Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

Rò rỉ điện gây chết người: UBND huyện Chợ Mới (An Giang) phải bồi thường thiệt hại

Lần đầu tiên, một nạn nhân bị chết do rò rỉ điện đã được Tòa xác định là do lỗi của cơ quan quản lý điều hành Nhà nước. Theo đó, bên có lỗi phải bồi thường thiệt hại. Tuy nhiên, mức bồi thường rất thấp, nằm trong "khung" quy định sẵn. Nếu kết quả xét xử này được dùng làm "án lệ", thì sẽ tốt biết bao.

LS Trịnh Vĩnh Phúc đang phát biểu tranh luận tại phiên tòa phúc thẩm (TAND tỉnh An Giang, sáng 13/6/2016. (Ảnh: Liên Thành). Nguồn: Facebook.


Theo tin từ facebook của luật sư Trịnh Vĩnh Phúc (Đoàn luật sư TP. Hồ Chí Minh), phiên tòa phúc thẩm sáng 13/6/2016 tại Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đã kết thúc quá trình kéo dài 4 năm vụ án "Đòi bồi thường thiệt hại về tính mạng và tổn thất tinh thần".

Nội dung vụ án như sau: Năm 2013, nạn nhân Danh Chiếc đã bị điện giật chết bên vệ đường, do đường dây tải điện bị rò rỉ. Đường dây điện này thuộc trách nhiệm quản lý và bảo dưỡng của UBND thị trấn Chợ Mới (tỉnh An Giang) và một số đơn vị có liên quan.

Theo luật sư Trịnh Vĩnh Phúc, đây là vụ án chứa đựng rất nhiều khuất tất, gia đình nạn nhân từng có nhiều đơn tố cáo những người có liên quan thiếu trách nhiệm gây thiệt hại nghiêm trọng và bao che cho việc làm sai trái lên các cơ quan Trung ương và tỉnh An Giang, Tạp chí Pháp Lý có nhiều bài phản ánh, VTV-Cần Thơ từng có phóng sự về vụ việc...

Phiên tòa phúc thẩm diễn ra với sự tham dự của vợ và 3 đứa con nhỏ của nạn nhân, một ít người thân trong gia đình cùng bạn hữu, phóng viên một tờ báo Trung ương và Đài Truyền hình địa phương...

Đại diện gia đình nạn nhân là ông Danh Liệt, một vị bác sĩ có tiếng tại TP. Hồ Chí Minh, trình bày yêu cầu kháng cáo trong nỗi niềm bức xúc nhưng rất kềm chế.

Luật sư bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho gia đình nạn nhân Trịnh Vĩnh Phúc đã có lời "phát biểu luận cứ ngắn gọn, dung dị với âm lượng vừa đủ nghe" (theo lời ghi trong facebook của luật sư Phúc).

Trong khi đó, cũng theo luật sư Phúc, đại diện UBND thị trấn Chợ Mới là ông Võ Thanh Hòa, một cán bộ tư pháp lớn tuổi, áo bỏ ngoài quần, luôn giữ sắc mặt lạnh lùng, khi ngồi thì liên tục rung đùi, khi đứng phát biểu thì khoa tay, lời lẽ thiếu cẩn ngôn, khi đề cập đến trách nhiệm hỗ trợ thêm cho gia đình nạn nhân thì tỏ thái độ vô cảm đến nhẫn tâm, đến mức đại diện Viện Kiểm sát tham gia phiên tòa lên tiếng phê phán, chấn chỉnh...!

Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử đã tuyên án theo hướng sửa một phần bản án sơ thẩm, buộc UBND thị trấn Chợ Mới bồi thường tổn thất tinh thần cho vợ nạn nhân mức cao nhất là 60 tháng lương tối thiểu, cấp dưỡng cho 3 đứa con của nạn nhân 750.000đ/cháu/tháng đến tuổi trưởng thành và chi phí mai táng nạn nhân 50.000.000đ.

Theo luật sư Phúc, So với quy định chung, thì mức cấp dưỡng như trên có vượt hơn ½ lương tối thiểu theo quy định. Tuy nhiên có thể thấy là số tiền này quá thấp so với giá sinh hoạt và mức sống thực tế. Điều này cho thấy các quy định pháp luật về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng hiện nay rất bất cập, xa rời thực tế, cần được sửa đổi, khắc phục...

..................

Bình luận của luật sư Trần Hồng Phong:

1. Trước hết, do có mối quan hệ quen biết với cá nhân luật sư Trịnh Vĩnh Phúc, tôi chia sẻ niềm vui và cho rằng kết quả vụ án là đã tốt nhất có thể, theo quy định của pháp luật hiện hành. Đây có thể xem là một thắng lợi của công lý, của luật sư và gia đình nạn nhân. (Thấy người quen bắt quàng làm họ! Hê)

2. Vụ án này đã phát đi một thông điệp mới và giá trị công lý: đây là lần đầu tiên tại Việt Nam, nạn nhân bị chết do rò rỉ điện được phía cơ quan Nhà nước (cơ quan quản lý, điều hành) bồi thường thiệt hại về tính mạng. Những năm qua, trên cả nước đã có nhiều trường hợp nạn nhân bị chết một cách oan ức, tức tửi như vậy. Nhưng đa phần và theo "thông lệ", các cơ quan Nhà nước cứ đổ qua đổ lại với nhau, hoặc nại lý do, nguyên nhân là "bất khả kháng", "khách quan" (do trời mưa bão) ...vv. Nên tóm lại là ... không chịu trách nhiệm. Chỉ "hỗ trợ" phần nào, chứ không "bồi thường" - với tư cách là người có lỗi, có trách nhiệm. 

3. Tôi nhớ cách nay cũng khá lâu, có vụ một em học sinh chết do điện giật ở một quận nội thành tại TP.HCM. Khi đó báo Tuổi Trẻ có đăng bài và mời tôi bình luận. Khi đó tôi có nêu vấn đề là hậu quả nghiêm trọng chết người, thí chắc chắn phải có người chịu trách nhiệm. Chứ không thể đổ lỗi khách quan hay nói không thể xử lý, không quy kết trách nhiệm được. Nếu không làm rõ được trách nhiệm thuộc về ai, thì pháp luật có "lỗ hổng". 

4. Với ý nghĩa như vậy, theo tôi vụ án này cần được đưa lên thành một "án lệ". Vì khả năng có những vụ tương tự trong tương lai là cao. Khi mà ở Việt Nam, đặc biệt là ở những thành phố lớn, dây điện chằng chịt như mạng nhện, mỗi lần mưa gió thì rất dễ chập điện, đổ, gãy trụ ... rất nguy hiểm cho an toàn, tính mạng người dân.

5. Trong vụ án này, có một chế định pháp lý khá "hay" là vấn đề "bồi thường tính mạng". Thực ra pháp luật Việt Nam hiện nay không/chưa có quy định rõ ràng về vấn đề này - về mặt dân sự. (Về mặt hình sự thì tùy tình huống, thủ phạm có thể bị xử lý về tội giết người chẳng hạn). Hay nói khác đi là không có chuyện "bồi thường tính mạng", mà chỉ là bồi thường các chi phí như mai táng, hay phần thu nhập mất đi, buộc bên có lỗi phải cấp dưỡng cho nạn nhân hay con của nạn nhân... Như trong vụ án này tòa đã tuyên.

....................

Vụ án dân sự: