Saturday, December 2, 2017

Mối tình đơn phương bệnh hoạn và thù hận của người đàn bà đẹp Khang Mẫn với bang chủ Cái Bang Kiều Phong

Bạch Y Ngũ Bút

(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) - Trong võ lâm giang hồ, có không ít những nữ nhân vô cùng xinh đẹp, thông minh, nữ tính, chung tình như Hoàng Dung, Mục Niệm Từ, Triệu Mẫn, Tiểu Long Nữ ... vv. Nhưng tình yêu vốn dĩ là muôn hình muôn vẻ, không có mối tình nào giống mối tình nào, dù đều tuyệt đẹp và đắm say, dù trải qua biết bao trắc trở, gian truân. Lại có không ít mối tình đơn phương: như sự si mê của Âu Dương Khắc dành cho Hoàng Dung (trong Anh hùng xạ điêu), sự thần phục của Đoàn Dự dành cho thần tiên tỷ tỷ Vương Ngữ Yên (trong Thiên long bát bộ); hoặc có thể là tình cảm đơn phương thầm lặng như của Trương Tam Phong dành cho Quách Tương tỷ muội ... Nhưng kiểu tình yêu đơn phương quái dị, đầy lòng ganh ghét và thù hận như của Mã phu nhân Khang Mẫn đối với chưởng môn Cái Bang Kiều Phong trong tác phẩm kiếm hiệp Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung quả là điều thật hiếm có, hiếm thấy và không khỏi khiến thiên hạ rùng mình khiếp đảm.

Khang Mẫn rất đẹp nhưng vô cùng độc ác

Thù hận chỉ vì không được nhìn ngắm, thèm khát

Trong Thiên long bát bộ, Khang Mẫn, hay còn gọi là Mã Phu Nhân - vợ của Mã Đại Nguyên, phó bang chủ của Cái Bang, xuất hiện lần đầu với tư thế của một goá phụ trẻ đẹp đáng thương, kín đáo đức hạnh. Giữa quần Cái, nàng tỏ rõ thái độ căm ghét, cho rằng bang chủ Cái Bang là Kiều Phong phải chịu trách nhiệm về cái chết mờ ám của chồng mình. Mã phu nhơn có hàm ý rằng Kiều Phong chính là kẻ đã đột nhập vào nhà sát hại chồng mình, để bịt miệng việc có thể bị lộ tung tích là người mang dòng máu Khất Đan (vốn là kẻ thù không đội trời chung chủa người Tống thuộc Trung Hoa, và Cái Bang là môn phái của người Tống).

Chính Khang Mẫn là người trực tiếp và góp phần quan trọng đẩy bang chủ Kiều Phong vào ngã rẽ cuộc đời. Đang từ vị trí "chúa tể", Kiều Phong bị đẩy xuống vực thẳm bi kịch, phải rời bỏ chức vị chưởng môn, rời bỏ Cái Bang ra đi trong tư thế nhục nhã, với biết bao hậm hực, ngờ vực và đau khổ.

Trong khi đó, Khang Mẫn là một phụ nữ trẻ vô cùng xinh đẹp, nàng đi đến đâu tất cả đàn ông đều phải đổ rạp, si mê và thèm muốn. Bản thân nàng còn có địa vị cao sang là phu nhân của phó bang, lại từng có mối tình tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng nóng bỏng, lãng mạn với "tay sát gái" Đoàn Chính Thuần.

Trước mắt tất cả mọi người, giữa bàng quan thiên hạ, nàng ta luôn được tôn trọng và luôn công khai bày tỏ sự căm ghét, khinh bỉ Kiều Phong một cách rõ ràng. Hai người hầu như cũng chưa giáp mặt nhau trước đó lần nào.

Thế nhưng, nhiều chuyện bất ngờ đã đến, không như mọi người nghĩ.

Khi gặp Kiều Phong, Khang Mẫn đã chửi bới Kiều Phong không tiếc lời. Và thật bất ngờ, khi nói với chàng rằng lý do mà nàng ta căm ghét Kiều Phong, hoá ra không phải là do Kiều Phong bị nghi giết chồng mình (thực ra chính Khang Mẫn đã ra tay sát hại chồng), mà chỉ vì Kiều Phong đã không thèm nhìn ngắm, để ý đến sắc đẹp của mình!!!???

Trong tác phẩm, Khang Mẫn đã chửi vào mặt Kiều Phong như sau: (Phu nhân là Khang Mẫn)

Phu nhân lại mắng một hồi, nói:

- Mi là cái thá gì? Chẳng qua là tên đứng đầu bọn Cái bang đã ăn thua gì? Trong hội"bách hoa"ta đứng bên bồn hoa thược dược, bao nhiêu anh hùng hảo hán đến dự hội, ai là người không đứng thộn mặt ra nhìn ta? Ai là người thấy mặt ta mà không khỏi điên đảo thần hồn? Chỉ có mình mi cậy mình là bậc anh hùng hảo hán, không ham nữ sắc không thèm để mắt trông đến ta một lần. Mi là một đứa nguỵ quân tử, một đứa vô liêm sỉ!

