Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Bộ trưởng quốc phòng TQ Bành Hoài Đức đã bị Mao trừng trị như thế nào sau khi góp ý về việc xây dựng CNXH ở Trung Quốc?

Trần Hồng Phong

Mục "Sách" kỳ này, tôi giới thiệu đến quý vị cuốn "Hồng đô nữ hoàng" (tạm giải nghĩa là nữ hoàng cộng sản ở thủ đô (Bắc Kinh, TQ) - chính là Giang Thanh - vợ thứ tư của lãnh tụ cộng sản Trung Quốc Mao Trạch Đông). Cuốn sách này được nhà xuất bản Văn Nghệ TP.HCM xuất bản năm 1984, là thời kỳ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc đang còn khá căng thẳng, sau cuộc chiến tranh (chống xâm lược) Biên giới phía bắc năm 1979.

<- Bìa cuốn Hồng đô nữ hoàng xuất bản năm 1984 tại Việt Nam

Với chỉ 130 trang, tác giả người Mỹ là Rô - xan Uýt - cơ (tôi viết lại nguyên văn), với sự đồng ý của đảng cộng sản Trung Quốc, qua nội dung cuốn sách, đã thể hiện một cách sinh động, thậm chí "hấp dẫn", về những màn đấu tố tàn bạo, mất hết tính người, không theo một khuôn khổ luật pháp nào, của và giữa những lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản TQ, gồm cả Mao Trạch Đông. Đó là những màn hãm hại các lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng cộng sản TQ như: Lâm Bưu (Bộ trưởng quốc phòng), Hạ Long (Phó thủ tướng, Phó chủ tịch Hội đồng quốc phòng), Lưu Thiếu Kỳ (Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa) và Bành Hoài Đức (Bộ trưởng quốc phòng). Thậm chí chính "hồng đô nữ hoàng" Giang Thanh về sau cũng bị các đồng chí của mình đấu tố không thương tiếc. 

Cũng qua cuốn sách này, chúng ta biết rõ hơn về "thuật ngữ" có tên "đấu tố" - của cộng sản Trung Quốc. Thật khủng khiếp, tàn nhẫn, và đặc biệt là không theo một quy định hay luật lệ nào cả. Khái niệm phản bội đảng quá mơ hồ. Thế mới thấy đừng tưởng rằng lãnh đạo cấp cao, thậm chí rất rất cao của đảng cộng sản Trung Quốc là sung sướng hay hạnh phúc!  

Cuốn Hồng đô nữ hoàng được xuất bản lần đầu năm 1977, thời điểm ngay sau khi "tập đoàn bè lũ bốn tên" gồm Giang Thanh bị triệt hạ, và được đánh giá là đã gây được "tiếng vang" khi đó (trong phần giới thiệu cuốn sách).

Trong bài viết này, tôi tóm lược và kể lại việc Phó thủ tướng, kiêm Bộ trưởng quốc phòng (đầu tiên) của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Bành Hoài Đức, đã bị Mao Trạch Đông hãm hại đến thảm khốc như thế nào, chỉ vì đã gửi thư cho Mao, góp ý về chuyện xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Trung Quốc - thời gian năm 1959.

Hầu hết những câu chữ dưới đây, tôi đều giữ nguyên văn như trong cuốn sách, chỉ kết nối lại mà thôi. 

Tiểu sử của Bành Hoài Đức

Bành Hoài Đức sinh năm 1898, cùng quê Mao Trạch Đông (tỉnh Hồ Nam). Thời kỳ chống Nhật, Bành Hoài Đức là Phó tổng tư lệnh Bát Lộ quân.

Sau khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa thành lập, Bành Hoài Đức là Phó chủ tịch Ủy ban quân sự cách mạng nhân dân.

Năm 1954 là Ủy viên Bộ chính trị đảng cộng sản Trung Quốc, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng.

Năm 1959, trước Hội nghị toàn thể Ban chấp hành Trung ương đảng cộng sản TQ (hội nghị Lư Sơn), Bành Hoài Đức đã gửi thư góp ý đến Mao Trạch Đông, có nội dung phê phán đường lối "đại nhảy vọt" trong xây dựng XHCN tại TQ do Mao Trạch Đông đưa ra.

Ngay sau đó, Bành Hoài Đức bị cách chức khỏi mọi chức vụ. Tiếp đó bị bức hại đến chết vào tháng 11 năm 1974.

Đến năm 1978, Bành Hoài Đức được Đảng cộng sản TQ "phục hồi danh dự". (Ghi chú: Điều này cho thấy Bành đã bị hại chết, chứ không phải làm điều sai, dù là với Đảng cộng sản TQ).

