Monday, June 11, 2018

Luật an ninh mạng: Đừng tự mình trói mình vào lạc hậu, lạc lõng

Ls. Trần Hồng Phong


BLA cập nhật ngày 9/6/2018: bài này tôi đã đăng trên Blog Bình luận án này lần đầu ngày 4/11/2017 (tới nay dự thảo có một số thay đổi nhỏ). Nay, với thông tin qua tuần sau Quốc Hội sẽ bấm nút thông qua Luật an ninh mạng nên tôi "làm mới" lại. Tôi chỉ có thể nói ngắn gọn thế này: Tôi không đồng ý với nội dung như dự thảo hiện nay. Thật buồn khi không biết cho đến bao giờ - người dân Việt Nam mới được tự do ngôn luận đúng nghĩa, có báo chí tư nhân - như chính chủ tịch Hồ Chí Minh từng kiến nghị và lên án chế độ thực dân Pháp (trong tác phẩm: Đây, công lý của thực dân Pháp). Ngay cả những "sư tổ" cộng sản như Các Mác, Ăng Ghen, do sống ở châu Âu vốn được hưởng, nên chắc sẽ không ngờ rằng hơn 100 năm sau, vẫn còn có những quốc gia mà ở đó tự do báo chí, tự do ngôn luận và quyền biểu tình ... bị "treo vô thời hạn".  Ai cũng thấy rõ: những nước phát triển kinh tế mạnh nhất, hùng cường nhất ... chính là những nước quyền tự do ngôn luận của người dân được tôn trọng nhất. Vì sao: thật dễ hiểu, nhờ có tiếng nói phản biện, quan điểm/ý tưởng mới, phê phán thói hư tật xấu, sự bảo thủ, lỗi thời ...  - mới giúp xã hội loài người phát triển, loại bỏ được những cái xấu xa, lạc hậu đang kềm hãm sự công bằng, tiến bộ, văn minh. 
...
BLA: Bài viết dưới đây tôi viết theo đặt hàng từ một tờ báo. Bài đã đăng (ngày 4/11/2017), nhưng bị cắt bỏ phần lớn, chỉ còn lại một đoạn ngắn ở phần giữa bài viết. Tôi đăng lại bài viết "nguyên thuỷ" của mình tại đây. 

Pháp luật nào cũng cần bảo đảm tính khả thi, vì lợi ích lâu dài của quốc gia, vì sự phát triển kinh tế xã hội và hoà nhập với thế giới. Trong đó bao gồm tăng cường và bảo vệ quyền con người, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí mà Hiến pháp đã quy định và Việt Nam cũng đã tham gia trong các công ước quốc tế. Dự thảo Luật an ninh mạng hiện tại cho thấy phải chăng chúng ta đang đi theo một hướng khác, tự trói mình vào lạc hậu, lạc lõng và cũng không thực sự có lợi cho đất nước, người dân.

Google, với các dịch vụ miễn phí như Gmail, rõ ràng đang là phương tiện kỹ thuật tốt nhất và thông dụng nhất để liên lạc, gửi thông tin mà hầu hết mọi doanh nghiệp, người dân tại Việt Nam đang sử dụng (ảnh minh hoạ)

* Cập nhật ngày 11/6/2018: Ý kiến của đại biểu Quốc Hội về dự thảo Luật an ninh mạng trước khi QH bấm nút (báo Pháp luật TP.HCM) 

Quyền biểu đạt, tự do ngôn luận cần được bảo đảm

Có thể thấy nội dung xuyên suốt của dự luật bộc lộ và thể hiện mối quan ngại của cơ quan soạn thảo về các vấn đề mang tính chính trị, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân, cùng các biện pháp ngăn chặn cả về hành chính và kỹ thuật theo hướng cấm đoán, ngăn chặn hoặc gây khó khăn, nặng nề cho người dùng và nhà cung cấp dịch vụ. Một số điều khoản thậm chí là sự vô lý, bất khả thi và không phù hợp với tính năng và xu thế công nghệ liên quan đến mạng internet trên thế giới hiện nay.

Trong dự luật đã đưa ra nhiều khái niệm, quy định mà theo tôi đã được quy định hay điều chỉnh trong nhiều luật khác, nhưng lại theo hướng khó khăn, cấm đoán nặng nề hơn. Chẳng hạn như quyền tự do ngôn luận trong Hiến pháp, các quyền dân sự trong Bộ luật dân sự, Luật báo chí ...vv.