- Mi có mắt không tròng hay sao? Bất luận là vị anh hùng hảo hán nào, tiếng tăm lừng lẫy bốn phương cũng chăm chú nhìn ta từ đầu đến gót chân. Cả đến bậc đạo cao đức trọng, dù không dám nhìn thẳng vào mặt ta, vì sợ người ngoài biết, thì cũng đưa mắt liếc trộm. Chỉ có mình mi, một mình mi... Giữa đại hội "bách hoa" lúc đó có hàng ngàn chàng trai mà chỉ mình mi thuỷ chung vẫn không nhìn ta một lần.

Quả thật khi ấy Kiều Phong chỉ ham uống rượu, và bản tánh cũng không hay để ý đến chuyện trai gái, phụ nữ đẹp nên đã vô tình không để ý sự có mặt của người đẹp Khang Mẫn tại Bách Hoa hội của Cái bang.

Như vậy, Khang Mẫn căm ghét Kiều Phong không phải vì chàng đã sát hại chồng nàng như nhiều người vẫn nghĩ. Nhưng đó chưa phải là bất ngờ lớn nhất!

Tưởng cũng cần nói lại là đừng nên nghĩ Khang Mẫn có tâm lý và suy nghĩ như một kẻ bình thường. Chính Khang Mẫn đã sát hại chồng mình và chửi ông là đồ vô dụng chỉ vì ông ta không đồng ý tố giác làm lộ thân thế, dòng máu Khất Đan của Kiều Phong. Chính Khang Mẫn đã sát hại Đoàn Chính Thuần, người tình một thời say đắm của mình - chỉ vì ông ta đã bỏ rơi, không cưới nàng làm vợ, bằng cách bỏ độc dược vào rượu. May nhờ có Kiều Phong kịp thời ra tay mà thoát chết trong gang tấc. Để trả thù Kiều Phong, Khang Mẫn đã dùng mỹ nhân kế, dùng thân xác quan hệ ngoài luồng (trong khi đang có chồng) để mua chuộc một trưởng lão trong Cái Bang là Bạch Thế Kính, để y ra tay sát hại chính chồng mình. Tiếp đó, Khang Mẫn tiếp tục dùng sắc đẹp dụ dỗ một nhân vật khác thuộc hàng cao thủ trong Cái Bang là Toàn Quách Thanh đứng ra tố cáo nguồn gốc Khất Đan của Kiều Phong.


Kiều Phong phải rơi vào vực thẳm bi kịch vì vô ý không nhìn ngắm người đẹp Khang Mẫn này

Nhưng lại ... yêu Kiều Phong

Thế thì có đâu chuyện Khang Mẫn lại đi yêu Kiều Phong. Đó là điều không thế nào có được. Không ai ngờ tới, nghĩ tới cho đến tận bây giờ. Đây là một giả thuyết vô căn cứ?

Không phải thế. Ẩn sau lớp vỏ bọc hận thù và không quen biết nhau ấy, thực chất đã tồn tại một mối tình vừa đơn phương, vừa tuyệt vọng, trở thành căm ghét, thù hận mà Mẫn Khang đã có và dành cho Kiều Phong.

Sự thù ghét và hãm hại mà Khang Mẫn dành cho Kiều Phong thực chất chính là sự trả thù theo kiểu nhỏ nhen, ích kỷ và kỳ quái độc ác của người đàn bà vốn quen với sự kiêu hãnh cao ngạo về sắc đẹp của mình. Thế mà lại có một gã đàn ông giống đực không thèm quan tâm, đoái hoài, không thèm khát nàng ta như một tất yếu. Đối với nàng ta, đó là sự xúc phạm, một "tội lỗi" không thể tha thứ, và đã làm nàng ta bị tổn thương, ăn ngủ không yên.

Nàng ta cũng không thể có cơ hội để giăng bẫy tình, đưa Kiều Phong vào vòng tay dâm đãng của mình, như đã từng áp dụng với nhiều gã đàn ông khác.

Điều tại hạ nói ở trên hoàn toàn không phải tự mình nghĩ ra, mà chính từ miệng Mẫn Khang thốt ra khi hai người (Mẫn Khang và Tiêu Phong) có cơ hội lần đầu tiên và cũng là duy nhất trực tiếp gặp mặt nhau một cách riêng tư. Tất nhiên, Khang Mẫn không thể nói theo kiểu trần trụi là "thiếp yêu chàng". Đó không phải là bản tánh của nàng ta.

Khi ấy, trong căn nhà, dưới xác thân nhan sắc đã bị cô gái độc ác A Tử tàn phá trở thành xấu như ma quỷ, sau khi Khang Mẫn nói cho Kiều Phong biết lý do mà mình căm ghét, dẫn đến việc lừa dối và đẩy Kiều Phong vào chỗ chết, nàng ta đã bất ngờ bày tỏ tình cảm, hay đúng hơn là tình yêu, là niềm ao ước thầm kín và chưa từng thoả mãn của mình với Kiều Phong.

Khang Mẫn đã bất ngờ yêu cầu Kiều Phong làm một điều thật đặc biệt và kỳ lạ: Đó là một lần được ẵm trên vòng tay của Kiều Phong.

Trong tác phẩm, Kim Dung viết nguyên văn như sau:

Mã phu nhân nói: - Ta sắp chết đến nơi rồi, ngươi trả ơn ta bằng cách gì?

Kiều Phong đáp: - Bất luận phu nhân muốn bảo chi mà sức Kiều mỗ làm được quyết không từ chối.

Mã phu nhân tủm tỉm cười, nói: - Ta còn mong gì nữa? Kiều Phong! Ta căm giận ngươi không để mắt nhìn đến ta, nên nỗi giận gây ra bao nhiêu tai hoạ. Giờ ngươi muốn ta cho hay tên họ "thủ lãnh đại ca" cũng chẳng khó gì. Ngươi chỉ cần ẵm ta vào lòng, nhìn ta hàng nửa ngày là được.

Kiều Phong lẩm bẩm: - Nếu mình khăng khăng không nghe theo lời mụ thì đến lúc mụ tắt hơi thở thì kẻ đại cừu giết cha mẹ mình là ai, từ đây còn người nào biết nữa. Muốn thành việc lớn chẳng nên câu nệ tiểu tiết. Ta đành bồng mụ lên, nhìn mụ mấy cái phỏng có hại gì? Nghĩ vậy liền đáp: - Thôi được! Tôi nghe lời phu nhân. Nói xong ông khom lưng ẵm mụ vào lòng, cặp mắt loang loáng chăm chú nhìn vào mặt Mã phu nhân. Lúc này Mã phu nhân mặt đầy vết máu lại dính đất cát bụi bậm. Hơn nữa, suốt một ngày đêm chịu đựng biết bao sự đau khổ dày vò, dung nhan tiều tuỵ, trông rất khó coi. Kiều Phong ẵm mụ đã là miễn cưỡng, lại còn phải nhìn bộ mặt dơ dáy này, bất giác nhíu cặp lông mày tỏ vẻ khó chịu.

Mã phu nhân hỏi: - Sao? Ngươi ngán ta lắm ư? - Nếu ngươi không chán ghét thì cúi gần xuống mặt ta.

Kiều Phong nghiêm nét mặt nói: - Ấy chết! Không thể thế được! Phu nhân là vợ Ðại Nguyên hiền đệ. Kiều Phong này là người quân tử biết giữ lễ giáo, đâu dám chớt nhả với người quả phụ của anh em.

Mã phu nhân hỏi: - Ha ha! Ngươi đã biết thủ lễ, sao còn ẵm ta vào lòng? - Ta bảo ngươi cúi gần xuống nhìn vào mặt ta, sao ngươi lại lảng sang chuyện khác?

Giọng nói của mụ vẫn đầy vẻ cám dỗ.


Ôi thật vậy, chính yêu cầu kỳ quái này của Khang Mẫn (và được Kiều Phong đáp ứng) và khi được Kiều Phong ẵm vào lòng, Khang Mẫn đã có những phản ứng thuần tuý như một phụ nữ trong tay người mình yêu. Như tỏ thái độ lả lơi, hỏi "ngươi chán ghét ta lắm ư" ... đã cho thấy: một cách vô thức, tự đáy lòng mình, Kiều Mẫn đã yêu Kiều Phong rồi vậy.

Logic nào cho "tình yêu" quái dị ấy?

"Tình yêu" của Khang Mẫn đối với Kiều Phong không nên hiểu và cũng không thể lý giải theo cách thường tình của những đôi nam nữ yêu nhau. Vì bản chất con người của Khang Mẫn là khác biệt, quái dị, đặc biệt là trong chuyện tình cảm yêu đương tuyệt chẳng giống ai.

Trong Thiên long bát bộ, không liên quan đến Kiều Phong, ta vẫn có thể thấy con người của Khang Mẫn là như sau:

- Nàng ta có thể cùng lúc có đời sống tình cảm, tình dục với nhiều người đàn ông. Trong đó, có những người mà nàng ta không hề yêu đương, thậm chí khinh ghét, những vẫn chấp nhận nhằm phục vụ cho dục vọng của mình.

- Nàng ta có thể đồng thời yêu, nhưng đồng thời lại vô cùng căm ghét và ra tay sát hại người mình yêu (và cả ghét) mà không chút mảy may thương xót. Đó là trường hợp của chồng nàng (Mã Đại Nguyên) và người tình của nàng (Đoàn Chính Thuần).

Do vậy, cần phân tích theo logic như sau:

- Ban đầu khi lần đầu giáp mặt tại Bách Hoa hội, Khang Mẫn đã ra sức quyến rũ Kiều Phong, nhưng chàng đã bỏ lơ, không đáp ứng. Điều này làm nàng ta cảm thấy bị tổn thương, xúc phạm. Dù vậy, thì bên trong trái tim của người phụ nữ trẻ đẹp, lẳng lơ và khát tình này, dù muốn hay không cũng đã in dấu bóng hình con người "đáng ghét" Kiều Phong. Nàng ta bị dáng vẻ oai phong hùng dũng, địa vị lãnh chúa của Kiều Phong thu phục. Gái đẹp nào chẳng mơ anh hùng, ấy cũng là điều tất yêu, bình thường.

- Sau đó, trở về nhà, Khang Mẫn đã không thể nào quên được được Kiều Phong. Trong tâm tư của nàng giằng xé giữa tình cảm, mơ ước khát khao, nhưng đồng thời lại không thể giải toả, thoả mãn, đã khiến nàng ta phát điên vì tức giận.

- Vì trong lòng đã yêu (từ "thích" chuyển sang yêu, một cách đơn phương, dấu kín không thể nào nói ra), đồng thời đã khiến nàng ta dần hình thành trong lòng một sự căm ghét, hận thù đối với Kiều Phong. Cả hai yếu tố yêu - ghét đối với Kiều Phong cùng song song tồn tại và ngày càng tăng lên theo thời gian.

- Nàng ta không thể nào chấp nhận và chịu đựng được thực tế ấy. Bản tánh của Khang Mẫn là một khi đã thích ai, thì nàng ta quyết chiếm cho bằng được. Thậm chí khi đã có được rồi, mà không giữ được cho mình mãi, thì nàng quyết phá chứ không để cho kẻ khác có được - như chính lời nàng ta từng nói với người tình Đoàn Chính Thuần, giải thích lý do vì sao mình ra tay sát hại ông. Vậy nên Khang Mẫn phải rắp tâm đẩy Kiều Phong vào chỗ phải "chết" thì nàng ta mới thấy hả dạ. Dù lòng vẫn vô cùng "thích" chàng!

- Khang Mẫn là một phụ nữ trẻ đẹp, ngoài sự hận thù căm ghét, thì với bản năng là giống cái, về mặt tình cảm nàng ta vẫn không thể không yêu và si mê Kiều Phong. Một khi đã "thích" rồi thì không thể nào rũ bỏ hình bóng Kiều Phong ra khỏi suy nghĩ, tình cảm của mình được nữa. Cũng chính vì yêu, nên trong giây phút cuối cùng, nàng ta đã đưa ra yêu cầu đánh đổi quan trọng nhất của cuộc đời mình, cũng "tầm thường" như muôn ngàn phụ nữ khác. Đó là một lần được người mình yêu nâng niu trong vòng tay.

Thử hỏi nếu không có tình cảm yêu đương thật sự, làm sao Khang Mẫn lại có yêu cầu kỳ lạ như vậy đối với người là "kẻ thù" của mình?


Khang Mẫn là một phụ nữ dâm đãng và quỷ quyệt, luôn biết sử dụng nhan sắc của mình sai khiến đàn ông

Một kẻ bệnh hoạn và độc ác

Tuy nhiên, có thể nói tình yêu của Khang Mẫn dành cho Kiều Phong là hoàn toàn không xứng đáng, mà còn là sự bất thường, thậm chí là sự bệnh hoạn về tâm lý.

Trên chốn võ lâm giang hồ, và ngay cả đời thật, chuyện một người yêu đơn phương một người khác là điều không có gì lạ, có thể kể ra hàng loạt. Và chuyện bị thất bại, rẻ rúng trong tình yêu đơn phương cũng không hề hiếm.

Tuy nhiên, việc chỉ vì không được thoả mãn, không được đáp đền tình cảm, đáp đền sự kiêu hãnh, mà hãm hại người mình yêu bằng những thủ đoạn tàn độc nhất, bất chấp tất cả - như Khang Mẫn đã làm đối với Kiều Phong là chuyện kinh thiên động địa. Khiến chúng ta phải bàng hoàng, ghê sợ.

Hãy cùng nhớ lại trường hợp Thần toán tử Anh Cô trong Anh hùng xạ điêu, nàng vương phi xinh đẹp cũng yêu và thậm chí có thai với lão ngoan đồng Chu Bá Thông. Nhưng khi bị Chu bá Thông rũ bỏ trách nhiệm, thậm chí vứt trả lại chiếc khăn tay mà nàng ta đã thêu đôi chim tặng với bao tình cảm tha thiết mà bỏ đi, thì Anh Cô cũng đâu có oán hận, mà vẫn một lòng canh cánh yêu thương. Vẫn tìm cách gặp, cứu người mình yêu. Chứ đâu có tàn độc như Khang Mẫn đối với Đoàn Chính Thuần.

Chính vì vậy, có thể nói Khang Mẫn là một kẻ bệnh hoạn về mặt tâm sinh lý và trong suy nghĩ. Thế mới biết phụ nữ khi bị khinh khi, ruồng bỏ thì họ sẽ ác như thế nào.

Tuy nhiên gieo gió thì gặt bão, Khang Mẫn đã bị A Tử (em gái của A Châu, vốn là một cô nàng quỷ quái và độc ác) ra tay huỷ hoại nhan sắc, để trả thù cho chị và cha (Đoàn Chính Thuần). Cuối cùng, Khang Mẫn đã chết trong vòng tay của Tiêu Phong, nhưng không hề hạnh phúc, mà bị sốc khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương không hề xinh đẹp như mình kiêu hãnh, mà trông xấu xí và ghê rợn khiến ma chê quỷ hờn.
......

Khang Mẫn

Khang Mẫn hay còn gọi là Mã Phu Nhân (sau khi cưới Mã Đại Nguyên - phó bang chủ của Cái Bang) là nhân vật nữ quan trọng trong tác phẩm kiếm hiệp Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung. Đây chính là người đã dã tâm đẩy bang chủ Cái Bang Kiều Phong xuống vực thẳm của cuộc đời.

Khang Mẫn là một phụ nữ rất xinh đẹp, nhưng lại vô cùng nhỏ mọn, dâm đãng, xảo quyệt và luôn kiêu ngạo quá thái về sắc đẹp của mình.

Thủa còn nhỏ, Khang Mẫn có một đoạn tình ái với Đoàn Chính Thuần (thuộc hoàng gia nước Đại Lý, một người đàn ông phong lưu, đi tới đâu vương tình tới đó). Sau khi bị Đoàn Chính Thuần bỏ rơi không cưới làm vợ (lúc này Đoàn Chính Thuần đạ có nguyên phối (vợ chính) là Đao Bạch Phượng), Khang Mẫn vô cùng căm tức, rắp tâm nung nấu ý muốn trả thù.

Sau đó, Khang Mẫn lấy chồng là Mã Đại Nguyên, một nhân vật lừng danh, Phó bang chưởng của Cái Bang. Vì Khang Mẫn là một người phụ nữ rất đẹp, nên bất kỳ đấng nam nhi nào nhìn thấy nàng cũng si mê, thèm muốn và nàng ta mặc nhiên cho rằng đó là điều tất yếu. Vậy mà trong lần đầu giáp mặt Kiều Phong (bang chưởng Cái Bang) tại Bách Hoa hội của Cái Bang ở Lạc Dương, chàng đã vô tình không thèm để ý đoái hoài gì tới Khang Mẫn mà chỉ mê uống rượu, khiến nàng ta vô cùng tức giận. Lòng căm ghét bộc phát và ngày càng ngấm ngầm âm ỉ, trở thành sự thù hận lớn nhất trong suy nghĩ của Khang Mẫn.

Để trả thù Kiều Phong về "tội" không thèm để ý đến mình, do là vợ của Phó bang Cái bang, Khang Mẫn được biết nguồn gốc dòng máu của Kiều Phong là người Khất Đan - vốn có cừu thù với người Tống, chứ không phải là người Tống của Cái Bang, và chàng có mối thâm cừu liên quan đến cái chết của cha mẹ với các bậc trưởng lão trong Cái Bang. Vì vậy, Khang Mẫn đã yêu cầu Mã Đại Nguyên tố cáo nguồn gốc dòng máu của Kiều Phong nhằm "hạ bệ" chàng. Nhưng do Mã Đại Nguyên không đồng ý, nên Khang Mẫn đã dùng mỹ nhân kế, tư tình ngoài luồng với một trưởng lão trong Cái Bang là Bạch Thế Kính, để y ra tay sát hại chính chồng mình. Tiếp đó, Khang Mẫn tiếp tục dùng sắc đẹp dụ dỗ một nhân vật khác thuộc hàng cao thủ trong Cái Bang là Toàn Quách Thanh đứng ra tố cáo nguồn gốc Khất Đan của Kiều Phong. Với tình tiết này, Kiều Phong đành phải giao lại chức vị chưởng môn cho người khác và rời khỏi Cái Bang, với bao ngờ vực, thù hận trong lòng ...

Sau đó, Tiêu Phong (Kiều Phong) cùng người yêu là nàng A Châu đóng giả làm Bạch Thế Kính đến nhà Khang Mẫn để dò tìm tung tích kẻ thù đã sát hại cha mẹ chàng. Khang Mẫn đã phát hiện ra Bạch Thế Kính giả, nên tương kế tựu kế, giả vờ hé lộ cho Kiều Phong rằng kẻ thù sát hại cha mẹ chàng chính là Đoàn Chính Thuần - nhằm mục đích mượn tay Tiêu Phong giết hại kẻ đã bội tình với mình ngày trước (thực chất kẻ thù sát hại cha mẹ Tiêu Phong không phải là Đoàn Chính Thuần).

Do bị sập bẫy quỷ kế này của Khang Mẫn, đã dẫn đến việc Tiêu Phong hẹn tỷ đấu sinh tử với Đoàn Chính Thuần để báo thù cho cha mẹ. Và nàng A Châu đã đóng giả cha mình là Đoàn Chính Thuần, đến gặp và nhận một chưởng của Tiêu Phong, dẫn đến phải mạng vong vì thương thế quá nặng (A Châu chính là con gái bị bỏ rơi của Đoàn Chính Thuần, nàng đã đem thân cứu cha). Cái chết của A Châu đã khiến cho Tiêu Phong vô cùng đau khổ, ân hận.
Trong một lần tìm đến thăm lại tình cũ Khang Mẫn, Đoàn Chính Thuần đã bị bà ta dùng độc dược pha vào rượu, khiến ông mất hết chân khí và suýt nữa mất mạng vào tay người đàn bà độc ác này. Cũng chỉ vì đã "phản bội" bà ta. May thay Tiêu Phong đã có mặt kịp thời cứu mạng cho ông ta.

Gieo gió thì gặt bão, Khang Mẫn khi đó đã bị A Tử (em gái của A Châu) vốn là một cô nàng quỷ quái và độc ác ra tay huỷ hoại nhan sắc, để trả thù cho chị và cha (Đoàn Chính Thuần).

Trong lần tái ngộ cuối cùng của Khang Mẫn với Tiêu Phong, chàng đã vạch mặt chân tướng và sự độc các của người đàn bà này, kẻ đã tàn độc sát hại người tình, chồng của mình. Đồng thời khi đó, Khang Mẫn cũng thú nhận nguyên nhân đẩy Tiêu Phong vào chỗ chết chỉ nhằm mục đích trả thù việc chàng đã không thèm đoái hoài đến sắc đẹp của bà ta!

Cuối cùng, Khang Mẫn đã chết trong vòng tay của Tiêu Phong (bà ta năn nỉ được như vậy) vì sốc, sau khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương xấu xí và ghê rợn khiến ma chê quỷ hờn.

.....

Kiều Phong

Kiều Phong (về sau đổi tên thành Tiêu Phong) là nhân vật chính trong tiểu thuyết kiếm hiệp Thiên Long Bát Bộ của nhà văn Kim Dung.






Kiều Phong - anh hùng được mấy người 

Cha mẹ

Cha và mẹ Kiều Phong là người Khiết Đan. Cha tên Tiêu Viễn Sơn, khi xưa cùng vợ và con nhỏ vào Trung Nguyên để thăm mẹ vợ, nhưng lại bị các cao thủ đứng đầu Trung Nguyên vây đánh ở Nhạn Môn Quan. Sau mới biết do âm mưu khôi phục nước Yên của Mộ Dung Bác mà Tiêu Viễn Sơn đã bị vu oan là vào Trung Nguyên để ăn cắp bí kiếp võ công Thiếu Lâm Tự.

Võ công của Tiêu Viễn Sơn thuộc hàng thượng thừa, các cao thủ Trung Nguyên bị đánh chết gần hết. Ngay cả đại ca lãnh đạo của nhóm cao thủ cũng bị đánh trọng thương. Trong lúc giao chiến, người vợ không biết võ công đã bị đánh chết. Quá bi thương, Tiêu Viễn Sơn ôm vợ con nhảy xuống vực tại Nhạn Môn Quan tự vẫn.

Khi đang nhảy xuống, thấy đứa con thơ nay đã tròn một tuổi hóa ra vẫn sống, chưa bị các cao thủ giết hại, Tiêu Viễn Sơn đã quăng con lên trở lại. Đứa con này được trưởng bối đại ca lãnh đạo tha cho không giết, đem giao cho 1 cặp vợ chồng tiều phu họ Kiều. Do đó nên Tiêu Phong có tên là Kiều Phong.

Bang chủ Cái Bang, mọi người kính nể

Thuở nhỏ có lần đang chơi đùa trong núi, Kiều Phong bị một con sói tấn công. Sư phụ Huyền Khổ của chùa Thiếu Lâm đi ngang cứu giúp, nhận Kiều Phong làm đệ tử và truyền dạy võ công. Sau này Kiều Phong được gia nhập Cái Bang và được bang chủ Uông Kiếm Thông truyền dạy Hàng Long Thập Bát Chưởng, một trong hai tuyệt học trấn bang, có thể nói là độc bá võ lâm. Tất cả nhũng sự việc đó Kiều Phong tưởng là do duyên số nhưng sau này ông biết được do những cố nhân năm xưa ở Nhạn Môn quan, phần vì muốn chuộc lỗi với cha mẹ ông, phần vì muốn rèn giũa ông nên người nên đã sắp đặt và thử thách ông như vậy.

Nhờ tài năng võ công siêu việt và bản sắc anh hùng hiệp nghĩa, đồng thời hoàn thành xuất sắc nhiều trọng trách được giao, Kiều Phong được kế thừa chức vị Bang Chủ sau khi Uông Kiếm Thông qua đời. Kiều Phong được cả giang hồ kính nể về tài nghệ võ công lẫn nghĩa khí. Câu nói “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung” đã thành nổi tiếng không ai không biết trong chốn gian hồ (tên tuổi Kiều Phong được xếp trước cả dòng họ Mộ Dung, một võ học danh gia ở Giang Nam).

Trong 1 lần tình cờ gặp Đoàn Dự tại quán rượu, do hữu duyên cả 2 kết thành anh em kết nghĩa. Lúc này Kiều Phong vẫn chưa biết nguồn gốc mình là người Khiết Đan.

Trong yến tiệc chiêu đãi nhậm chức Bang Chủ, Mã phu nhân (vợ của Mã phó bang chủ Cái Bang) là một người đàn bà dâm tà, phải lòng Kiều Phong. Nhưng Kiều Phong lại không ngó ngàng làm Mã phu nhân sinh hận. Người đàn bà này dùng nhan sắc dụ dỗ một số người có chức trong bang và xúi chồng nói ra nguồn gốc Kiều Phong cho thiên hạ biết. Từ đây Kiều Phong mới biết tên của mình chính là Tiêu Phong. Ông bị phế truất ngôi vị bang chủ. Tuy nhiên ông không oán hận một lời.

Người Khiết Đan và người Trung Nguyên đã có thâm thù từ lâu vì Khiết Đan luôn rình rập đánh chiếm Tống Triều. Người Trung Nguyên thường gọi người Khiết Đan là chó Liêu: "cẩu tặc Khiết Đan". Nhưng do được nuôi nấng từ nhỏ ở Trung Nguyên, Kiều Phong một lòng bảo vệ Đại Tống.

Hàm oan mang thân, không oán người vô tội

Sau đó, một người giấu mặt cải trang Kiều Phong: giết cha mẹ nuôi, sư phụ cùng những người năm xưa tham gia vào trận đánh ở Nhạn Môn Quan, rồi đổ hết lên đầu Kiều Phong. Kiều Phong mang tội bất trung, bất hiếu, bất nhân bất nghĩa. Tất cả anh hùng Trung Nguyên đều thù hận và muốn giết chết Kiều Phong.

Kiều Phong biết chuyện, đoán rằng đại ca lãnh đạo năm xưa ra tay bịt miệng, liền lên đường đi tìm đại ca lãnh đạo. Trên đường đi gặp khá nhiều cao thủ, nhưng không ai đánh lại và Kiều Phong luôn tha mạng cho họ.

Vì cứu người, một thân chống quần hùng

Trong khi điều tra, Kiều Phong gặp A Châu trong Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm Tự. A Châu bị phương trượng chùa Thiếu Lâm đánh bị thương. Vì lòng hiệp nghĩa, Kiều Phong muốn cứu sống A Châu.

Đại hội anh hùng diễn ra ở Tụ Hiền Trang, tất cả các nhân sĩ võ lâm và các môn phái tập trung lại để bàn ra kế hoạch bắt Kiều Phong. Biết rằng Tiết Thần Y – người duy nhất có khả năng cứu A Châu – cũng đang tại đại hội này, Kiều Phong liều mình dẫn A Châu vào đại hội anh hùng để A Châu được cứu, dù biết nguy hiểm.

Tiết Thần Y nhận lời chữa trị cho A Châu, nhưng mối thù giữa quần hùng và Kiều Phong thì không thể bỏ qua. Trận chiến không thể không xảy ra. Trước khi đánh, Kiều Phong lấy rượu ra uống xem như tuyệt giao với các bằng hữu trước đây. Trận chiến diễn ra, một mình Kiều Phong chống quần hùng, Giáng Long Thập Bát Chưởng uy trấn thiên hạ. Mới đầu Kiều Phong còn giữ lòng nhân nghĩa, không ra tay tuyệt tình, nhưng về sau, dưới áp lực to lớn, Kiều Phong mất tự chủ, giết hết phân nửa người tham gia đại hội. Kiều Phong vì xót thương, hối hận, không muốn giết thêm người vô tội, lại kiệt lực thiếu sức, định tự vẫn để tạ tội. Trong lúc đó có một người mặc áo đen nhảy ra cứu Kiều Phong.

Giữa hiếu và tình

Sau khi cứu, người áo đen kia bỏ đi, sau này mới biết đó là Tiêu Viễn Sơn - cha ruột của Kiều Phong. Về phần A Châu sau khi được cứu, nàng trốn thoát ra ngoài, ngày đêm đứng đợi ròng rã ở Nhạn Môn Quan chờ Kiều Phong đến vì nàng đoán chàng sẽ đến để điều tra lại nguồn gốc và để xem năm xưa cha của Kiều Phong viết gì trên vách đá trước khi tự vẫn. Kiều Phong đến và gặp A Châu. A Châu cảm mến tính hiệp nghĩa khí phách của Kiều Phong. Kiều Phong mến nàng vì luôn có nàng bên cạnh an ủi và chia sẻ hoạn nạn không hề rời chàng. Hai người thương nhau. Chữ viết kia đã bị người khác xóa hết.

Sau này, do hiểu lầm nên Kiều Phong nghi ngờ Đoàn Chính Thuần – cha của A Châu – là đại ca lãnh đạo. Kiều Phong hẹn Đoàn Chính Thuần ra quyết đấu. A Châu vì thương cha nên cải trang thành Đoàn Chính Thuần, Kiều Phong vô tình giết chết A Châu. Từ đó Kiều Phong cảm thấy hối hận khi biết Đoàn Chính Thuần không phải là vị thủ lĩnh đại ca năm xưa và lại càng không phải là người đã giết chết cha mẹ nuôi và ân sư của mình, chàng đã giết oan A Châu. Kiều Phong nguyện sau khi trả thù cha mẹ xong sẽ tự vẫn để được nằm lại bên nàng.

Ân oán đến hồi kết

Sau này Kiều Phong lưu lạc sang Khiết Đan, được vua Khiết Đan (Gia Luật Hồng Cơ Liêu Đạo Tông) kết nghĩa anh em. Nhờ giúp vua phá được loạn Sở Vương nên Kiều Phong được Liêu đế phong chức Sở Vương tức Nam Viện Đại Vương (chuyên Nam chinh đánh Tống). Sau đó Kiều Phong trở về Trung Nguyên tìm A Tử là em gái A Châu, trong công cuộc tìm kiếm này ông tình cờ tìm đến Thiếu Lâm Tự trong lần lúc Cái Bang do ngụy bang chủ Trang Tụ Hiền (Du Thản Chi) khiêu chiến chùa Thiếu Lâm trước sự có mặt của rất nhiều nhân sĩ võ lâm. Tại đây ông kết nghĩa huynh đệ với Hư Trúc.

Cũng trong lần này, chân tướng của sự việc ở Nhạn Môn Quan được hé lộ hoàn toàn. Vị trưởng bối đại ca năm xưa vốn là trụ trì của Thiếu Lâm Tự. Tại đây xuất hiện Mộ Dung Bác (một cao thủ võ lâm đời trước) và Tiêu Viễn Sơn giả trang làm hòa thượng nhằm lén vào Tàng Kinh Các nghiên cứu võ công. Cả hai người đều có mục đích riêng: Mộ Dung Bác chính là kẻ đưa tin giả gây ra vụ Nhạn Môn Quan năm xưa, hắn giả chết để trốn tránh tội lỗi và đánh cắp bí lục võ công của Thiếu Lâm Tự tiếp tục thực hiện âm mưu phản quốc, làm loạn võ lâm của mình. Còn Tiêu Viễn Sơn nghiên cứu võ học để trả thù những kẻ thủ ác năm xưa, chính ông là kẻ giết người bí ẩn khiến cho Tiêu Phong phải chịu bao tai tiếng.

Cuối cùng Ân oán được giải bởi một bị cao tăng vô danh chuyên làm tạp dịch trong Tàng Kinh Các. Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác đều xuất gia đầu phật.

Một thân đánh đổi muôn dân

Kiều Phong trở lại Khiết Đan mới biết nhà vua định xâm lược Nam triều Đại Tống. Kiều Phong được vua phong chức Bình Nam đại nguyên soái cầm đầu quân lính tấn công Nam triều. Kiều Phong ra sức can ngăn vì không muốn thấy cảnh thường dân vô tội bị tàn sát, chàng bị nhà vua bắt nhốt. Nghĩa đệ Hư Trúc Tử (mới đổi tên sau này, Hư Trúc là pháp danh của Phật gia, đổi thành Hư Trúc Tử - pháp danh của Đạo gia) và Đoàn Dự cùng nhân sĩ võ lâm đi giải cứu. Anh em Cái Bang muốn Kiều Phong nhận lại ngôi vị bang chủ và lãnh đạo. Nhưng Kiều Phong không chấp nhận, anh đã có dự trù cho việc này.

Sau đó tất cả chạy đến Nhạn Môn Quan. Quân Khất Đan do nhà vua lãnh đạo lúc này cũng đã tràn đến Nhạn Môn Quan chuẩn bị đánh vào Đại Tống. Do viên tướng canh cửa Nhạn Môn Quan của nhà Tống sợ hãi trách nhiệm, hèn nhát, nên không chịu mở cửa quan cho quần hùng Trung Nguyên rút chạy. Quân của Đoàn Dự (giờ đã là vua nước Đại Lý), phối hợp cùng quân của Hư Trúc (chủ nhân Linh Thứu Cung, cũng là chủ nhân 72 động 36 đảo, và cũng là phò mã của Tây Hạ), cùng tất cả các anh hùng Trung Nguyên như Cái Bang, Thiếu Lâm… một lòng chống quân xâm lược đứng chờ sẵn tại Nhạn Môn Quan.

Hư Trúc và Đoàn Dự xông vào trận bắt được vua Khất Đan. Vì tránh để sinh linh đồ tháng, thường dân vô tội bị chết oan, Kiều Phong yêu cầu sẽ thả Gia Luật Hồng Cơ, nếu ông hứa không được đánh Tống nữa. Sau đó vua Khất Đan rút quân và hứa nếu ông còn sống thì quân Khiết Đan sẽ không bao giờ đánh Tống.

Lúc này, Kiều Phong là một người Khất Đan lại đi phản lại vua Khất Đan, với phía Tống triều chàng lại là một Liêu cẩu, ngay cả chỗ dựa cuối cùng là A Châu cũng đã rời xa chàng từ lâu. Trời đất bao la nhưng không có chỗ nương chân cho Kiều Phong, không còn cách nào khác, chàng đành phải lấy cái chết để tạ tội với tổ tông và để chứng minh rằng mình hoàn toàn trong sạch, bẻ đôi mũi tên, Kiều Phong tự đâm vào lồng ngực mình tự sát. A Tử - em của A Châu - móc cặp mắt trả lại cho Du Thản Chi - kẻ si tình bậc nhất trong Thiên Long Bát Bộ, rồi ôm Tiêu Phong nhảy xuống bờ vực Nhạn Môn Quan, bi kịch ba mươi năm trước lặp lại.

Cái chết của Tiêu Phong thể hiện lòng mong ước thái bình, đập tan bạo tàn, chiến tranh của người dân. Đó là cái chết của một anh hùng, vì sơn hà xã tắc, vì hiệp nghĩa mà hi sinh. Kiều Phong là hình tượng anh hùng đẹp nhất và cũng là hình tượng bi kịch nhất trong tất cả các truyện của Kim Dung. Kiều Phong đã trở thành một nhân vật kinh điển nhất trong giới võ thuật truyện kể.

------------

Ghi chú: Trong lần sửa đổi tác phẩm gần đây nhất vào năm 2008 của nhà văn Kim Dung, Kiều Phong đã ép Hư Trúc học hai môn tuyệt kỹ của Cái Bang là: Hàng long thập bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp với mục đích khi nào Cái Bang tìm ra được người thích hợp làm bang chủ thì Hư Trúc sẽ mang võ công đó truyền lại cho tân bang chủ. Nhiều năm sau khi Kiều Phong mất, có một tên ăn mày nổi lên trong Cái Bang được các anh em ủng hộ làm bang chủ nên các trưởng lão đã quyết định phái hắn tới gặp Hư Trúc. Hư Trúc sau khi kiểm tra thấy rằng hắn rất xứng đáng làm bang chủ Cái Bang nên đã truyền lại hai võ công này cho gã ăn mày đó. Thân thế gã ăn mày này không được nhà văn Kim Dung nhắc tới nhưng rất có thể gã là sư phụ của Hồng Thất Công "Bắc Cái" trong Anh hùng xạ điêu là Tiễn Hạc Tinh - Bang chủ cái bang đời thứ 17.

--------------------------