng lang", Hư Trúc gọi cô gái là "mộng cô". Tức là người trong mộng. Người con gái đó chính là công chúa nước Tây Hạ tên là Ngân Xuyên.

Xét về võ công, cuối cùng vô tình hoặc hữu ý, Hư Trúc cũng đã được Thiên Sơn Đồng Lão truyền thụ cho những môn võ công thượng thừa của mình như: Bắc Minh chân khí, Tiểu Vô Tướng Công, Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, Sinh Tử Phù. Về sau, khi đã là chủ nhân Linh Thứu cung, Hư Trúc còn tự nghiên cứu nhiều môn võ công khác khắc trên vách đá trong bí thất cung Linh Thứu. Với những công phu như vậy, Hư Trúc trên thực tế trở thành bậc đệ nhất cao thủ võ lâm. Đó là chưa kể Hư Trúc còn hấp thu được toàn bộ công lực của Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy, khi cả hai có trận giao chiến sinh tử, đấu nội lực với nhau, thông qua cơ thể Hư Trúc.

Phần Thiên Sơn Đồng Lão, cuối cùng cũng đã có một trận chiến sinh tử cuối cùng với kẻ thù, cũng chính là sư muội Lý Thu Thuỷ dưới hầm băng. Nguyên cả hai trước đây đều là đệ tử của phái Tiêu Dao và cùng đem lòng yêu sư huynh của mình là Vô Nhai Tử. Nhưng Vô Nhai Tử thì lại yêu một người con gái khác (là em ruột Lý Thu Thủy), nhưng Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy lại hiểu nhầm, tưởng người này cướp người yêu của người kia, nên sinh ra hận thù. Đến mức không thể hòa giải được nữa. Cuối cùng, cả hai (Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy) cùng nằm chết bên nhau, mất hết công lực, trong suy nghĩ cuối cùng ở trạng thái dở khóc dở cười, khi biết rằng Vô Nhai Tử thực chất không yêu ai trong họ cả.

Trước khi chết, Thiên Sơn Đồng Lão trăn trối truyền ngôi chủ nhân Linh Thứu cung cho Hư Trúc. Như vậy, Hư Trúc vừa là chưởng môn phái Tiêu Dao, lại vừa là chưởng môn của Linh Thứu cung.

Trở về cung Linh Thứu cung, Hư Trúc đã hoá giải hiềm khích giữa các đảo chủ động chủ 72 đảo và thuộc hạ Linh Thứu cung. Đồng thời dùng nội công giải trừ Sinh Tử Phù cho mọi người. Từ đó mà trở thành lãnh đạo tối cao của cung Linh Thứu, được thuộc hạ kính nể.

Hư Trúc còn có duyên kết nghĩa huynh đệ với Đoàn Dự và Tiêu Phong - là những bậc anh hùng trên võ lâm.

Tại trận đại chiến trên núi Thiếu Lâm, Hư Trúc đã dùng võ công của phái Tiêu Dao bảo vệ chùa Thiếu Lâm trước Cưu Ma Trí. Cùng Tiêu Phong và Đoàn Dự chung lưng kháng địch. Hư Trúc đã đại hiển thần oai, đánh bại Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu, góp phần thanh lý môn hộ theo lời di huấn của Vô Nhai Tử.

Cũng tại chùa Thiếu Lâm, Hư Trúc đã lần đầu và cũng là lần cuối nhận mặt cha mẹ ruột của mình trong một tình huống vô cùng bất ngờ. Thì ra mẹ của Hư Trúc chính là Vô Ác Bất Tác Diệp Nhị Nương - người thứ hai trong Tứ nhân đại ác. Còn cha của Hư Trúc, chính là Huyền Từ đại sư, phương trượng (trụ trì) chùa Thiếu Lâm.

Huyền Từ đại sự hơn 20 năm trước có mối tình vụng trộm với cô gái trẻ đẹp Điệp Nhị Nương, sinh ra một đứa con trai là Hư Trúc. Đây là trọng tội của người theo đạo Phật. Vì muốn giữ uy tín cho nhà sư, Diệp Nhị Nương một mình nuôi con. Nhưng Hư Trúc đã bị Tiêu Viễn Sơn bắt cóc, đem bỏ trước cổng chùa Thiếu Lâm và được chùa nhận vào nuôi dưỡng đến lớn. (Tiêu Viễn Sơn hành động như vậy là để trả thù việc vợ con mình bị sát hại ở Nhạn Môn Quan trước đó). Trước các bậc phương trượng chùa Thiếu Lâm và quần hùng, Huyền Từ đại sư đã thừa nhận lỗi lầm của mình, nhận hình phạt bị đánh 200 trượng. Trong người đại sư khi đó vốn đã mang nội thương, nên chịu không nổi đã chết, nhưng trong lòng thanh thản. Diệp Nhị Nương thấy Huyền Từ phương trượng chết, cũng đau lòng tự tử theo. Như vậy, Hư Trúc đã mất cả cha lẫn mẹ ngay sau khi nhận ra cha mẹ mình.

Cùng đó, Hư Trúc còn bị trục xuất khỏi chùa Thiếu Lâm vì đã phạm quá nhiều điều cấm (như uống rượu, ăn mặn, quan hệ nữ sắc, học võ công và theo môn phái khác).

Sau đó, khi thấy nhóm Đoàn Dự và Tiêu Phong sang Tây tham gia hạ cầu hôn công chúa, Hư Trúc cũng cùng đi theo cho vui. Không ngờ cơ duyên xảo diệu, Hư Trúc nhờ trả lời đúng 3 câu hỏi về bí mật trong hầm nước đá với người con gái khi xưa, mà đã lại gặp người tình trong mộng của mình là công chúa Ngân Xuyên. Thì ra nàng tổ chức kén phò mã cốt là để tìm lại "mộng lang" của mình.

Cuối cùng, Hư Trúc và Ngân Xuyên công chúa kết duyên và sống hạnh phúc bên nhau suốt đời.

----------------------------

Các nhân vật chính trong Thiên Long Bát Bộ

Tiêu Phong (Kiều Phong): (xem phần trên) 

Đoàn Dự: (xem phần trên)

Hư Trúc: (xem phần trên)

Vương Ngữ Yên: là con gái (ngoài giá thú) của Đoàn Chính Thuần và Lý Thanh La. Vương Ngữ Yên là một thiếu nữ xinh đẹp như tiên nữ, nết na hiền thục. Nàng đồng thời cũng là người rất thông minh, trí tuệ hơn người.


Từ thủa vào tuổi trăng tròn, do hoàn cảnh, nàng đem lòng yêu say đắm và đơn phương người anh họ của mình là Mộ Dung Phục (hơn nàng 10 tuổi).

Vì muốn được có nhiều cơ hội tiếp cận, thân thiết và giúp đỡ Mộ Dung Phục thực hiện thành công hoài bão phục quốc (nước Yên), Vương Ngữ Yên đã bỏ hết công sức tìm đọc, nghiên cứu về tất cả các môn võ công trên chốn giang hồ. Từ tủ sách trong nhà mình và gia đình họ Mộ Dung. Nàng đã thuộc làu mọi bộ kinh sách võ thuật trong thiên hạ. Vương Ngữ Yên có thể nhận biết các loại võ thuật khác nhau chỉ bằng cách quan sát thoáng qua một vài chiêu thức của bất kỳ ai, mặc dù nàng không hề trực tiếp thực hành các kỹ năng đó. Nhưng tình cảm mà Vương Ngữ Yên dành cho Mộ Dung Phục là không đúng người. Mộ Dung Phục tuy cũng có chút tình cảm với nàng, nhưng không đánh giá cao sự giúp đỡ hy sinh của nàng và đối xử với nàng một cách khô khan, lạnh lùng.

Vương Ngữ Yên được Đoàn Dự yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, do nàng có cùng vẻ đẹp với "Thần tiên tỉ tỉ", tượng em gái bà ngoại của Ngữ Yên mà anh tình cờ tìm thấy trên núi trong phần đầu tiểu thuyết. Anh bắt đầu đi theo cô ở khắp mọi nơi cô đi, dẫn đến sự khó chịu của Mộ Dung Phục.

Mặc dù lúc đầu không để ý đến Đoàn Dự, cô từ từ chú ý đến với anh sau khi anh nhiều lần cứu cô. Sau khi nhận ra sự ám ảnh của Mộ Dung Phục về việc phục quốc trong việc cầu hôn nhân của công chúa Tây Hạ, cô cố gắng tự tử nhưng được cứu sống. Đoàn Dự đối mặt với Mộ Dung Phục và nói rằng anh cũng sẽ cầu hôn công chúa Tây Hạ trong một nỗ lực để buộc Mộ Dung để quay trở lại Ngữ Yên. Mộ Dung giận dữ và đẩy Đoàn Dự vào giếng sâu. Vương Ngữ Yên do đó mới nhận ra rằng Mộ Dung Phục chưa bao giờ yêu mình và cô ném mình vào giếng để tự sát cùng Đoàn Dự, với Mộ Dung không ra tay ngăn cản. Cả Đoàn Dự và Ngữ Yên đều sống sót và tiết lộ tình yêu của họ dành cho nhau, và cuối cùng rời khỏi giếng một cách an toàn.

A Châu - là con gái (ngoài giá thú) của Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc và có tài giả trang. Cô ban đầu là tôi tớ của gia đình Mộ Dung. Cô gặp Đoàn Dự và cứu anh khỏi Cưu Ma Trí. Cô sau đó cải trang Đoàn Dự và bản thân mình làm Mộ Dung Phục và Tiêu Phong để giải cứu các thành viên của Cái Bang bị bắt bởi binh lính Tây Hạ. Sau đó, cô cải trang thành một nhà sư Thiếu Lâm để ăn cắp võ công của phái này cho Mộ Dung Phục (chính là bí kíp Dịch Cân Kinh). Tiêu Phong chứng kiến hành động của cô và họ cùng nhau trốn đằng sau một bức tượng khổng lồ. Họ cuối cùng bị phát hiện và A Châu bị thương nặng bởi Huyền Từ phương trượng. Tiêu Phong đưa cô bỏ trốn và phát hiện ra cô là phụ nữ. Anh sử dụng nội tâm của mình để cứu sống và chăm sóc cho cô trong khi cô đang bị thương. Trong khoảng thời gian này, họ trở nên thân thiết với nhau và A Châu bắt đầu yêu Tiêu Phong. Sau khi vết thương của cô đã được chữa lành, A Châu chờ Tiêu Phong năm ngày năm đêm và nói rằng cô muốn đi theo anh mãi mãi. Tiêu Phong cảm động trước tấm lòng của A Châu và chấp nhận tình cảm cô dành cho mình. Mặc dù họ trải nghiệm một cuộc sống yên ấm và thanh bình trong vùng hoang dã, Tiêu Phong vẫn mong muốn tìm ra người đã giết cha mẹ mình là ai. Họ trở về lãnh thổ nước Tống và A Châu tình nguyện giúp Tiêu Phong đánh lừa Khang Mẫn tiết lộ danh phận của "Đại sư huynh". Tuy nhiên, Khang Mẫn nhanh chóng phát hiện ra và cung cấp thông tin sai lệch rằng "Đại sư huynh" là Đoàn Chính Thuần. Tiêu Phong do đó thách đấu với Đoàn Chính Thuần. Trước trận đấu, A Châu phát hiện ra rằng mình là con gái của Đoàn Chính Thuần, cùng với cô em gái đã thất lạc từ lâu là A Tử. Cô quyết định giả trang thành Đoàn Chính Thuần để ngăn chặn một cuộc xung đột giữa người yêu và cha, dẫn đến việc cô bị đánh chết bởi Tiêu Phong. Trước khi qua đời, cô yêu cầu Tiêu Phong chăm sóc cho A Tử.

A Tử - là con gái (ngoài giá thú) của Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tích Trúc. A Tử là em gái sinh đôi của A Châu và là đệ tử của Đinh Xuân Thu phái Tinh Tú. Do sống trong môi trường tà phái tử nhỏ, nên cũng giống như các thành viên của phái Tinh Tú, bản tính cô rất tàn bạo và độc ác, vô cùng thích thú trong việc tra tấn và làm nhục người khác. A Tử bị coi là phản đồ của phái Tinh Túc do ăn cắp bảo vật Thần Mộc Vương Đỉnh và bỏ trốn. (Ghi chú: Trong ấn bản sửa chữa của Kim Dung gần đây, lý do cô bỏ trốn là vì Đinh Xuân Thu nhận thấy vẻ đẹp của cô và bắt đầu có các hành vi không đúng đắn đối). A Tử có một kẻ si mê nàng đến mức mê muội là Du Thản Chi. Y sẵn sàng chịu đựng những "trò chơi" tàn ác của A Tử. Thậm chí còn lấy đôi mắt của mình cho A Tử, khi nàng bị mù do độc chất của Đinh Xuân Thu.

Tuy nhiên, A Tử từng bước cảm mến và yêu Tiêu Phong, anh rể của mình. Vì Tiêu Phong luôn chỉ nhớ đến A Châu, nên nhiều khi A Tử cảm thấy ghen tức với người chị đã khuất của mình. Khi Tiêu Phong từ chối dẫn quân tấn công nhà Tống, Liêu Đạo Tông đã phái một cung phi tiếp cận A Tử và lừa cô cho Tiêu Phong uống rượu chứa "bùa yêu" - để chàng sẽ yêu A Tử suốt đời. Nhưng thực chất đó là thuốc độc, mà A Tử không biết đã cho Tiêu Phong uống, khiến chàng mất hết khí lực, bị bắt giữ. A Tử đã nhờ Đoàn Dự cùng các anh hùng trên võ lâm cứu thoát cho Tiêu Phong.

Khi Tiêu Phong tự vẫn trên ải Nhạn Môn Quan, A Tử nhận ra rằng cô không thể sống mà không có Tiêu Phong và đã ôm xác chàng nhảy xuống vực sâu tự sát.

Mộc Uyển Thanh - là con gái (ngoài giá thú) của Đoàn Chính Thuần và Tần Hồng Miên. Cô bị ép phải tuân theo một quy luật kỳ lạ được đặt ra bởi sư phụ của cô: Nếu bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy khuôn mặt của cô, cô phải cưới hoặc giết người đó. Vì lý do này, cô thường che lại khuôn mặt của mình. Mộc Uyển Thanh yêu Đoàn Dự và mong muốn được lấy chàng làm chồng. Tuy nhiên khi phát hiện ra mình và Đoàn Dự là anh cùng cha khác mẹ, Mộc Uyển Thanh đã vô cùng đau khổ và bỏ đi lang thang trên giang hồ.

Cuối tác phẩm, Mộc Uyển Thanh gặp lại Đoàn Dự và cùng đi Tây Hạ. Trong lần sửa đổi của Kim Dung vào năm 2006, Đoàn Dự đã cưới Mộc Uyển Thanh làm quý phi.


Mộc Uyển Thanh

Chung Linh - là con gái (ngoài giá thú) của Đoàn Chính Thuần và Cam Bảo Bảo. Cô gặp Đoàn Dự khi anh đang bị người của phái Vô Lượng đánh và đã cứu anh ra. Sau đó Chung Linh bị phái Thần Nông bắt giữ làm con tin, vì đã dùng chất độc làm chưởng môn phái này bị trọng thương. Sau đó, Chung Linh được Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh cứu thoát.

Chung Linh là một cô gái ngây thơ, xinh đẹp và cũng yêu Đoàn Dự. Sau khi chia tay Đoàn Dự (chàng bị Cưu Ma Trí bắt qua Trung Nguyên), Chung Linh đã đi tìm chàng và cuối cùng gặp lại Đoàn Dự khi chàng bị Cưu Ma Trí đánh trọng thương trên núi Thiếu Lâm. Chung Linh biết Đoàn Dự yêu Vương Ngữ Yên và Mộc Uyển Thanh, nên nàng chấp nhận có vai trò yếu hơn trong tình yêu của mình. Chung Linh cũng cùng Đoàn Dự đi Tây Hạ trong cuộc kén rể của Ngân Xuyên công chúa.

....

* Vợ và những người tình của Đoàn Chính Thuần

1. Đao Bạch Phượng: 

Hoàng phi, vợ chính thức của Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần. Bà ly thân và vào chùa sống sau khi phát hiện chồng có nhiều tình nhân. Để trả thù thói trăng hoa của chồng, Đao Bạch Phượng đã tự nguyện hiến thân cho một người ăn xin bẩn thỉu. Thật bất ngờ khi gã ăn mày này lại chính là Đoàn Diên Khánh, kẻ thù không đội trời chung của chồng. Và oan nghiệt thay bà đã mang thai với Đoàn Chính Thuần, sinh ra đứa con trai là Đoàn Dự. Sự thật nghiệt ngã này Đoàn Chính Thuần không bao giờ biết được.

2. Tần Hồng Miên (biệt hiệu Tu La Đao):

15 năm trước Tần Hồng Miên là người tình của Đoàn Chính Thuần và sinh ra một cô con gái đặt tên là Mộc Uyển Thanh. Sau khi biết Đoàn Chính Thuần đã có vợ là Đao Bạch Phượng và có quan hệ trăng hoa với nhiều phụ nữ khác, Tần Hồng Miên đã cắt đứt quan hệ với ông, sống ẩn trong một thâm cốc trong núi sâu, tự đặt tên mình là "U Cốc Khách". Bà nuôi Mộc Uyển Thanh nhưng không nói sự thật cô chính là con ruột của mình và Đoàn Chính Thuần, mà đối xử với cô là mối quan hệ thầy trò. Tần Hồng Miên rất căm ghét Đao Bạch Phượng và chỉ thị cho "đệ tử" Mộc Uyển Thanh phải tìm và giết Đao Bạch Phượng và một "tình địch" khác của mình là Lý Thanh La (Vương phu nhân). Phần cuối truyện, Tần Hồng Miên bị Mộ Dung Phục sát hại.

3. Cam Bảo Bảo: 

Là một người tình của Đoàn Chính Thuần 16 năm trước và sinh một cô con gái đặt tên là Chung Linh. Sau khi phát hiện Đoàn Chính Thuần đã có vợ, Cam Bảo Bảo tức giận cắt đứt quan hệ và lấy Chung Vạn Cừu làm chồng. Con gái Chung Linh được coi là con của Chung Vạn Cừu. Chung Vạn Cừu rất hay ghen tuông và cho rằng Đoàn Chính Thuần là người đã dụ dỗ Cam Bảo Bảo. Trong phần cuối truyện, Cam Bảo Bảo cũng bị giết dưới tay của Mộ Dung Phục.

4. Nguyễn Tinh Trúc: 

Cũng là một tình nhân của Đoàn Chính Thuần 15 năm trước, sinh ra hai cô con gái là A Châu và A Tử. Nguyễn Tinh Trúc sống gần Tiểu Kính hồ. Do nề nếp gia phong, không thể lấy Đoàn Chính Thuần làm chồng, Nguyễn Tinh Trúc phải đành lòng từ bỏ hai con mình, giao cho người khác nuôi. Đẩy hai chị em A Châu và A Tử vào hoàn cảnh mồ côi rất đáng thương. Trong phần cuối truyện, Nguyễn Tinh Trúc cũng bị Mộ Dung Phục sát hại.

5. Lý Thanh La:

Còn được gọi là Vương phu nhân - là một tình nhân của Đoàn Chính Thuần 16 năm trướs, và sinh ra một cô con gái vô cùng xinh đẹp là Vương Ngữ Yên. Sau khi bị Đoàn Chính Thuần bỏ rơi, Lý Thanh La về làm dâu nhà họ Vương. Rồi chồng chết, bà sống riêng trên một hòn đảo trồng toàn hoa Trà, trong vùng Thái hồ (ngay sát nhà Mộ Dung Phục), đặt tên là Mạn Đà sơn trang. Vương phu nhân là dì của Mộ Dung Phục. Vương phu nhân cũng chính là con gái của Lý Thu Thủy và Vô Nhai Tử chưởng môn của Tiêu Dao phái. Trong truyện, Vương phu nhân thực ra vẫn một lòng yêu nhớ về Đoàn Chính Thuần, và lập mưu để bắt cóc ông về chung sống với mình. Tuy nhiên sau khi bắt được Đoàn Chính Thuần, bà đã vô tình khiến cho Mộ Dung Phục ra tay sát hại tất cả những nhân tình của Đoàn Chính Thuần, khiến ông vô cùng đau đơn, tức giận. Cuối cùng, Vương phu nhân đã tự sát vì đau khổ và thấy mình có lỗi với Đoàn Chính Thuần.

6. Khang Mẫn (Mã Phu Nhân): 

Cũng là một nhân tình của Đoàn Chính Thuần khoảng 10 năm trước. Đây là một phụ nữ trẻ đẹp, nhưng rất dâm đãng và xảo quyệt, tàn ác. Sau khi chia tay Đoàn Chính Thuần, Khang Mẫn lấy Mã Đại Nguyên, phó bang chủ Cái Bang. Tại Cái Bang, bang chủ Kiều Phong đã khiến bà si mê, nhưng chàng ta lại vô tình không để ý đến bà. Khang Mẫn vô cùng tức giận và đã tìm mọi cách để trả thù Kiều Phong. Để thực hiện việc trả thù, Khang Mẫn tình cờ biết được Kiều Phong không phải là người Hán mà mang dòng máu Khất Đan, nên đã thúc giục Mã Đại Nguyên tố giác thân thế Kiều Phong. Nhưng Mã Đại Nguyên không đồng ý, Khang Mẫn đã dùng sắc đẹp dụ dỗ người trong Cái Bang sát hại chính chồng mình, rồi tố giác thân thế Khất Đan của Kiều Phong, khiến chàng phải từ bỏ ngôi vị chưởng môn. Sau đó, Khang Mẫn còn lừa Kiều Phong (Tiêu Phong) tin rằng Đoàn Chính Thuần chính là người đã giết cha mẹ mình (thực ra không phải). Dẫn đến bị lịch là Tiêu Phong vô tình giết chết người yêu là A Châu - khi A Châu vì muốn cứu cha đã đóng giả làm Đoàn Chính Thuần. Khang Mẫn cũng đã suýt nữa ra tay sát hại người tình cũ Đoàn Chính Thuần, may thay được Tiêu Phong cứu thoát kịp thời. Khang Mẫn cuối cùng chết trong đau khổ khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương quá xấu xí.

............

Phần thứ hai: 

Thông tin bổ sung 

5 vương quốc trong Thiên Long Bát Bộ

Câu chuyện trong Thiên Long Bát Bộ xảy ra vào cuối thời Bắc Tống ở Trung Quốc (khoảng năm 1100 sau công nguyên, nhà Tống tồn tại khoảng 300 năm trước khi nhà Nguyên xâm lược và thống nhất Trung Hoa). Trong câu chuyện, có 5 quốc gia láng giềng, chung biên giới với nước Đại Tống (ở trung nguyên) là Đại Lý (phía Nam), Đại Liêu (phía Bắc), Thổ Phồn (phía Tây Nam) và Tây Hạ (phía Tây Bắc). Ngoài ra, còn có vùng lãnh thổ của tộc người Nữ Chân (không chính thức là một quốc gia).

Tình hình tại mỗi nước ở thời điểm trong tác phẩm như sau:

* Tống (Đại Tống):

Nước Tống (hay Đại Tống, chủ yếu là người dân tộc Hán) ở Trung Nguyên, là quốc gia có diện tích lớn nhất và được đánh giá là hùng mạnh nhất, hoàng đế khi đó là Tống Khiết Tông.

Trên giang hồ, có rất nhiều môn phái, gia tộc lừng lẫy về võ công. Những môn phái lớn nhất và có tên trong Thiên Long Bát Bộ là Thiếu Lâm (môn phái của các nhà sư đạo Phật, đóng tại chủa Thiếu Lâm), Cái Bang (môn phái của những người hành khất), ...vv. Trụ trì chùa Thiếu Lâm là Huyền Từ đại sư, có vai trò như chưởng môn của Thiếu Lâm phái.

Trong tiểu thuyết, có 2 nhân vật chính xuất phát từ nước Tống là Kiều Phong (về sau đổi tên thành Tiêu Phong) - là chưởng môn Cái Bang, nhưng có gốc gác là dòng giống Khất Đan (nước Liêu). Người thứ hai là Hư Trúc - một nhà sư trẻ ở chùa Thiếu Lâm. Về sau, hai nhân vật này kết nghĩa huynh đệ với nhau. (xem thêm phần Nhân vật chính).

Ở vùng Thái hồ, còn có những người cuối cùng của dòng họ Mộ Dung. Dòng họ Mộ Dung hàng trăm năm trước là hoàng tộc của nước Yên - một nước nhỏ đã bị nhà Tống sáp nhập và xoá sổ. Trong tác phẩm, cha con họ Mộ Dung là Mộ Dung Bác (cha) và Mộ Dung Phục (con) có tham vọng phục quốc (xây dựng lại nước Yên). Để thực hiện tham vọng này, mục tiêu quan trọng nhất của họ là phải đánh đổ triều đình nhà Tống; gây mâu thuẫn giữa nước Tống với các nước láng giềng và bản thân họ tìm cách kết thân với hoàng tộc các nước láng giềng để tạo dựng thanh thế.

Xã hội Tống lúc này đang trong giai đoạn thoái trào. Vua, quan chỉ biết hưởng thụ, sa đoạ phè phỡn, tham nhũng, cướp bóc ....vv. Cuộc sống người dân nói chung rất cơ cực, khó khăn.

.......

* Đại Lý

Đại lý là một vương quốc nhỏ, chung biên giới với nước Tống.

Nhiếp chính cai trị đất nước là gia tộc họ Đoàn. Hoàng đế nước Đại Lý là Đoàn Chính Minh. Đoàn Chính Minh là một vị vua nhân từ và khôn ngoan, lãnh đạo đất nước trên tinh thần Phật giáo, biết khoan sức dân. Do vậy, triều đình họ Đoàn rất có uy tín, được người dân kính nể, yêu mến.

Thành viên triều đình họ Đoàn có truyền thống đi tu (đạo Phật) khi về già. Cũng như các bậc tiền bối của mình, sau một thời gian trị vì, Đoàn Chính Minh đã cởi bỏ hoàng bào, xuống tóc vào tu tại chùa Thiên Long. Trong tác phẩm, Đoàn Minh Chính đã cùng các nhà sư trong chùa đối phó, ngăn cản không cho Cưu Ma Trí - là một đại sư của nước Thổ Phồn, chiếm đoạt các pho kinh sách võ thuật đệ nhất thiên hạ là Lục Mạch thần kiếm.

Người em trai của hoàng đế Đoàn Chính Minh là Đoàn Chính Thuần, giữ chức trấn Nam Vương. Đoàn Chính Thuần về bản chất là một người tốt bụng, thông minh; nhưng lại có một nhược điểm là rất ham mê tình ái lăng nhăng. Ông nổi tiếng là người đi đến đâu vương tình đến đó. Mặc dù đã có vương phi chính thức là Đao Bạch Phượng, nhưng Đoàn Chính Thuần vẫn lén lút quan hệ tình ái với rất nhiều phụ nữ khác. Những mối tình vụng trộm này đã sinh ra cho ông tới 5 cô con gái xinh đẹp và đáng thương, mà chính ông không hề biết. Đó là: Chung Linh, Mộc Uyển Thanh, Vương Ngữ Yên, A Châu, A Tử. Trớ trêu thay, những người con gái này đều có duyên gặp gỡ và nảy sinh tình cảm yêu đương với Đoàn Dự - con trai chính thức của ông và Đao Bạch Phượng.

Lẽ ra sau khi vua anh là Đoàn Chính Minh cởi áo đi tu, thì Đoàn Chính Thuần sẽ lên ngôi hoàng đế. Tuy nhiên ông đã tự sát khi tận mặt những người tình của mình lần lượt bị Mộ Dung Phục sát hại. Sau đó, con trai ông là Đoàn Dự đã lên ngôi hoàng đế.

Cũng cần nói thêm là việc Đoàn Chính Minh lên ngôi hoàng đế nước Đại Lý xảy ra trong một biến cố không tìm thấy người thế vị (con trai trưởng) của hoàng đế cũ. Trong khi trên thực tế người thế vị này vẫn còn - đó chính là Đoàn Diên Khánh (anh họ của Đoàn Chính Minh). Chính vì vậy, Đoàn Diên Khánh rất thù hận anh em Đoàn Chính Minh, cho rằng họ đã chiếm đoạt ngôi vua của mình một cách bất hợp pháp. Đoàn Diên Khánh luôn nung nấu kế hoạch trả thù, giành lại ngôi vương. Như vậy, giữa Đoàn Diên Khánh và anh em Đoàn Chính Minh - Đoàn Chính Thuần có một mối thù không đội trời chung.

Trong tác phẩm, Đoàn Dự (con của Đoàn Chính Thuần) là nhân vật chính (cùng với Tiêu Phong và Hư Trúc). Ba người: Tiêu Phong, Hư Trúc và Đoàn Dự, trên đường phiêu bạt giang hồ đã gặp nhau, mến tài mộ nhau và kết nghĩa huynh đệ, thề "tuy không cùng sinh ra một giờ nhưng thề chết cùng một chỗ"!

Nhân vật, địa danh thuộc nước Đại Lý:

- Đoàn Dự - con trai Đoàn Chính Thuần - Đao Bạch Phượng.

- Mộc Uyển Thanh.

- Chung Linh.

- Cao Thăng Thái (Thiện Xiển hầu).

- Tư mã Phạm Hoa, Tư không Ba Thiên Thạch và Tư đồ Hoa Hách Cấn.

* Bốn người cận vệ của Trấn nam vương Đoàn Chính Thuần (biệt danh Ngư - Tiều - Canh - Độc):

Đây là 4 người đàn ông thuộc hàng tín cẩn, võ công cao cường, có nhiệm vụ bảo vệ hoàng tử Đoàn Dự và gia đình Đoàn Chính Thuần. Đoàn Dự đối xử với họ như là bạn đồng liêu, không phân biệt thứ bậc. Bốn người này gồm:

- Chử Vạn Lí, thường cải trang như một ngư dân. Người này sau bị giết bởi Đoàn Diên Khánh.

- Cổ Đốc Thành, thường cải trang thành một tiều phu.

- Phó Tư Quy, thường cải trang thành một nông dân.

- Chu Đan Thần, thường cải trang thành một học giả. Đoàn Dự yêu mến người này nhất, vì cả hai đều yêu thích và có kiến thức về văn thơ, nghệ thuật.

* Chùa Thiên Long và các nhà sư:

Là ngôi chùa Phật nổi tiếng nhất ở nước Đại Lý, đóng gần kinh đô. Tất cả những người trong hoàng tộc họ Đoàn sau khi giã từ ngôi vua hoặc quyền bính đều xuống tóc, đến tu tại chùa này. Nơi đây cũng là nơi cất giữ kinh sách về võ học, bí kíp võ công quý giá nhất của Đại Lý, như pho Lục Mạch Thần Kiếm.

- Bản Nhân: sư trụ trì.

- Khô Vinh: là một cao tăng trong chùa Thiên Long, người có võ công cao nhất trong tất cả các nhà sư của chùa Thiên Long. Ông là người đã cho Đoàn Dự đọc kinh thư pho bí kíp "Lục mạch thần kiếm" để anh ghi nhớ, trước khi phá hủy bộ kinh vì không muốn rơi vào tay Cưu Ma Trí.

- Hoàng My Đại Sư: là sư trụ trì của Niêm Hoa tự. Ông đóng một vai trò quan trọng trong việc giải cứu Đoàn Dự từ Vạn Kiếp Cốc bằng cách làm sao lãng Đoàn Diên Khánh trong một trò chơi cờ vây trong khi người của Đoàn Chính Thuần đột nhập vào chỗ giam Đoàn Dự thông qua một đường hầm dưới lòng đất.
.....

- Chung Vạn Cừu: mang danh là cha của Chung Linh, còn có biệt hiệu là "Kiến Nhân Tựu Sát", là chủ nhân Vạn Kiếp Cốc (một hang đá trên núi Vạn Kiếp) và là chồng của Cam Bảo Bảo (người tình cũ của Đoàn Chính Thuần). Chung Vạn Cừu yêu vợ Cam Bảo Bảo một cách si mê và cũng cực kỳ ghen tuông. Y rất ghét Đoàn Chính Thuần, vì cho rằng y đã quyến rũ vợ mình. Chung Vạn Cừu đặt một biển báo tại lối vào Vạn Kiếp cốc, nội dung: "Bất kỳ người nào họ "Đoàn" đi vào thung lũng này sẽ bị giết mà không có ngoại lệ".
......

* Tây Hạ

Tây Hạ là một vương quốc nhỏ, chung biên giới với nước Tống. Tại thời điểm Thiên Long Bát Bộ, quốc Vương nước này chủ trương giữ hoà khí với tất cả các nước láng giềng khác.

* Nhân vật, địa danh nước Tây Hạ:

Một số sự kiện/nhân vật liên quan đến nước Tây Hạ cần lưu ý là:

- Lý Thu Thủy: Quý phi của vua Tây Hạ (trong tác phẩm là một bà lão đã gần 80 tuổi nhưng bề ngoài vẫn còn trẻ đẹp). Bà là thành viên của môn phái Tiêu Dao và cũng là tỷ - muội cùng môn phái với một bà lão khác là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

- Ngân Xuyên công chúa: Là người bị Thiên Sơn Đồng Lão bắt cóc đem về cho Hư Trúc. Nhà sư trẻ Hư Trúc sau khi ra tay cứu bà lão Thiên Sơn Đồng Mỗ, đã bị bà ép trốn sang nước Tây Hạ, vào sống hàng tháng trời trong hầm nước đá ngay trong hoàng cung. Để ép Hư Trúc phải phá giới và học võ công của mình, lão bà Thiên Sơn Đồng Mỗ đã dùng độc kế, bắt cóc công chúa Tây Hạ, cởi hết quần áo và đặt nàng vào lòng Hư Trúc trong 3 đêm liên tiếp. Kết quả là Hư Trúc và Ngân Xuyên công chúa đã tư tình, quan hệ tình dục với nhau. Hai người tuy say đắm nhau nhưng trong bóng đêm nên không biết rõ mặt nhau, gọi nhau là "mộng cô", "mộng lang".  Về sau, Ngân Xuyên công chúa đã xin cha phát thiệp mời khắp các nước láng giềng mời các nhân vật võ lâm đến tham dự một cuộc thi cầu rể, với niềm hy vọng sẽ tìm lại được "người tình trong mộng" là Hư Trúc. Cuối cùng hai người cũng đã gặp lại nhau và kết hôn.

- Hách Liên Thiết Thụ, là một vị tướng Tây Hạ. Ông được nhà vua phong chức "Phạt Đông Tương Quân", giữ trọng trách chỉ huy Nhất Phẩm Đường, là một tổ chức thành lập ở Tây Hạ, có nhiệm vụ vào trung nguyên (nước Tống) để tìm hiểu tình hình chính trị và trình độ võ công tại Tống, phục vụ cho mục đích quốc gia.

- Nhất Phẩm Đường - do Lý Thu Thủy lập ra, cũng chuyên tuyển dụng nhân sĩ võ lâm khắp nơi làm lính đánh thuê. Trong số này có nhóm Tứ nhân đại ác. Trong phần đầu Thiên Long Bát Bộ, Nhất Phẩm Đường đã cử người vào Tống, thách đấu với cao thủ của Cái Bang.

* Tứ Đại ác nhân:

Là một nhóm bốn kẻ lập dị nhưng võ công cao cường, chuyên phạm các tội ác ghê tởm. Biệt danh của họ là từ thành ngữ Trung Quốc được sử dụng để mô tả những người ác. Bốn người bọn họ được xếp hạng theo thứ tự cấp bậc:

Thứ nhất là Đoàn Diên Khánh: biệt hiệu "Ác Quán Mãn Doanh" - là họ hàng của Đoàn Chính Minh và từng là thái tử của nước Đại Lý. Khi Dương Nghĩa Trinh tiếm ngôi, giết chết Thượng Minh Đế, Đoàn Diên Khánh bị thương nặng và được cho là đã chết. Cho rằng quyền kế vị của mình bị cướp đi, ông cố gắng lấy lại ngai vàng bằng cách nhiều lần làm tổn hại đến Đoàn Chính Thuần và Đoàn Dự. Trớ trêu thay, Đoàn Dự, người sẽ trở thành vua trong tương lai của Đại Lý, lại là con trai ruột của Diên Khánh. Mặc dù là một kẻ tàn phế phải chống nạng mà đi, nội lực của Diên Khánh lại cực kỳ mạnh mẽ và lại thành thạo môn võ công đặc trưng của họ Đoàn, Nhất Dương chỉ. Ông có khả năng sử dụng năng lượng bên trong bụng của mình mà nói chuyện mà không cần sử dụng đến thanh quản. Ông không thể nào quên được hình bóng Phật Quan Âm tóc dài xuất hiện vào cái đêm ông bị thương nặng. Cuối cùng, mẹ của Đoàn Dự là Đao Bạch Phượng tiết lộ rằng bà ấy chính là Phật Quan Âm đêm đó và Đoàn Dự thực ra là con trai của ông. Đoàn Diên Khánh do đó từ bỏ việc chiếm lại ngai vàng, do con trai của ông cuối cùng sẽ giúp ông hoàn thành mơ ước đó.

Thứ nhì là Diệp Nhị Nương: biệt hiệu "Vô Ác Bất Tác". Bà có một mối tình bí mật với Huyền Từ phương trượng của Thiếu Lâm và sinh cho ông một đứa con trai, nhưng đứa trẻ bị bắc cóc bởi một kẻ tấn công đeo mặt nạ. Bà bị sốc về mặt tinh thần và do đó đi bắt cóc trẻ sơ sinh của người khác và đối xử như là con mình trước khi giết đi. Trong phiên bản mới nhất của tiểu thuyết, bà bỏ rơi đứa trẻ tại nhà người lạ sau khi chơi đùa với chúng. Trong trận chiến tại Thiếu Lâm, bà nhận ra Hư Trúc là con trai của mình sau khi nhìn thấy vết son trên trên lưng và đoàn tụ với anh. Diệp Nhị Nương chết cùng với Huyền Từ sau khi ông công khai thú nhận mối quan hệ của mình với bà.

Thứ ba là Nhạc Lão Tam: biệt hiệu "Hung Thần Ác Sát", còn được gọi là "Nam Hải Ngạc Thần" . Ông là nhân vật hài hước nhất trong tiểu thuyết do việc cố gắng biến Đoàn Dự thành học trò của mình, kết thúc với việc ông bị Đoàn Dự lừa trở thành đệ tử. Ông thường tranh cãi với Diệp Nhị Nương, cho rằng ông nên được xếp hạng thứ hai trong Tứ Đại ác nhân, nhưng lại từ bỏ ý định sau khi bà mất. Sử dụng một cặp kéo khổng lồ, ông thường đe dọa giết người bằng bẻ gãy cổ của họ. Ông bị giết bởi Đoàn Diên Khánh trong khi cố gắng cứu Đoàn Dự.

Thứ tư là Vân Trung Hạc: biệt hiệu "Cùng Hung Cực Ác" - là một con quỷ dâm đãng chuyên săn đuổi các cô con gái trẻ. Vũ khí của hắn là một cây gậy sắt và rất giỏi dùng "khinh công" để theo đuổi và chạy trốn kẻ thù. Hắn bị giết bởi Đoàn Dự khi cố gắng làm hại Vương Ngữ Yên.

....

* Thổ Phồn

Thổ Phồn là một quốc vương nhỏ. Trong Thiên Long Bát Bộ, nhìn chung chỉ có một nhân vật quan trọng tham gia vào đường dây chính của cốt truyện. Đó là nhà sư Cưu Ma Trí.

Cưu Ma Trí là một nhân vật nổi tiếng và rất có uy tín tại Thổ Phồn, được xem như một quốc sư. Ngoài địa vị rất cao về Phật pháp, Cưu Ma Trí còn tham gia vào hoạt động chính trị, ngoại giao của nước này. Ông được nhà vua phong cho chức danh là Đại Luân Minh Vương.

Đại luân Minh vương Cưu Ma Trí có một bản tánh đặc biệt là rất say mê nghiên cứu võ thuật, đến mức như cuồng điên và rất tham lam, không biết thế nào là đủ. Cưu Ma Trí dành cả đời tìm tòi học hỏi võ công còn một phần vì tính sính cường háo thắng. Có thể nói Cưu Ma Trí đã tự giam hãm mình thành nô lệ cho võ công. Và đã phải trả giá rất đắt về việc này vào cuối đời (mất hết công lực). Trong tác phẩm Thiên Long Bát Bộ, quốc sư xứ Thổ Phồn xuất hiện lần đầu khi một mình đơn thân độc mã tìm đến chùa Thiên Long (nước Đại Lý), với tham vọng lấy được pho kinh sách võ công Lục mạch thần kiếm.

Đặc biệt, Cưu Ma Trí đã tìm tòi, và tự mình học lóm, thông thuộc toàn bộ 72 tuyệt kỹ bí truyền của môn phái Thiếu Lâm. Đây là một "kỳ tích" mà chư tăng chùa Thiếu Lâm từ cổ chí kim không ai làm được. Tuy nhiên, tất cả tuyệt kỹ Thiếu Lâm mà Cưu Ma Trí có được thực chất chỉ là cái "vỏ" hời hợt. Do không tu luyện căn bản, đúng cách để đạt tới cảnh giới, giác ngộ.

Ở phần sau tác phẩm, Cưu Ma Trí là người đã ra tay ngăn cản nhiều bậc anh tài võ lâm, để dọn đường cho hoàng tử xứ Thổ Phồn chiến thắng trong cuộc thi kén chồng của Ngân Xuyên công chúa nước Tây Hạ (nhưng không thành công).
......

Đại Liêu (Liêu)

Nước Đại Liêu thành phần chủ yếu là người dân tộc Khiết Đan (nhân vật Tiêu Phong cũng là người mang trong mình dòng máu Khiết Đan)

Vua nước Liêu là Gia Luật Hồng Cơ (Liêu Đạo Tông), với tham vọng bá chủ thiên hạ. Gia Luật Hồng Cơ một lần đột kích tấn công tộc người Nữ Chân, đúng vào lúc Tiêu Phong (nguyên chưởng môn Cái Bang) từ nước Tống tình cờ đi ngang qua. Tiêu Phong đã giúp tộc Nữ Chân đánh bại và bắt sống Gia Luật Hồng Cơ. Sau đó Tiêu Phong đã tha mạng cho ông. Cảm mến khí phách nhau, hai người đã kết nghĩa huynh đệ.

Tiêu Phong về sống tại Đại Liêu, dẫn theo A Tử là em gái của A Châu, được vua ban cho chức quan Nam viện Đại vương, sống trong dinh trại riêng tại kinh đô Liêu.

Trong thời gian ở Đại Liêu, Tiêu Phong đã giúp nhà vua đập tan một cuộc nổi loạn đảo chính, được chỉ huy bởi Gia Luật Niết Lỗ Cổ. Nguyên Gia Luật Hồng Cơ có người chú tên là Gia Luật Trọng Nguyên, nắm quyền chỉ huy quân đội nước Liêu. Gia Luật Trọng Nguyên có con trai là Gia Luật Niết Lỗ Cổ có tham vọng soán ngôi vua của người anh họ là Gia Luật Hồng Cơ. Do vậy, hắn đã kích động cha mình cùng tiến hành một cuộc nổi loạn chống lại Gia Luật Hồng Cơ, nhằm mục đích chiếm ngai vàng. Tuy nhiên, cuộc nổi dậy của cha con Gia Luật Trọng Nguyên - Gia Luật Niết Lỗ Cổ đã bị Tiêu Phong sớm phát hiện và dẹp tan. Tiêu Phong đã ra tay giết chết kẻ phản bội Gia Luật Niết Lỗ Cổ. Còn Gia Luật Trọng Nguyên đã tự sát. Vì chiến công quan trọng này, nhà vua Gia Luật Hồng Cơ đã ban cung điện và danh hiệu Nam Viện Đại Vương cho Tiêu Phong.

Sau đó, với tham vọng diệt nước Tống, lại biết Tiêu Phong là người rất rành rẽ về nước Tống (do chàng từng là chưởng môn Cái Bang), vua Liêu đã phong cho Tiêu Phong chức Bình Tống đại vương, và trao quyền chỉ huy tiến quân đánh Tống. Nhưng Tiêu Phong đã từ chối và can ngăn nhà vua tiến đánh Tống. Tức giận, Gia Luật Hồng Cơ đã bắt giam Tiêu Phong.

Mục Quý Phi - một quý phi được Gia Luật Hồng Cơ yêu thích. Khi phát hiện Tiêu Phong có ý định bỏ trốn khỏi nước Liêu (vì không muốn chỉ huy quân đội tiến đánh nước Tống), nàng ta đã lừa cô gái nhỏ A Tử, bằng cách nói rằng nếu A Tử cho Tiêu Phong uống nước "bùa yêu" của mình thì Tiêu Phong sẽ đem lòng yêu A Tử. A Tử tưởng thật và rất yêu Tiêu Phong, nên đã cho Tiêu Phong uống nước này. Thực ra đây là một loại thuốc độc, khiến Tiêu Phong bị mất hết công lực, tê liệt chân tay một thời gian và do đó đã bị nhà vua bắt giam trước khi bỏ trốn khỏi kinh thành cùng A Tử.

......

Tộc Nữ Chân

Tộc Nữ Chân là một dân tộc ít người, có vùng lãnh thổ nhỏ, chung biên giới với nước láng giềng là Đại Liêu. Tuy nhiên theo lịch sử, thì về sau tộc Nữ Chân đã phát triển mạnh và tấn công đoạt được vương triều nước Đại Liêu, thảm sát tộc người Khiết Đan.

Tộc Nữ Chân không có văn tự riêng nên dùng chữ Hán (nước Tống) và chữ Khiết Đan (nước Liêu). Về sau nước Kim đã tiêu diệt tộc Nữ Chân và xoá bỏ chữ Khiết Đan. Vì vậy ngày nay người ta không tìm thấy văn tự Khiết Đan. Nền văn hoá Khiết Đan cũng tuyệt tích. Ngày nay trong 56 dân tộc ở Trung Quốc không hề có cái tên Khiết Đan lừng lẫy một thời.

Trong tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ, chỉ có một đoạn ngắn nói về Nữ Chân, khi Tiêu Phong lạc chân đến xứ này. Thủ lĩnh tộc Nữ Chân khi ấy tên là Hòa Lý Bố.

Trên đường lưu lạc sau khi từ bỏ ngôi vị chưởng môn Cái Bang, Tiêu Phong đã tình cờ đi vào lãnh địa của tộc Nữ Chân, gặp Hoàn Nhan A Cốt Đả, là con trưởng của một vị quan trong triều tên là Hặc Lý Bát. Hai người mến mộ tài nghệ nhau, và Tiêu Phong được Nhan A Cốt Đả mời đến sống cùng với mình một thời gian ngắn.

.....
Môn phái, bang hội  

Dưới đây là một số môn phái, bang hội được nhắc tới trong tác phẩm:

* Thiếu Lâm 

Thiếu Lâm là môn phái lớn và lâu đời hạng nhất ở Trung Nguyên. Đây là môn phái của các nhà sư theo đạo Phật, đóng tại chùa Thiếu Lâm trên núi Thiếu Thất.

Một số nhân vật phái Thiếu Lâm trong tác phẩm:

Huyền Từ - là sư trụ trì của Thiếu Lâm. Ông đã có một mối tình bí mật với Diệp Nhị Nương và bà ấy sinh cho ông một người con trai mà ông không hề hay biết biết. Con của họ đã bị lấy đi bởi một kẻ tấn công đeo mặt nạ và bỏ lại trong khu vườn của Thiếu Lâm. Các nhà sư tìm thấy đứa bé và quyết định nuôi dậy cậu, đặt tên là "Hư Trúc". Huyền Từ chính là "Đái Đầu Đại Ca", người chỉ huy cuộc mai phục gia đình Tiêu Viễn Sơn tại Nhạn Môn quan nhiều năm trước do ông tin vào thông tin sai lệch của Mộ Dung Bá. Ở cuối bộ tiểu thuyết, ông công khai thú nhận mối quan hệ của mình với Diệp Nhị Nương và chết trong an bình sau khi chấp nhận hình phạt cho hành vi sai trái của mình.

Nhà sư quét lá - là một nhà sư không tên và không rõ nguồn gốc phụ trách việc duy trì thư viện của Thiếu Lâm. Ông đánh bại Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bá và cho họ ngủ trong khi rửa sạch tâm trí của họ. Khi cả hai tỉnh lại, họ quyết định trở thành đệ tử của ông. Nội tâm và võ thuật của nhà sư này mạnh đến mức ngay cả "Hàng long thập bát chưởng" của Tiêu Phong hầu như không có ảnh hưởng gì đến ông.

Huyền Bi - bị Mộ Dung Bác bí mật sát hại. Mộ Dung Phục (con) được cho là hung thủ.

Huyền Nạn - người đứng đầu Đạt Ma viện.

Huyền Tịch - người đứng đầu Giới Luật viện.

Huyền Khổ - sư phụ của Tiêu Phong. Ông bị đánh trọng thương bởi Tiêu Viễn Sơn, người ngụy trang thành Tiêu Phong, và chết sau khi buộc tội Tiêu Phong là kẻ tấn công.

Tuệ Luân - sư phụ của Hư Trúc. Ông chết sau khi trúng độc của Đinh Xuân Thu

Tuệ Tịnh - nhà sư bắt được băng tàm.

....

* Cái Bang

Cái Bang là môn phái lớn nhất trung nguyên với hàng chục ngàn môn hạ, là môn phái của những người ăn xin. Cái Bang có bộ máy tổ chức chặt chẽ, nổi tiếng với hai tuyệt kỹ là Hàng Long Thập Bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp - do chưởng môn nắm giữ.

Những nhân vật của Cái Bang trong tác phẩm:

- Kiều Phong (Tiêu Phong):  Bang chủ (chưởng môn) Cái Bang, cũng là nhân vật chính trong tác phẩm (xem thêm phần Các nhân vật chính)

- Mã Đại Nguyên, là phó bang chủ của Cái Bang. Một người chân chính và khiêm tốn, ông rất được tôn trọng bởi các đệ tử. Ông giữ lá thư bí mật có chứa thông tin chi tiết về nguồn gốc của Tiêu Phong nhưng chưa bao giờ mở nó ra. Người vợ xấu xa Khang Mẫn của Mã Đại Nguyên quyến rũ và buộc Bạch Thế Kính giết ông.

- Toàn Quan Thanh, biệt hiệu "Thập Phương Tứ Tài" là một thủ lĩnh nhỏ nhưng xảo trá của Cái Bang. Ông ta bị quyến rũ bởi Khang Mẫn và được bà ta xúi giục kích động một cuộc nổi loạn chống lại Tiêu Phong. Sau đó, ông ta gặp Trang Tụ Hiền (Du Thản Chi) và thao túng để hắn trở thành bang chủ của Cái Bang. Thản Chi thực sự chỉ là một con rối hành động theo sự hướng dẫn của Quán Thanh. Quán Thanh cố gắng bỏ trốn sau trận chiến ở Thiếu Lâm, nhưng bị các trưởng lão của Cái Bang bắt kịp và giết chết.

- Bạch Thế Kính là trưởng lão chịu trách nhiệm duy trì kỷ luật trong bang. Ông bị Khang Mẫn quyến rũ và xúi giục giết Mã Đại Nguyên. Ông bị giết bởi Tiêu Viễn Sơn.

- Ngô Trường Phong, Trần Cô Nhạn, Hề Sơn Hà và Tống Trưởng Lão - là bốn trưởng lão cấp cao của Cái Bang. Họ bị Toàn Quan Thanh xúi giục nổi loạn chống lại Tiêu Phong để lật đổ anh khỏi vị trí bang chủ. Kế hoạch của họ không thành công nhưng Tiêu Phong ân xá họ dựa trên các đóng góp trong quá khứ của họ cho Cái Bang. Hề Sơn Hà bị giết bởi Tiêu Phong tại Tụ Hiền trang sau khi anh kết thúc tình bạn của họ.

- Từ Xung Tiêu - là một trưởng lão đã nghỉ hưu của Cái Bang xuất hiện tại cuộc họp trong rừng mơ để khẳng định nội dung của lá thư về nguồn gốc của Tiêu Phong là thật. Ông bị ám sát bởi một kẻ tấn công đeo mặt nạ (sau này được tiết lộ là Tiêu Viễn Sơn) trước khi Tiêu Phong có thể kịp hỏi về danh tính thực sự của "Đại đầu đại ca". Tiêu Phong bị buộc tội là hung thủ cho đến khi anh được minh oan ở Thiếu Lâm.

- Uông Kiếm Thông, biệt hiệu "Kiếm Nhiêm" - là bang chủ tiền nhiệm của Cái Bang trước Tiêu Phong. Ông có tham gia cuộc mai phục gia đình Tiêu Viễn Sơn tại Nhạn Môn quan. Ông giữ một lá thư của "Đại Đầu đại ca" có chứa thông tin chi tiết về nguồn gốc của Tiêu Phong và đóng dấu và gửi nó cho Mã Đại Nguyên trước khi qua đời. Ông cũng đưa ra hướng dẫn là lá thư đó chỉ có thể được mở ra trong sự hiện diện của các trưởng lão của Cái Bang nếu ông chết trong những hoàn cảnh đáng ngờ. Ông qua đời vì nguyên nhân tự nhiên trước khi các sự kiện của tiểu thuyết diễn ra.

- Khang Mẫn (Mã phu nhân): vợ của bang phó Cái Bang Mã Đại Nguyên

......

* Dòng tộc Mộ Dung:

(Sống ở Yến Tử Ổ, vùng Thái hồ)

- Mộ Dung Phục: biệt hiệu "Nam Mộ Dung" là hậu duệ của của gia đình hoàng gia nước Yên (Nam Yên, Hậu Yên, Tiền Yên) thời Thập lục quốc. Cha của Mộ Dung Phục đặt tên cho hắn là Phục (nghĩa đen là phục hồi) để nhắc nhở việc khôi phục nước Yên. Là một người đầy âm mưu, tàn nhẫn và ích kỷ, hắn sử dụng đủ mọi cách để khôi phục lại triều đại của mình và trở thành hoàng đế. Hắn thậm chí sẵn sàng cắt đứt liên hệ với người em họ Vương Ngữ Yên, người có tình cảm với mình, để thực hiện ước mơ. Cuối cùng hắn trở nên điên mà luôn mơ tưởng là mình là hoàng đế. Hắn thành thạo nhiều hình thức của võ thuật nhưng không tập trung vào một thứ. Mộ Dung Phục thích sử dụng tuyệt chiêu của chính đối thủ để chống lại họ - gọi là phép "gậy ông đập lưng ông".

- Mộ Dung Bác: là cha của Mộ Dung Phục. Ông chia sẻ ảo tưởng phục quốc với con trai ông và là kẻ dàn xếp vụ mai phục tại Nhạn Môn quan dẫn đến cái chết của vợ Tiêu Viễn Sơn. Ông giả chết và trốn vào chùa Thiếu Lâm trong nhiều năm, bí mật học các bí kíp võ công trong thư viện của chùa. Ông được nhà sư quét rác cứu sống và quyết định từ bỏ tham vọng phục quốc và trở thành học trò của nhà sư.

* Những thuộc hạ thân tín của Mộ Dung Phục

- Đặng Bách Xuyên.

- Công Dã Càn, biệt hiệu Giang Nam Lão Nhị - vì ông tự coi mình là đấu sĩ giỏi nhất Giang Nam chỉ sau khi sư phụ của mình.

- Bao Bất Đồng, biệt hiệu Phi Dã Phi Dã, theo sau khi khẩu hiệu yêu thích của ông. Ông nổi tiếng là hay cãi nhau với người khác (thường bắt đầu cuộc trò chuyện với câu "Sai bét, sai bét.") và thử thách đấu miệng với người đó. Ông bị Mộ Dung Phục giết chết để chứng minh lòng trung thành với Đoàn Diên Khánh.

- Phong Ba Ác, biệt hiệu Nhất Trận Phong. Anh luôn sẵn sàng đáng nhau với những người khác ngay cả khi cơ hội chiến thắng của mình thấp.

- A Bích - là một người hầu của gia đình Mộ Dung. Cô và A Châu một lần giúp Đoàn Dự thoát khỏi Cưu Ma Chí. Cô rất trung thành với Mộ Dung Phục và tiếp tục phục vụ anh ta ngay cả sau khi anh ta hóa điên.

- A Châu - xem phần Nhân vật chính.
........

* Tiêu Dao phái, nhân vật  & những môn phái liên quan





Tiêu Dao phái là một môn phái với nhiều nhân vật, lề luật kỳ lạ và nhiều bi kịch. Điểm đặc biệt là các đệ tử, thuộc hạ của Tiêu Dao phái, về sau hầu hết đều tự mình lập ra những môn phái, tổ chức riêng. Như Thiên Sơn Đồng Lão lập ra Linh Thứu cung, Lý Thu Thủy lập ra Nhất Phẩm đường, Đinh Xuân Thu lập ra phái Tinh Tú ...vv.

Khởi phát Tiêu Dao phái được lập ra tại một hang đá gần núi Vô Lượng, thuộc nước Đại Lý, bởi sư tổ là Tiêu Dao Tử. Trong thời điểm xảy ra câu chuyện trong tác phẩm, Vô Nhai Tử đã qua đời nhiều năm, để lại 3 người đệ tử (1 nam, 2 nữ) là: Vô Nhai Tử, Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thuỷ. Trong đó, Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thuỷ cùng đem lòng yêu thầm nhớ trộm sư huynh của mình là Vô Nhai Tử. (Nhưng Vô Nhai Tử lại yêu một người khác - đó là em gái của Lý Thu Thuỷ).

Dưới đây là những nhân vật chính yếu thuộc phái Tiêu Dao, được chắc tới trong tác phẩm.

- Vô Nhai Tử - là chưởng môn của phái Tiêu Dao đời thứ hai. Vô Nhai Tử có hai đệ tử là Tô Tinh Hà và Đinh Xuân Thu. Ông đã bị chính học trò của mình là Đinh Xuân Thu phục kích và ném xuống vách đá. Dù có công lực rất mạnh, nhưng do bị tê liệt bởi cú ngã, Vô Nhai Tử đã không thể trả thù Đinh Xuân Thu. Cũng vì vậy, một trong những ước nguyện của ông, là tìm ra người kế nhiệm và đi tìm giết đứa đệ tử phản bội Đinh Xuân Thu.

Để tìm ra người tài, ông đặt ra thế cờ Trân Lung. Suốt 30 năm không có người giải ra. Bữa nọ có nhà sư trẻ Hư Trúc tình cờ đi một nước cờ ngẫu nhiên, lại được người ngoài dùng mật khẩu chỉ nước mà phá được thế cờ. Khi ấy, học trò của Vô Nhai Tử là Tô Tinh Hà đã dẫn Hư Trúc vào yết kiến Vô Nhai Tử trong căn nhà không có lối vào. Nơi ông ẩn nấp suốt 30 năm (để tránh bị Đinh Xuân Thu tìm tới).

Trước khi chết, ông chuyển 70 năm công lực của mình cho Hư Trúc và chọn anh làm người kế nhiệm làm chưởng môn Tiêu Dao đời thứ ba. Ông ban cho Hư Trúc bức tranh của một người phụ nữ giống hệt Vương Ngữ Yên và bảo anh đi tìm người này để học võ công, mới mong đánh lại Đinh Xuân Thu. Ông cũng đề cập rằng người phụ nữ trong bức tranh chính là tình yêu đích thực sự của mình, người thực ra là em gái của Lý Thu Thủy.

- Thiên Sơn Đồng Lão (Thiên Sơn Đồng Mỗ): Bà là sư tỷ của Vô Nhai Tử và là chủ nhân của Linh Thứu cung. Trong tác phẩm, bà đã 97 tuổi (lớn hơn Vô Nhai Tử 3 tuổi) nhưng có dáng vẻ bề ngoài như một đứa trẻ. Vì vậy, có biệt danh là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thuỷ cùng đem lòng yêu trộm sư huynh của mình là Vô Tử Nhai, nên giữa hai người có mối thù không đội trời chung. Nhiều lần hại nhau.

Sau khi rời Tiêu Dao vì có mâu thuẫn trong chuyện tình cảm với Lý Thu Thuỷ, Thiên Sơn Đồng Lão sáng lập ra môn phái mới có tên là Linh Thứu Cung (toạ lạc trên đỉnh núi Thiên Sơn).

Lão bà Thiên Sơn Đồng Lão có một môn võ công rất lợi hại là Thiên Sơn Lục Dương Chưởng. Nhưng khi đang luyện thì bị Lý Thu Thủy vào phá đám, khiến bà bị tẩu hỏa nhập ma. Hậu quả là cơ thể không thể dậy thì, dáng vẻ bề ngoài lúc nào cũng như một đứa trẻ 7, 8 tuổi. Thiên Sơn Đồng Lão nổi tiếng là một người độc ác, đáng sợ. Rất nhiều nhân sĩ võ lâm (là động chủ, chúa đảo) đã bị bà đầu độc bằng Sinh Tử Phù, buộc phải quy phục làm thân tôi tớ, cung phục cho Linh Thứu cung. Nếu ai không tuân phục, bà sẽ không cho uống thuốc giải độc Sinh Tử Phù (mỗi lần uống chỉ có tác dụng trong 1 năm), khiến họ sẽ phải chết.

Khi bà đang ở trong tình trạng suy yếu, Hư Trúc cứu bà khỏi một đám đông nhân sĩ võ lâm muốn giết bà do không biết bà là ai. Bà trở nên mến Hư Trúc và dạy cho anh võ thuật. Sau khi được Hư Trúc trao cho nhẫn của phái Tiêu Dao, vốn chỉ thuộc về trưởng môn của nó, bà quyết định rằng anh sẽ là người kế nhiệm mình. Tuy nhiên, Hư Trúc không muốn vì anh vẫn coi mình là một nhà sư Thiếu Lâm. Để buộc Hư Trúc phá vỡ quy tắc ứng xử của Phật giáo để anh không còn có thể là một nhà sư, bà bắt cóc công chúa Ngân Xuyên của Tây Hạ, cho cô một loại thuốc kích dục và để cô trên giường ngủ của Hư Trúc. Hư Trúc làm tình với công chúa và buộc phải chấp nhận yêu cầu của lão bà Thiên Sơn Đồng Lão. Lão bà Thiên Sơn Đồng Lão cuối cùng chết vì kiệt sức sau trận chiến cuối cùng của bà với lão bà Lý Thu Thủy.

Thiên Sơn Đồng Lão lập ra Linh Thứu cung (là một môn phái toàn nữ nhân).

- Lý Thu Thủy - Là sư muội của Vô Nhai Tử và là tình địch của Thiên Sơn Đồng Lão. Trong truyện, Lý Thu Thuỷ có dáng vẻ bề ngoài là một phụ nữ trẻ đẹp duyên dáng, nhưng kỳ thực cũng đã khoảng 90 tuổi. Vì vậy, có thể xem như là một lão bà (giống như Thiên Sơn Đồng Lão).

Lão bà Lý Thuy Thuỷ có một người em gái có vẻ ngoài giống hệt mình, thực ra là tình yêu đích thực của Vô Nhai Tử. Sau đó, bà kết hôn với một hoàng tử của Tây Hạ và trở thành hoàng phi. Bà lão đã chết cùng với bà lão Thiên Sơn Đồng Lão sau khi cả hai người nhận ra rằng Vô Nhai Tử không hề yêu bất kỳ ai trong bọn họ.

Lý Thu Thủy lập ra (môn phái) Nhất Phẩm đường

- Tô Tinh Hà, biệt hiệu "Lung Á Lão Nhân" và "Thông Biện tiên sinh" - là đại đệ tử của Vô Nhai Tử. Ông đam mê nhiều loại hình nghệ thuật và bỏ bê luyện tập võ thuật. Ông cứu Vô Nhai Tử khi người này bị ném ra khỏi vách đá bởi Đinh Xuân Thu.  Ông giả vờ câm điếc và thành lập phái Lung Á và chấp nhận "Hàm Tốc Bát Hữu" làm đệ tử (8 người đệ tử). Ông qua đời sau khi bị đầu độc bởi Đinh Xuân Thu.

- Đinh Xuân Thu, biệt hiệu "Tinh Tú Lão Quái" từng là đệ tử của Vô Nhai Tử. Hắn cố gắng giết sư phụ của mình bằng cách phục kích và ném ông ra khỏi vách đá. Sau đó, hắn thành lập phái Tinh Tú, chuyên về chất độc và võ thuật dựa trên độc dược.

Đinh Xuân Thu có đệ tử là cô gái A Tử (chính là em sinh đôi của A Châu). Hắn cũng vô tình làm mù A Tử khi đánh nhau với Mộ Dung Phục. Đinh Xuân Thu sau đó bị Hư Trúc đánh bại và bị ếm với "Sinh Tử phù". Hắn cuối cùng bị giam cầm ở Thiếu Lâm và được cho uống thuốc giải để tạm thời làm giảm bớt sự đau đớn nếu hắn cư xử tốt.

Đinh Xuân Thu lập ra môn phái Tinh Túc

......

* Hàm Tốc Bát Hữu: là 8 người đệ tử của Tô Tinh Hà, sống gần Hàm Cốc quan. Đó là:

- Khang Quảng Lăng, biệt hiệu "Cầm Điên".
- Phạm Bách Linh,biệt hiệu "Kỳ Ma".
- Cẩu Độc, biệt hiệu "Thư Ngai".
- Ngô Lĩnh Quân, biệt hiệu "Họa Cuồng".
- Tiết Mộ Hoa, biệt hiệu "Thần Y".
- Phùng A Tam, biệt hiệu "Xảo Tượng".
- Thạch Thanh Phong, biệt hiệu "Hoa Si".
- Lí Khôi Lỗi, biệt hiệu "Hí Mê".

* Linh Thứu Cung và thuộc hạ của Linh Thứu cung:

Linh Thứu cung là một môn phái toàn nữ nhân, do Thiên Sơn Đồng Mỗ lập ra.

Mai Kiếm, Lan Kiếm, Trúc Kiếm, Cúc Kiếm (nhóm 4 người) - Bốn nữ tôi tớ của "chủ nhân" Linh Thứu cung. Đây là bốn cô gái trẻ và rất xinh đẹp, là người tâm phúc, có nhiệm vụ chăm sóc phục vụ "chủ nhân" của cung Linh Thứu. Ban đầu 4 cô phục vụ cho lão bà Thiên Sơn Đồng Lão; sau đó là nhà sư trẻ Hư Trúc - người được Thiên Sơn Đồng Lão giao lại ngôi vị "chủ nhân".  Bốn có được Thiên Sơn Đồng Lão đặt tên theo tứ quý hoa là: Mai Kiếm, Lan Kiếm, Trúc Kiếm và Cúc Kiếm. Các cô nguyên là bốn đứa trẻ mồ côi được lão bà Thiên Sơn Đồng Lão đem về nuôi dạy từ nhỏ.

Thuộc hạ của Linh Thứu Cung
(Là những môn phái, các đảo, động ... - bị lão bà Thiên Sơn Đồng Lão dùng sinh tử phù khống chế, thu phục; hàng năm phải cống nạp tài vật cho Linh Thứu Cung)

- Vô Lượng Kiếm phái: Đóng trên núi Vô Lượng (thuộc nước Đại Lý). Tên một số thành viên: Tả Tử Mục, Tân Song Thanh.

- 36 động và 72 đảo: Là các vùng đảo, động trên một địa bàn rộng lớn, xung quanh khu vực Linh Thứu Cung do Thiên Sơn Đồng Lão lập ra. Tất cả các thủ lĩnh của 36 động và 72 hòn đảo này đều bị chưởng môn phái Tiêu Dao đời thứ hai là Thiên Sơn Đồng Lão khống chế, bắt hàng phục. Hàng năm các thủ lĩnh đều phải được Thiên Sơn Đồng Mỗ uống thuốc giải độc thì mới sống tiếp được 1 năm. Họ bị bà đối xử rất tàn ác khắc nghiệt, nên có mưu toan phản kháng chống lại.

Tên một số thủ lĩnh các động, đảo được nhắc đến trong tác phẩm:

- Tang Thổ Công.
- Chương Đạt Phu.
- Đoan Mộc Nguyên
- Lê Phu Nhân
- Bất Bình Đạo Nhân
- Thôi Lục Hoa

........................


Ý nghĩa tên Thiên Long Bát Bộ

Thiên Long bát bộ xuất phát từ kinh Phật, nói về sự phức tạp và đa dạng của con người trong xã hội. Đó là tám loài phi nhân (bát bộ) có sức mạnh hơn người (nhưng không phải là người), gồm: Thiên, Long, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Gia.

Trong số tám loài này, thì Thiên và Long đứng đầu, nên gọi là "Thiên Long bát bộ".

1. Thiên: là thiên thần (Deva), đứng đầu bởi Đế Thích. Thiên thần trong Phật giáo vẫn còn trong cõi sinh tử, có sống có chết, có tất cả mười hai thiên thần quan trọng nhất tượng trưng cho tám hướng và bốn tinh thể của vũ trụ: mặt trời, Mặt Trăng, bầu trời và mặt đất

2. Long: là rồng (Naga) nhưng không có chân, trông giống như một con mãng xà lớn, là chúa tể các loài trong nước. Kinh Phật kể rằng một con rắn tên là Mucilinda da cuộn thành một cái tàn che cho đức Phật nhập định trong một cơn giông bão.

3. Dạ Xoa: (Yaksha) quỷ thần (thần ăn được quỉ), có thể tốt hoặc xấu. Dạ Xoa Bát Đại Tướng có nhiệm vụ bảo hộ chúng sinh.

4. Càn Thát Bà: (Gandharva) nhạc thần thân thể tỏa mùi thơm, phục thị Đế Thích, không ăn thịt, không uống rượu.

5. A Tu La: (Asura) đại diện tính xấu xa của con người.

6. Ca Lâu La: (Garuda) chim đại bàng cánh vàng đầu có một cái bướu to gọi là Như Ý Châu, tiếng kêu bi thảm, được người Trung Hoa bản địa hóa thành Đại Bàng Kim Sí Điểu. Ca Lâu La thích ăn rồng, khi chết chất độc xông lên cháy tiêu thành tro, chỉ còn một trái tim xanh biếc.

7. Khẩn Na La: (Kinnara) nhạc thần của Đế Thích, đầu có sừng, giỏi múa hát.

8. Ma Hầu La Gia: (Mahoraga) là thần rắn, mình người đầu rắn.

........