Đơn cử như tại Điều 22 quy định về việc xử lý thông tin trên không gian mạng "có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng; làm nhục, vu khống; tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam". Tuy nhiên đây rõ ràng là những nội dung thuộc phạm vi điều chỉnh của nhiều luật khác, như Hiến pháp, Bộ luật dân sự, Luật xử lý vi phạm hành chính hay Bộ luật hình sự ... Theo đó, trước khi xử lý phải tiến hành thẩm định, giám định làm rõ một bài viết hay ý kiến của ai đó có phải là "vu khống", hay "chống phá Nhà nước" không - thuộc thẩm quyền của các cơ quan tiến hành tố tụng. Chứ không thể chỉ từ đánh giá cảm tính là cơ quan an ninh có quyền "chặn", "xoá" ... vv.

Chúng ta cần nhớ rằng tự do ngôn luận, tự do báo chí là quyền công dân được Hiến pháp bảo đảm. Và chính nhờ thông tin của người dân trên mạng xã hội, mà đã khám phá, phanh phui ra nhiều vụ tham ô, tham nhũng, phát hiện rất nhiều trường hợp cán bộ sa đoạ, giàu bất chính ... và bị cơ quan chức năng xử lý.

Yêu cầu đặt máy chủ tại Việt Nam không khả thi

Một trong những nội dung gây tranh luận nhiều nhất, là tại Khoản 4, Điều 34 Dự thảo Luật quy định: “Các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam, có giấy phép hoạt động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ VN".

Quy định như trên trực diện đích danh đến những tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới hiện nay và dịch vụ của họ. Đó là Facebook, Google, Microsoft, Apple ... - với hàng tỷ người đang sử dụng trên toàn thế giới, và hàng trăm ngàn doanh nghiệp, nhiều chục triệu người tại Việt Nam đang sử dụng miễn phí, với rất nhiều tiện ích, hữu dụng.

Rõ ràng hàng chục triệu người VN đang sử dụng miễn phí các dịch vụ như gmail, tin nhắn, không gian lưu trữ và các ứng dụng văn phòng của Google, hay Microsoft, Apple ... Đây đã và đang là những các "phương tiện kỹ thuật" không thể thiếu trong kinh doanh của hàng trăm ngàn doanh nghiệp, hàng triệu cá nhân tại Việt Nam. Hãy thử hình dung điều gì sẽ xảy ra nếu gmail hay internet bị cấm đoán hay không còn nữa? Đó chính là sự tê liệt về thông tin liên lạc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn bộ nền kinh tế đất nước...

Theo tôi, việc trong dự luật An ninh mạng đặt vấn đề các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ viễn thông như Google hay Microsoft phải đặt "máy chủ" tại Việt Nam là một ý tưởng bất khả thi, trên cơ sở nhận thức có phần lạc hậu, chưa hiểu rõ về tính năng cũng như xu hướng công nghệ, không gian lưu trữ dữ liệu số trên thế giới hiện nay. Vì hiện nay hầu như tất cả các dịch vụ, ứng dụng đều lưu trữ theo mô hình "đám mây" (cloud), tức là phải bảo đảm luôn thông suốt trên mạng internet, với không gian lưu trữ khổng lồ là các Trung tâm dữ liệu (Cloud Campus), kinh phí đầu tư lên tới hàng tỷ USD, dùng chung và kết nối toàn thế giới. Việc mở một Cloud Campus hoàn toàn không đơn giản, phục thuộc vào rất nhiều yếu tố, chiến lược kinh doanh của nhà đầu tư. Việc "bắt" các tập đoàn khổng lồ như Google hay Apple phải đầu tư Cloud Campus vào VN trong bối cảnh hiện nay rõ ràng là không thể và cũng không theo nguyên tắc nào.

Với quy định như vậy, không gì khác hơn là chúng ta đẩy hoạt động của Google, Facebook ... vào thế "bất hợp pháp" mà không thể xử lý. Hoặc tệ hơn, dẫn đến việc Google, Facebook ... phải rút khỏi Việt Nam, cùng đó là những thiệt hại khổng lồ và không thể lường hết về hậu quả.

Hãy thử hình dùng trường hợp một doanh nghiệp VN mua bán háng hoá quốc tế, trao đổi tài liệu, ký kết hợp đồng qua Email, Messenger. Nếu không có Google thì làm sao liên lạc được, trong khi cũng không có lựa chọn nào khác! Và các doanh nghiệp VN thì có lẽ vài chục năm nữa cũng không thể có được những dịch vụ tương tự như vậy.