Bành Hoài Đức đã góp ý với Mao Trạch Đông những gì?

Ngày 14/7/1959, Bành Hoài Đức gửi thư góp ý cho Mao Trạch Đông. Mặc dù lời lẽ của bức thư rất dè dặt, khen rồi mới dám chê, nhưng vẫn làm Mao Trạch Đông nổi giận, ép Hội nghị Trung ương 8 thông qua "Nghị quyết về tập đoàn chống Đảng do Bành Hoài Đức cầm đầu".

Nội dung bức thư có những đoạn như sau (nguyên văn):

- Việc xây dựng cơ bản trong công nghiệp năm 1958 là quá nôn nóng và mở rộng trong một số lĩnh vực. Kết quả là phải phân tán một số tiền vốn, vật tư, làm chậm một số lĩnh vực khác.

- Một số công trình xây dựng cơ bản nếu không có khả năng hoàn thành thì nên tạm đình chỉ. Nếu không, chúng ta sẽ vấp phải tình trạng mất cân đối nghiêm trọng.

- Trong phong trào toàn dân sản xuất thép, quá nhiều lò cao tí hon đã mọc lên, lãng phí nhiều tài nguyên.

- Nguyên nhân những sai lầm và thiếu sót của Đảng gồm nhiều mặt, song chủ yếu là chúng ta còn bỡ ngỡ với sự nghiệp xây dựng CNXH, không có kinh nghiệm đầy đủ trên tất cả các mặt. Giải quyết các vấn đề trong xây dựng kinh tế không giống như những vấn đề chính trị như: pháo kích vào đảo Kim Môn, dẹp yên cuộc nổi loạn ở Tây Tạng.

- Chiều hướng tích khoa trương, phóng đại lan tràn phổ biến. Người ta đưa lên báo chí những kỳ tích quả không thể tin được. Căn cứ vào các báo cáo các nơi gửi về, người ta có cảm tưởng là chủ nghĩa cộng sản đã thực hiện được đến nơi, nhiều đồng chí bốc đồng.

- Nhận thức về phát triển ngành gang thép rất phiến diện, chưa có việc xem xét một cách nghiêm chỉnh như thế nào là ngành luyện cán thép, sức lao động như thế nào, sức mua, phân phối hàng hóa trên thị trường thế nào? ...

- Trong phương pháp tư duy, lẫn lộn giữa sự bố trí chiến lược với những biện pháp cụ thể, giữa phương châm lâu dài với việc làm trước mắt. Chẳng hạn khẩu hiệu do Mao chủ tịch đề ra "Đuổi kịp nước Anh trong 15 năm" là thuộc phạm vi phương châm chiến lược và dài hạn.

- Chúng ta đã xa rời thực tế và không được quần chúng ủng hộ. Phủ nhận một cách đơn giản những quy luật kinh tế và các định luật khoa học. Ưu tiên chính trị không thể thay thế được quy luật kinh tế.

Mao đã đối xử với người đồng hương, đồng chí Bành Hoài Đức như thế nào?

Sau khi bị cách chức (phần tiểu sử), vào một đêm giá lạnh tháng 12/1966, ngôi nhà của Bành Hoài Đức ở Thành Đô bị một nhóm Hồng vệ binh từ Bắc Kinh đến bao vây. Vị nguyên soái từng nổi danh một thời, là Bộ trưởng quốc phòng đầu tiên của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, đã phải cúi đầu theo gót các tiểu tướng lên tàu về Bắc Kinh.

Trước đó, khi Hội nghị Lư Sơn thông qua "Nghị quyết Bành Hoài Đức", Mao đã hỏi Bành suy nghĩ gì về quyết định đó. Bành Hoài Đức đã trả lời ngay rằng sẽ bảo đảm 3 mặt sau đây:

- Trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không chống lại cách mạng.

- Trong bất cứ bối cảnh nào cũng không tự sát.

- Sau này sẽ không làm việc nữa, chỉ lao động kiếm sống.

Mùa thu năm 1959, Bành Hoài Đức trả lại cho Đảng cộng sản TQ bộ quân phục nguyên soái, và tất cả các huân chương, huy chương đã được trao tặng. Khi đó ông nói: "phàm những gì người dân lao động bình thường không cần đến, thì tôi cũng không cần".

Sau khi bị tống giam, Tết nguyên đán năm 1967, Bành Hoài Đức viết bức thư cuối cùng cho Mao. Nội dung bức thư như sau:

" Thưa chủ tịch!

Tối 22 tháng 12, tôi đã bị các Hồng vệ binh thuộc Học viện hàng không Bắc Kinh bắt giam tại trụ sở của họ ở Thành Đô. Ngày 23, các Hồng vệ binh giao tôi cho vệ binh Đông Phương Hồng thuộc Viện địa chất Bắc Kinh. Ngày 27, nhóm này đã giải tôi đến Bắc Kinh. Hiện tôi đang bị giam. Hai nhóm lực lượng cảnh vệ và Hồng vệ binh trên đã cùng trông coi tôi.

Tôi xin gửi Chủ tịch lời chào vĩnh biệt!

Chúc chủ tịch bách niên giai lão!

Bành Hoài Đức
Ngày 1 tháng 1 năm 1967"

Có lẽ do bức thư này, nên trong thời gian từ cuối năm 1966 đến nửa đầu năm 1967, Bành Hoài Đức tuy bị giam cầm, nhưng không bị giày vò về tinh thần và thể xác, bởi những hành động, như người TQ nói là "mất tính người" của Hồng vệ binh.

Tuy nhiên, từ ngày 19/7/1967, theo sự chỉ đạo và đạo diễn của Giang Thanh, Đảng cộng sản TQ đã chính thức khởi động cuộc đấu tố nhằm vào Bành Hoài Đức.

Việc đấu tố Bành Hoài Đức trong cuốn sách mô tả như sau, lấy ra từ các bản báo cáo của Hồng vệ binh:

- Ngay trong buổi đấu tố đầu tiên, Bành đã bị Hồng vệ binh lục vấn, đánh đập, nâng dậy, lại hỏi, lại đánh ngã, rồi đỡ dậy ... tất cả 7 lần.

- Khoảng 30 - 40 Hồng vệ binh đã tiến hành đấu tố Bành Hoài Đức. Tại sàn đấu, Bành đã bị đánh lên dập xuống 7 lần, bị đánh vỡ trán, rách bụng, tổn thương vùng bụng. Ngày mai sẽ còn đấu tiếp.

- Bành sau khi bị đấu bằng võ lực, ngực tím bầm, hơi thở rất khó khăn, không nhổ được nước miếng, không ăn cơm, không ngồi dậy được.

- Cơ thể đã bị tổn thương nghiêm trọng, hai xương sườn đã bị đánh gãy. Sau mỗi trận đấu, tối thường bỏ cơm, không đại tiểu tiện được. Khi các vệ binh yêu cầu ông ta viết một số tư liệu cần thiết, ông ta đã trả lời "hiện giờ tôi chưa thể viết được". Các vệ binh nói "phải viết". Bành liền đáp "tôi không viết nổi, các người cứ chặt đầu ta đi". 

- Đến hôm nay đầu óc đã tỉnh táo hơn chút ít, song thường hay thở dài. Trở về giường nằm thường trằn trọc suốt đêm không ngủ. Mạch đập và huyết áp đều tăng.

- vv ...

Ngày 17/9/1970, tổ chuyên án Bành Hoài Đức, dưới sự điều khiển của Hoàng Vĩnh Thắng (một thuộc hạ thân tín của Giang Thanh) đã viết báo cáo "về cuộc điều tra tội trạng của tên đầu sỏ phản Đảng, thông đồng với người nước ngoài Bành Hoài Đức". Trong đó có đoạn: "Chúng tôi đề nghị: tước mọi chức vụ trong và ngoài đảng của Bành Hoài Đức. Khai trừ vĩnh viễn khỏi Đảng, tống giam không thời hạn, tước quyền công dân suốt đời". 

Đến mùa hè năm 1974, các tế bào ung thư đã phát triển lan sang phổi, bán cầu đại não, song chẳng hề được tiêm liều thuốc nào. Thần chết đã đến với vị nguyên soái bất hạnh đó ngày 29/11/1974.

Đoạn kết của cuốn sách: "Nhà cầm quyền đã cố giấu nguyên nhân cái chết của Bành Hoài Đức. Trên tấm thẻ trắng gắn bên xác Bành chỉ viết vẻn vẹn hai chữ "Vương Xuyên". Sau khi bí mật thiêu xác, tro hài cốt được đưa giấu về Tứ Xuyên với số hiệu: "327, tuổi 32, (người Thành Đô)".

                                       *    *
                                          *

Tôi không bình luận thêm, vì thấy rằng tự thân câu chuyện đã nói lên tất cả.

Tôi chỉ chợt nghĩ, giả sử quan hệ Việt Nam - Trung Quốc cứ luôn "tốt đẹp bạn vàng" như hiện nay, thì có lẽ những người Việt Nam chúng ta cũng khó có cơ hội để đọc được những cuốn sách chân thật nhưng không kém phần "lạnh xương sống" như thế này.   




...........

Trung Quốc và "Giấc mộng Trung Hoa"

* Thời Tập Cận Bình:


Tư liệu lịch sử Trung Quốc