Đó là chưa kể quy định trên cũng không phù hợp với nội dung Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Chương Thương mại điện tử, khoản 2 Điều 14.13 có quy định: “Không bên nào yêu cầu đối tượng áp dụng của Chương này được sử dụng hoặc lựa chọn địa điểm lắp đặt các cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin trong phạm vi lãnh thổ của bên mình để xem đó như là điều kiện để triển khai công việc kinh doanh trong lãnh thổ đó”. Mà Việt Nam đang là một bên tham gia đàm phán gia nhập. Cũng như các nguyên tắc về tự do thương mại của WTO mà VN là một thành viên.

Không nên tự trói mình vào lạc hậu, lạc lõng

Bất kỳ quốc gia nào cũng cần có hệ thống pháp luật chặt chẽ và đủ mạnh, bảo đảm an ninh, chủ quyền và lợi ích quốc gia. Đó là điều không có gì phải bàn cãi. Điều quan trọng hơn, là pháp luật ấy phải khả thi, áp dụng được trong đời sống hiện thực.

Mặt khác, an ninh chủ quyền dân tộc không đơn thuần và không chỉ là vấn đề "an ninh mạng", mà liên đới, có quan hệ mật thiết với nhiều vấn đề khác. Trong đó có việc phải bảo đảm vì lợi ích lâu dài của quốc gia lâu, vì sự phát triển kinh tế xã hội và hoà nhập với thế giới. Bao gồm tăng cường và bảo vệ quyền con người, quyền tự do dân chủ mà Hiến pháp đã quy định và Việt Nam đã tham gia trong các công ước quốc tế. Đó cũng chính là mục tiêu và mục đích mà pháp luật hướng tới.

Với Dự thảo Luật an ninh mạng như hiện tại, phải chăng chúng ta đang đi theo một hướng khác biệt so với xu hướng chung trên toàn thế giới, so với xu hướng của nền khoa học, công nghệ ngày càng phát triển? Phải chăng chúng ta đang tự trói mình vào lạc hậu, lạc lõng với thế giới? Điều này cũng hoàn toàn không có lợi cho lợi ích quốc gia, cho người dân. Nếu không muốn nói là ngược lại.
.....

Google, Facebook ... lưu trữ dữ liệu ở đâu?

Để cung cấp các dịch vụ và không gian lưu trữ, các công ty công nghệ lớn thường xây dựng trung tâm dữ liệu của riêng mình (Cloud Campus), nơi tập trung sức mạnh lưu trữ và xử lý khổng lồ. Cloud Campus được coi là biểu hiện vật chất của Internet, thường được xây dựng ở khu vực xa trung tâm, giá điện rẻ, thoáng mát. Dưới đây là Cloud Campus của một số công ty công nghệ hàng đầu hiện nay.

Facebook: Gồm hai trung tâm dữ liệu khổng lồ, diện tích mỗi điểm gần 28 nghìn mét vuông, phục vụ cho khoảng 2 tỷ người dùng. Facebook đã đầu tư hơn 780 triệu USD vào đây và thu hút các công ty công nghệ khác cùng đặt hệ thống máy chủ.

Apple: Apple đã đầu tư 1 tỷ USD để tạo nên một Cloud Campus rộng hơn 46 nghìn mét vuông ở Maiden, Carolina (Mỹ). Ngoài ra, Apple hiện nay còn có trung tâm dữ liệu ở Oregon, Nevada, Ireland và Đan Mạch để cung cấp cơ sở hạ tầng cho các dịch vụ như iTunes và iCloud.

Google: Công ty hiện chi hơn 2 tỷ USD mỗi quý để phát triển cơ sở hạ tầng Cloud Campus đặt tại Council Bluffs (Mỹ).

Microsoft: Microsoft có nhiều cụm máy chủ tập trung chủ yếu ở Virginia (Mỹ). Được triển khai từ năm 2011 với tổng mức đầu tư vào khoảng 1,7 tỷ USD. 


.......

Cập nhật ngày 11/6/2018:

BLA: Bài dưới đây đăng trên báo Pháp luật TP.HCM ngày 11/6/2018, chỉ một ngày trước khi QH dự kiến bấm nút thông qua Luật an ninh mạng. Tôi hoàn toàn nhất trí với những ý kiến tâm huyết của các vị đại biểu QH như dưới đây. Luật là để phát triển chứ không phải để kìm hãm sự phát triển và tiến bộ. (Quý vị click vào tiêu đề bên dưới để đọc bài gốc trên báo).

Đại biểu quốc hội nói về dự luật an ninh mạng

Thứ Hai, ngày 11/6/2018 - 06:50

(PL)- Ra Luật An ninh mạng là cần thiết với xu thế phát triển hiện nay. Tuy nhiên, cái gì cũng có tính hai mặt, nếu quy định chặt quá thì sẽ kìm hãm xu hướng phát triển. Ngày mai (12-6-2018), dự luật an ninh mạng có thể sẽ được Quốc hội khóa XIV, kỳ họp thứ 5 thông qua theo nghị trình. Pháp Luật TP.HCM ghi nhận nhiều ý kiến của các đại biểu Quốc hội về dự luật này.

Nên rà soát lại dự luật an ninh mạng

Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng

Nêu quan điểm về dự luật an ninh mạng, đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre) cho rằng cơ quan thẩm định cần rà soát, đối chiếu với Luật An toàn thông tin mạng cùng nhiều quy định chưa phù hợp khác.

Ông nói: Hiện nay đang có nhiều ý kiến lo ngại các quy định của Luật An ninh mạng nếu được Quốc hội thông qua thì quản lý nhà nước sẽ làm ảnh hưởng đến quyền tự chủ, tự do kinh doanh của DN, quyền tự do cá nhân.

Như vấn đề thẩm định, khai trình, kiểm soát, yêu cầu cung cấp thông tin… tôi có cảm giác vượt qua khỏi quy định trước đây. Ví dụ như trong trường hợp nào thì DN phải thông báo, phải hợp tác với các cơ quan quản lý nhà nước? Quyền kinh doanh đã được ghi trong hiến pháp, nếu người ta vi phạm pháp luật thì người ta phải chịu trách nhiệm trước Nhà nước chứ việc gì phải làm những động tác vượt quá tầm, tăng thêm các thủ tục hành chính đối với một DN. Còn việc an ninh thì anh cứ làm theo quyền của anh. Quan trọng nhất là khi có việc xảy ra thì anh phải là người xuất hiện. Cơ quan nhà nước phải là người phòng bị từ xa ở những câu chuyện khác chứ không phải là ở trong DN ấy.

Tôi lấy ví dụ như trường hợp anh yêu cầu DN khai trình nhưng anh có giúp DN xử lý được đối tượng nước ngoài tấn công DN đó không? Vì vậy anh phải sản xuất các phần mềm an ninh, tăng cường hoạt động tình báo, đầu tư cho nhân lực… để đảm bảo an ninh cho DN chứ không nên can thiệp quá sâu vào hoạt động của DN, cả DN nhà nước.

Ví dụ như hàng không cũng không nên can thiệp sâu vì bản thân các DN ấy đều có bí mật kinh doanh riêng và có biện pháp phòng, chống các tấn công mạng, hãn hữu mới xảy ra thì việc gì phải đi khai trình. Tôi đưa cho anh rồi, chắc gì anh đã giữ bí mật cho tôi. Lấy ai làm trọng tài để giám sát việc “anh giúp cho DN đó chứ không phải là người gây khó dễ cho DN”.

Làm thế nào để đảm bảo an ninh quốc gia, đây là vấn đề quan trọng chứ đừng lấy câu chuyện trật tự an toàn xã hội để khống chế. Nếu người ta vi phạm gì thì anh xử lý, đừng bắt DN, công dân làm quá nhiều việc vượt quá khuôn khổ, làm ảnh hưởng đến quyền tự do kinh doanh của DN, tăng thêm nhiều thủ tục hành chính…

Rất nhiều người yêu cầu hủy bỏ 5-6 điều trong dự thảo luật vì gây ảnh hưởng đến môi trường đầu tư, quyền tự do kinh doanh của DN. Nếu cứ khăng khăng giữ, không sửa đổi thì tôi nghĩ nhiều người sẽ không đồng thuận.

Tôi nghĩ rằng ban soạn thảo và cơ quan thẩm tra dự luật nên rà soát, lắng nghe vì luật phải tạo ra sự đồng thuận xã hội. Chứ cứ nói không quản được thì cấm, không quản được thì xử lý, bắt người ta phải làm cái này cái khác thì nó không đúng với tính chất của một nhà nước pháp quyền, một nhà nước phục vụ.

Tôi cũng cho rằng cần nghiên cứu ngược lại Luật An toàn thông tin mạng, những vấn đề nào liên quan đến an ninh quốc gia thì phải đưa vào hành vi cấm, tức phải xây dựng các hành vi cấm. Ngoài các hành vi cấm ra thì người ta hoàn toàn có quyền thực hiện. Các cơ quan, tổ chức, công dân có quyền làm những gì Nhà nước không cấm. Còn lại những điều cấm thì người ta không làm, anh nào vi phạm điều cấm thì bị xử lý. Chúng ta hoàn toàn có quyền truy cứu cả trách nhiệm pháp nhân… những điều này tôi cho rằng rất khó làm trong thời đại này.

Nên thiết kế luật theo hướng đó mới là một đạo luật đúng theo tinh thần của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam!.

....

Dễ làm thụt lùi tốc độ phát triển

Đại biểu Quốc hội TẠ VĂN HẠ

Ra Luật An ninh mạng là cần thiết với xu thế phát triển hiện nay. Tuy nhiên, cái gì cũng có tính hai mặt, nếu quy định chặt quá thì sẽ kìm hãm xu hướng phát triển.

Hôm phát biểu về dự luật này tại hội trường, tôi có góp ý về quy định cơ quan phụ trách an ninh mạng có quyền kiểm tra các tổ chức, nhà mạng khi phát hiện các vấn đề về an ninh trật tự, an toàn thông tin, an ninh mạng. Trong đó có vế là “hoặc khi có yêu cầu của cơ quan quản lý nhà nước”.

Ở đây, nếu quy định không rõ thì có thể bất kỳ lúc nào cơ quan nhà nước cũng có quyền kiểm soát, can thiệp vào hoạt động của tổ chức, DN. Việc này dễ nảy sinh chuyện lạm dụng quyền kiểm tra, kiểm soát, chưa kể là lợi dụng quyền đó để gây khó khăn cho DN, cho các tổ chức, cá nhân. Đó là những yếu tố sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường kinh doanh.

Có những việc nếu không quy định chặt chẽ thì sẽ gây phiền hà cho DN. Ví dụ như ngân hàng, người ta có quyền giữ uy tín với khách hàng, đây là đạo đức kinh doanh. Nếu như cứ có dấu hiệu là phải cung cấp, không loại trừ những trường hợp chưa phải là đúng thì vô tình vi phạm đến quyền bảo mật, giữ kín thông tin khách hàng của họ.

Dự luật phải hướng đến không phát sinh thủ tục, phiền hà, gây khó khăn cho DN. Còn quản lý như thế nào là việc của cơ quan nhà nước. Xu thế phải như vậy, tức là phải thận trọng, nếu không ta sẽ làm thụt lùi tốc độ phát triển.

Liên quan đến quyền con người, quyền thông tin, bí mật thông tin của tổ chức, cá nhân, luật pháp quy định những quyền này sẽ bị hạn chế trong từng lĩnh vực đặc biệt. Chúng ta không thể phủ nhận những mặt tích cực của Internet nhưng nó cũng có những tồn tại, tác động tiêu cực đến đời sống văn hóa, kinh tế, chính trị… của đất nước. Vì vậy cũng cần có quy định để giảm thiểu tối đa các hạn chế mang tính tiêu cực đó. Trên thế giới, một số nước cũng gặp tình trạng này. Vì vậy, dự luật phải cân nhắc để làm sao hạn chế được các tiêu cực này nhưng cũng đảm bảo hạn chế ảnh hưởng đến quyền lợi của các tổ chức, cá nhân.
......

Chưa thống nhất với luật khác

PHẠM THỊ THANH THỦY (Thanh Hóa)
phát biểu tại phiên thảo luận về dự luật ngày 29-5-2018


Đề nghị cân nhắc một số điều, khoản để tránh sự chồng chéo, không cần thiết về quản lý nhà nước, tránh đặt ra quá nhiều rào cản dẫn đến gánh nặng cho các tổ chức, cá nhân cung cấp dịch vụ, hạn chế lợi ích được thụ hưởng dịch vụ chính đáng của người dân.

Thứ nhất, về việc yêu cầu các cơ quan, tổ chức ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên không gian mạng tại VN phải đặt trụ sở hoặc văn phòng đại diện được quy định tại VN là khó khả thi, không phù hợp với thực tiễn, gây khó khăn cho các hoạt động tiếp cận thông tin của người dân trong trường hợp các DN nước ngoài không thực hiện.

Hiện nay máy chủ của các dịch vụ mà nhiều người VN sử dụng thường xuyên như Google, Facebook đều đặt tại nước ngoài. Với công nghệ phát triển hiện nay, máy chủ không phải là máy cụ thể mà theo thuật toán đám mây, máy chủ là máy ảo cho phép người sử dụng truy cập các dịch vụ công nghệ từ nhà cung cấp nào đó và xu hướng này là xu hướng của thế giới.

Nếu các DN nước ngoài không theo quy định này thì có thể sẽ không được phép cung cấp dịch vụ tại VN, ảnh hưởng rất lớn đối với việc truy cập thông tin và sử dụng dịch vụ của người dân. Nhất là trong bối cảnh nước ta chưa có được bất kỳ thương hiệu nào đáp ứng nhu cầu truy cập thông tin và sử dụng dịch vụ của người dân.

Bên cạnh đó, trong cam kết của Tổ chức Thương mại Thế giới, dịch vụ viễn thông cung cấp qua biên giới và dịch vụ không hạn chế tiếp cận thị trường, trừ một số trường hợp cụ thể nhưng trong các trường hợp loại trừ đó không có quy định phải có cơ quan đại diện, văn phòng đại diện trên lãnh thổ của VN… Thứ hai, về tính thống nhất, một số hành vi mà dự thảo luật đưa ra và giải thích lại không có sự thống nhất với quy định về tội phạm trong Bộ luật Hình sự…

Chưa hết, việc điều tra, truy tố, xét xử tội phạm có liên quan đến sử dụng không gian mạng, công nghệ thông tin, phương tiện điện tử được thực hiện theo quy định của Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, nhiều hành vi được liệt kê trong dự luật không có trong Bộ luật Hình sự hiện hành. Do đó, đề nghị ban soạn thảo rà soát lại nội dung của Bộ luật Hình sự cũng như dự thảo Luật An ninh mạng để đảm bảo sự đồng bộ, thống nhất.

Với quy định đào tạo, bồi dưỡng kiến thức về an ninh mạng cho cán bộ, công chức, viên chức, người lao động và đưa vào môn học chính khóa về giáo dục quốc phòng, an ninh trong nhà trường của dự luật, ban soạn thảo cần cân nhắc để đảm bảo tính khả thi…
......

Nhầm lẫn khách thể

TS NGUYỄN SĨ DŨNG,
cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội


An ninh quốc gia là để bảo vệ quốc gia. An ninh mạng là để bảo vệ mạng. Dùng Luật An ninh mạng để bảo vệ an ninh quốc gia là một sự lầm lẫn rất đáng tiếc về khách thể của pháp luật (khách thể của pháp luật là đối tượng, giá trị được pháp luật bảo vệ).

Sự lầm lẫn này dẫn đến hậu quả là đầy rẫy sự trùng lặp, thậm chí xung đột giữa đạo luật này với các đạo luật có khách thể là an ninh quốc gia. Điều rõ nhất là an ninh quốc gia được bảo vệ bởi Bộ luật Hình sự. Không có bất kỳ hành vi nào bị cấm bởi Luật An ninh mạng mà đã không bị cấm bởi Bộ luật Hình sự. Chỉ có điều các quy định của Bộ luật Hình sự chặt chẽ hơn và với chất lượng lập pháp cao hơn.

Thêm vào đó, các cơ quan bảo đảm an ninh quốc gia, thẩm quyền và thủ tục hoạt động của các cơ quan này đều đã được quy định trong Bộ luật Tố tụng hình sự và Luật Tổ chức các cơ quan điều tra hình sự, Luật Công an nhân dân, Luật Quốc phòng... Lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng (mà thực chất là bảo vệ an ninh quốc gia) nếu được thành lập chắc chắn sẽ trùng lặp, thậm chí xung đột với các cơ quan nói trên.

Một đạo luật không chỉ nhầm lẫn về khách thể mà còn làm phát sinh chi phí to lớn cho Nhà nước và xã hội, tiềm ẩn nguy cơ chồng chéo, xung đột với cơ chế bảo vệ an ninh quốc gia (rất hiệu quả) đang tồn tại, có nhất thiết phải được ban hành?
TRỌNG PHÚ - ĐẠI THANH ghi 
........

Bài liên quan:
....

Bài liên quan trên báo Tuổi Trẻ: