Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

Các luật sư gửi đơn kiến nghị giám đốc thẩm cho em Nguyễn Mai Trung Tuấn

BLA: Là một người cùng ký đơn, nói thật là tôi không có nhiều hy vọng kiến nghị của luật sư sẽ được người ta xem xét và chấp thuận (cho dù có lý). Tuy nhiên trách nhiệm của người luật sư, là góp phần đưa sự thật khách quan, một cách công bằng ra dư luận xã hội. Cho nên chúng tôi vẫn cương quyết kiến nghị, để mọi người hiểu rõ hơn về vụ án. Đây có lẽ cũng là tin cuối về vụ án bị cáo 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn - nếu không có tình tiết gì mới. Điều mà tôi muốn chia sẻ thêm, là tôi đã trực tiếp tiếp xúc và nói chuyện với Tuấn vài lần tại phiên tòa, tôi đánh giá em là một người thông minh, bản lĩnh, nói năng lễ phép và tiềm ẩn một "sức mạnh" khác biệt so với tuổi 15 của em, trong một thân hình gầy gò, bé nhỏ. 

<- Nguyễn Mai Trung Tuấn tại phiên tòa phúc thẩm ngày 2/3/2016

Nhớ lần phiên tòa hôm 1/2/2016 (sau đó bị hoãn), tôi hỏi "con có biết hôm nay là bao nhiêu tết rồi không?", Tuấn đáp: "dạ con biết, hôm nay là 23 tết. Luật sư cho con cám ơn các luật sư bào chữa cho con". Tôi nghe bỗng bần thần chẳng biết nói gì thêm. Thấy có chút xốn xang vì tết đã cận kề mà cả nhà em đang trong vòng lao lý, không có tết. Tôi cũng đã tiếp xúc với cô bé Thảo Vy, em gái của Tuấn, và cảm nhận em cũng rất thông minh, chững chạc hiếm thấy so với bạn bè đồng trang lứa. Tôi nghĩ trong vụ án này, việc xử lý hình sự, rồi bỏ tù Tuấn không giải quyết được vấn đề. Ở tù sẽ không "hoán cải" Tuấn trở thành người tốt trong tương lai, mà khiến em mất cơ hội tiếp tục đi học, chỉ thêm chồng chất sự hận thù, đối lập. Dưới đây là lá đơn mà các luật sư đã ký gửi.

---------------

  CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

TP. Hồ Chí Minh, ngày     tháng 4 năm 2016

ĐƠN KIẾN NGHỊ GIÁM ĐỐC THẨM
(V/v:  giám đốc thẩm đối với bản án số 18/20016/HSPT 
ngày 2/3/2016 của TAND tỉnh Long An)

Kính gửi: CHÁNH ÁN TAND CẤP CAO TẠI TP.HCM
        VIỆN TRƯỞNG VKSND CẤP CAO TẠI TP.HCM
Đồng kính gửi: CHÁNH ÁN TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO
        VIỆN TRƯỞNG VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỐI CAO
        CHỦ NHIỆM ỦY BAN TƯ PHÁP QUỐC HỘI
       ỦY BAN BẢO VỆ & CHĂM SÓC TRẺ EM VIỆT NAM

Chúng tôi, gồm những luật sư có tên sau đây:

1. Luật sư Dương Phi Anh 
2. Luật sư Lê Quang Hiến
3. Luật sư Trần Bá Học
4. Luật sư Lê Thị Minh Nhân
5. Luật sư Nguyễn Văn Miếng
6. Luật sư Trần Hồng Phong
7. Luật sư Nguyễn Tấn Thi
8. Luật sư Trần Văn Thanh
9. Luật sư Phùng Thanh Sơn

Địa chỉ liên hệ chung: xxx - TP. Hồ Chí Minh.

Là những người bào chữa cho bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn (15 tuổi) tại phiên tòa phúc thẩm do TAND tỉnh Long An xét xử ngày 02/3/2016. Tòa đã tuyên phạt bị cáo Tuấn 2 năm 6 tháng tù (giảm 2 năm so với án sơ thẩm) về tội cố ý gây thương tích – theo k.3 điều 104 Bộ luật hình sự.

Trên tinh thần tôn trọng pháp luật, góp phần bảo vệ công lý, công bằng và quyền trẻ em, nay chúng tôi làm đơn này kiến nghị kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm đối với bản án phúc thẩm số 18/20016/HSPT của TAND tỉnh Long An. Vì chúng tôi cho rằng bản án phúc thẩm có những dấu hiệu rất nghiêm trọng sau đây:

1. Việc điều tra xét hỏi tại phiên tòa phúc thẩm phiến diện, không đầy đủ;
2. Kết luận trong bản án không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án;
3. Có sự vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng trong điều tra và xét xử;
4. Có những sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng Bộ luật hình sự.
5. Có chứng cứ thể hiện khả năng oan, sai đối với bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn.

Cụ thể như sau:

I. Tóm tắt vụ án và kết quả xét xử:

1. Nguyễn Mai Trung Tuấn bị truy tố vì có bản kết luận giám định pháp y xác định nạn nhân thương tật tỷ lệ 35%:

Sáng 14/4/2015, UBND huyện Thạnh Hóa (Long An) tiến hành cưỡng đất đối với một số hộ dân Nguyễn Trung Can, Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài – thuộc “Dự án đê bao chống lũ” tại thị trấn Thạnh Hóa.

Vì cho rằng chính quyền đền bù quá thấp, không thỏa đáng, nên hộ gia đình ông bà Nguyễn Trung Can - bà Mai Thị Kim Hương (trước đó đã có khiếu kiện) đã có hành động chống đối quyết liệt. Như: treo băng rôn phản đối, khi đoàn cưỡng chế tiến vào thì dùng xăng đốt nhà, chuẩn bị bình gas…

Đặc biệt, con trai ông Can bà Hương là cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn (15 tuổi) đã dùng 1 ca nhựa (theo giám định chứa acid) tạt vào người ông Nguyễn Văn Thủy - là công an tham gia lực lượng cưỡng chế.

Sau đó, gia đình ông Can bà Hương bị bắt giam và khởi tố về tội “chống người thi hành công vụ” theo Điều 257 Bộ Luật hình sự.

Liên quan đến cháu Tuấn và vết thương của nạn nhân Thủy, CQĐT đã trưng cầu giám định tỷ lệ thương tật.

Ngày 6/2/2015, Trung tâm Pháp Y Sở Y tế Long An có bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY, kết luật tỷ lệ thương tật của nạn nhân Thủy là 35%.

Ngay sau đó, công an huyện Thạnh Hóa đã khởi tố Nguyễn Mai Trung Tuấn về tội “cố ý gây thương tích” - theo quy định tại khoản 3, Điều 104 Bộ Luật hình sự, thuộc trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”.

2. Xét xử sơ thẩm: 4 năm 6 tháng tù:

Ngày 24/11/2015, TAND huyện Thạnh Hóa xét xử sơ thẩm.

Tại bản án sơ thẩm, tòa nhận định Nguyễn Mai Trung Tuấn đã có hành vi cầm một ca a-xít tạt vào ông Nguyễn Văn Thủy trong khoảng cách 3 mét, theo hướng từ phía sau, từ dưới lên trên. Theo đó, đã tuyên phạt Tuấn phạm tội cố ý gây thương tích - theo khoản 3, Điều 104 với mức án 4 năm 6 tháng tù.

Nguyễn Mai Trung Tuấn và luật sư (Nguyễn Văn Miếng) cùng kháng cáo, cho rằng Tuấn không phạm tội.

3. Xét xử phúc thẩm: giảm án còn 2 năm 6 tháng tù:

Qua thông tin trên báo chí, dư luận cả nước phần đông cho rằng việc Nguyễn Mai Trung Tuấn bị truy cứu trách nhiệm hình sự là quá nặng, xâm phạm quyền trẻ em. Mặt khác, bản kết luận giám định pháp y của Trung tâm pháp y tỉnh Long An có nhiều dấu hiệu bất thường, mâu thuẫn. Trong khi đó, nếu tỷ lệ thương tật của nạn nhân dưới 31%, thì Tuấn sẽ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Tức là không có tội.

Với mong muốn góp phần bảo đảm việc xét xử thật sự công bằng, khách quan, đặc biệt tránh làm oan cho cháu Tuấn - nhóm luật sư chúng tôi đã cùng tham gia bào chữa cho Nguyễn Mai Trung Tuấn trong giai đoạn xét xử phúc thẩm.

Ngay sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, trong tháng 1 và 2/2016, chúng tôi đã 3 lần gửi Đơn kiến nghị, đề nghị triệu tập giám định viên tham dự phiên tòa phúc thẩm, đề nghị cần trưng cần trưng cầu giám định lại về tỷ lệ thương tật đối với nạn nhân Nguyễn Văn Thủy.

Tuy nhiên, tất cả các ý kiến kiến nghị của luật sư đều đã không được Tòa phản hồi, trả lời. Chưa kể quá trình xét xử phúc thẩm của TAND tỉnh Long An có rất nhiều tình tiết rất bất thường, khác lạ. Chẳng hạn như:

- Tòa thông báo ngày 1/2/2016 xử “lưu động”, nhưng lại cấm người vào tham dự. Sau đó hoãn phiên tòa  - khi các luật sư yêu cầu thay đổi thẩm phán chủ tọa Lê Quang Hùng, vì trước đó vị này có những phát biểu thiếu khách quan về vụ án trên báo chí.

- 2 tài liệu rất quan trọng liên quan đến giám định thương tật nạn nhân là Giấy chứng nhận thương tích của Trung tâm y tế huyện Thạnh Hóa và Bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM bị rút khỏi hồ sơ vụ án, có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Ngày 2/3/2016, TAND tỉnh Long An đã xét xử sơ thẩm trong bối cảnh không có mặt giám định viên và các nhân chứng (theo yêu cầu của các luật sư), và đã ra bản án phúc thẩm số 18/20016/HSPT, tuyên phạt bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn 2 năm 6 tháng tù – về tội cố ý gây thương tích – theo khoản 3 điều 104 BLHS.

II. Hàng loạt dấu hiệu vi phạm, sai phạm nghiêm trọng trong xét xử phúc thẩm, dẫn đến khả năng bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn đã bị kết án oan:

Qua quá trình tham gia vào vụ án và phiên xử phúc thẩm, luật sư chúng tôi đã thấy trong vụ án này có rất nhiều điểm bất thường, thể hiện ở hồ sơ vụ án và thái độ của những người thuộc cơ quan tiến hành tố tụng – cho thấy địa phương Long An đã rất quyết tâm và thậm chí bất chấp tất cả, để kết tội cho bằng được bị cáo 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn.

Đặc biệt, Tòa và Viện kiểm sát đã cố tình “bám” vào một bản kết luận giám định pháp y có hàng loạt dấu hiệu bất thường, vi phạm pháp luật - để dùng làm căn cứ kết tội Nguyễn Mai Trung Tuấn. Trong khi lại “bỏ lơ” ý kiến của luật sư, “biện bạch” cho phía cơ quan giám định một cách đầy mâu thuẫn, phi lý và trái pháp luật.

Ở đây, chúng tôi chỉ đặt vấn đề và nêu ra một số nội dung cơ bản và đáng lưu ý nhất.

1. Việc xét hỏi tại phiên tòa phúc thẩm phiến diện, không đầy đủ, trong khi thể hiện hàng loạt mâu thuẫn, vô lý: 

Vì là vụ án được dư luận xã hội quan tâm, nên phiên tòa phúc thẩm ngày 2/3/2016 có sự tham gia và quay phim của Tòa án và một số cơ quan báo chí. Cụ thể có băng ghi hình của Tòa án tỉnh Long An, báo Tuổi Trẻ và Truyền hình tỉnh Long An.

Nếu đối chiếu với băng ghi hình, sẽ thấy rất rõ việc xét xử nói chung và việc xét hỏi của Hội đồng xét xử rất bất thường, có nhiều vi phạm về thủ tục tố tụng, thể hiện sự thiếu khách quan, trái pháp luật.
Cụ thể:

- Tòa đã cố tình né tránh, không trả lời hay giải thích vì sao không triệu tập giám định viên? Nếu không có mặt giám định viên, thì ai sẽ trả lời hay giải thích những vấn đề về chuyên môn và thủ tục – liên quan đến việc giám định thương tật nạn nhân Nguyễn Văn Thủy? - trong khi có rất nhiều dấu hiệu thể hiện sự mâu thuẫn, trái pháp luật trong bản giám định pháp y.

- Tòa đã cố tình né tránh, không trả lời hay giải thích vì sao không triệu tập các nhân chứng? - trong khi có nhiều tình tiết thể hiện sự mâu thuẫn trong việc làm rõ hành vi tạt axít của bị cáo và một bị cáo khác (trong vụ án cho mẹ Tuấn).

Chỉ riêng trong việc giám định tỷ lệ thương tật, những câu hỏi sau đây của luật sư nêu ra tại phiên tòa đã không có ai trả lời (vì không có giám định viên), tòa đã “bỏ lơ” và cũng không ghi nhận những ý kiến này vào bản án. Cụ thể là:

1. Vì sao tỷ lệ thương tật lại cao đến mức 35%, hoàn toàn không phù hợp với quy định tại Thông tư 20/2014? (Chỉ khoảng 18% so với 35% - chênh lệch quá lớn).

2. Vì sao Hội đồng giám định khi tiến hành giám định không lập bản ảnh và ký tên đầy đủ - trong khi đây là thủ tục bắt buộc, quy định tại Thông tư 47/2013 của Bộ Y tế về giám định pháp y?

3. Vì sao diện tích các vết thương ghi nhận trên bản Kết luận giám định có sự mâu thuẫn, và chênh lệch lớn với Chứng nhận thương tích của BV Chợ Rẫy? Trong khi đây là tài liệu nghiên cứu bắt buộc, quy định tại Thông tư 47/2013 của Bộ Y tế về giám định pháp y?

4. Vì sao có sự mô tả mâu thuẫn về diện tích và vị trí vết sẹo ở chân trái trong bản kết luận giám định pháp y?

5. Vì sao nhóm sẹo vùng cổ, mặt và nhóm sẹo ở cánh tay - không đo diện tích - mà lại đưa ra được tỷ lệ tổn thương – là dựa trên căn cứ và quy định nào? Trong khi Thông tư 47/2013 của Bộ Y tế về giám định pháp y quy định rất rõ là phải đo diện tích vềt thương, từ đó mới tính được tỷ lệ thương tật.

Những vấn đề trên các luật sư đã đề nghị đại diện VKS tranh luận, làm rõ. Nhưng kiểm sát viên đã né tránh, không tranh luận!

2. Kết luận trong bản án hoàn toàn không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án:

Ngay từ đầu, chúng tôi nhận thức rất rõ rằng, trong vụ án này, tỷ lệ thương tật của nạn nhân Nguyễn Văn Thủy có ý nghĩa rất quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến việc Nguyễn Mai Trung Tuấn có bị truy cứu trách nhiệm hình sự hay không. Cụ thể, nếu tỷ lệ thương tật dưới 31% (tức là giảm khoảng 4% so với kết luận giám định của Pháp y tỉnh Long An), thì Tuấn sẽ vô tội.

Chính vì vậy, sau khi nghiên cứu hồ sơ, phát hiện hàng loạt dấu hiệu mâu thuẫn, bất thường và thậm chí trái pháp luật trong bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY, chúng tôi đã 3 lần kiến nghị trưng cầu giám định lại và triệu tập giám định viên tham dự phiên tòa, để làm rõ. (Và Tòa đã không trả lời, giải quyết).

Cụ thể như sau:

2.1. Việc hai (2) “Giấy chứng nhận thương tích” và Hồ sơ bệnh án của nạn nhân Nguyễn Văn Thủy bị rút khỏi hồ sơ vụ án là có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án:

Trong “QĐ trưng cầu giám định tỷ lệ thương tật” số 92 ngày 19-5-2015 của CQCSĐT công an huyện Thạnh Hóa, thể hiện có kèm theo 2 bộ tài liệu liên quan và rất quan trọng là: Giấy chứng nhận thương tích số 07/CN ngày 24-4-2015 và Hồ sơ bệnh án của Trung tâm Y tế huyện Thạnh Hóa và Giấy chứng nhận thương tích số 564/YC-BVCR ngày 15-5-2015 và Hồ sơ bệnh án của Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). Trong đó 3 tài liệu quan trọng là: Giấy chứng nhận thương tích, Giấy ra viện, Giấy chứng nhận nghỉ việc hưởng BHXH của BV Chợ Rẫy đều ghi rõ là “phỏng hóa chất diện tích 10%”.

Thế nhưng, trong bản thống kê “Tài liệu có trong hồ sơ”, cho thấy trong hồ sơ vụ án đã KHÔNG CÓ CÁC TÀI LIỆU CHỨNG NHẬN THƯƠNG TÍCH VÀ HỒ SƠ BỆNH ÁN CỦA NẠN NHÂN NGUYỄN VĂN THỦY. Về mặt tố tụng, dẫn đến hậu quả là:

- Không có chứng cứ để xác định việc giám định của Trung tâm pháp y Long An là đúng pháp luật.

- Không thể không làm rõ vì sao cùng một bệnh nhân, mà BV điều trị chuyên khoa đầu tiên là BV Chợ Rẫy xác định tổn thương chỉ khoảng 10% diện tích cơ thể, mà sau đó TT pháp y lại đưa ra tỷ lệ cao hơn bất thường.

2.2. Kết luận giám định pháp y số 95/ThT.15-PY có rất nhiều nhiều sai phạm, mâu thuẫn và chưa được làm rõ tại phiên tòa vẫn được HĐXX dùng để kết tội:

Khi tiến hành giám định pháp y, bắt buộc phải tuân thủ quy định tại Thông tư 47/2013/TT-BYT. Cụ thể:

- Phải “khám thương tích, khám chuyên khoa: ghi kích thước vết sẹo”. Thế nhưng trong bản kết luận giám định đã không ghi rõ là % gì.

- Tại gạch 2 và gạch 4 mục 4 Khám chuyên khoa, ghi “sẹo vùng cánh tay diện tích 6%” và “sẹo vùng lưng 7%” – cho thấy chỉ 2 mục này diện tích vết sẹo đã là 13% diện tích cơ thể. Trong khi theo Giấy chứng nhận thương tích của BV Chợ Rẫy, tổng diện tích chỉ 10%. Chỉ riêng điều này đã là mâu thuẫn không thể chấp nhận được. Vì sẽ dẫn đến kết luận về tỷ lệ % thương tật chênh lệch nhiều % - ảnh hưởng đến việc bị cáo có phạm tội hay không.

- Tại phần III giám định, mục 3 thương tích, gạch 8 ghi “mặt trong cổ chân trái sẹo vệt thương kích thước 0,5cm x 0,7cm, lành”. Nhưng tại mục 4 khám chuyên khoa và phần IV kết luận lại ghi: “mu bàn chân trái có 1 sẹo dài 1cm x 1cm, lồi nhẹ” là mâu thuẫn với nhau về diện tích và vị trí. Trong đó phẩn kết luận lại tăng nặng, là bất lợi cho bị cáo.  

- Theo quy định tại Thông tư 47/2013/TT-BYT – phần “Quy trình giám định thương tích vết thương phần mềm” – thì khi giám định bắt buộc phải “Chụp ảnh và làm bản ảnh”, “Chụp ảnh các vết sẹo, sự co rút, biến dạng”. Thế nhưng, trong hồ sơ vụ án không có bản ảnh – có thể hiểu là các giám định viên đã cố tình vi phạm quy trình, quy định.

- Đặc biệt,  kết luận tỷ lệ tổn thương cơ thể đã cho thấy Hội đồng giám định đã ÁP DỤNG KHÔNG ĐÚNG QUY ĐỊNH TẠI BẢN TỶ LỆ TỔN THƯƠNG CƠ THỂ HIỆN HÀNH – là một vấn đề mang tính nguyên tắc, bắt buộc và có ý nghĩa quyết định trong việc xác định tỷ lệ tổn thương/thương tật - quy định tại Thông tư 20/2014 của Bộ Y tế - mà bắt buộc cơ quan giám định phải tuân thủ.  Cụ thể:

Tại bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY, tại phần kết luận giám định đã mô tả dấu hiệu tổn thương chính qua giám định như sau:

1. “Vùng mặt, má, cổ phải sẹo 8cmx2cm;
2. Sẹo vùng cánh tay, cẳng tay phải đau rát, giới hạn cử động gấp khủy phải;
3. Ngực phải có 15 sẹo dài khoảng từ 1cm đến 2cm, sẹo lồi, không rát;
4. Sẹo lưng khoảng 7%, bong tróc da, sẹo lồi, không rát;
5. Mu bàn chân trái có 1 sẹo dài 1cm, 1cm, lồi nhẹ”.

Để từ đó kết luận tỷ lệ thương tật là 35%. Có những mâu thuẫn và vi phạm như sau:

- Trong 5 mục trên, có 1 mục ghi 7% (sẹo lưng) và sẹo tay phải – dựa theo con số ở phần trên là 6%. Tổng cộng 13%. (không có vùng “mặt, cổ”.)

- 3 khu vực vết thương còn lại, có diện tích là 0,0047m2. Tương đương chưa tới 1% diện tích bề mặt da cơ thể. (có vùng “mặt, cổ”).

Như vậy, tổng cộng diện tích sẹo, vết thương tối đa khoảng 14% diện tích cơ thể. Và cứ giả sử rằng đây là con số chính xác (dù thực chất có nhiều vô lý, mâu thuẩn – như phân tích ở trên), thì theo Thông tư 20/2014 – Chương 10 – tổn thương cơ thể do tổn thương bỏng:

- Điểm 1.1: “sẹo vết thương phần mềm và sẹo bỏng không ảnh hưởng đến điều tiết: cứ mỗi 5% diện tích cơ thể thì tỷ lệ tương tật là 3%”. Như vậy, với diện tích sẹo khoảng 13% - thì tỷ lệ thương tật chỉ KHOẢNG 8%.  Hay nói khác đi, chỉ khi diện tích sẹo chiếm khoảng 60% diện tích cơ thể - thì tỷ lệ thương tật mới là 35% - như kết luận của TT pháp y Long An.

- Điểm 1.2: “sẹo vùng mặt, cổ từ 1% đến 3% diện tích cơ thể thì tỷ lệ tương tật là từ 11% đến 15%”. Qua mô tả tại Bản kết luận giám định, thì diện tích vết sẹo vùng mặt, cổ của nạn nhận chưa tới 1%. Thì tỷ lệ thương tật TỐI ĐA CHƯA TỚI 10%. Thì tổng cộng cả 2 nhóm trên, tỷ lệ thương tật – theo công thức cộng lùi (4,18%) - là khoảng 12,1%.

Ngoài ra, tại Thông tư 20/2014 còn quy định “nếu diện tích sẹo chiếm từ 20% diện tích cơ thể trở lên, ảnh hưởng đến điều tiết thì được cộng 10% (cộng lùi”). Giả sử rằng thậm chí nạn nhân bị sẹo tới diện tích 20% như quy định này, thì dù có cộng thêm 10% nữa – theo kiểu không cộng lùi – thì tối đa cũng chỉ tới 18%. (8% + 10%).

Trong khi đó, rõ ràng diện tích vết sẹo, vết thương theo BV Chợ Rẫy là 10% và theo chính TT pháp y Long An thì khoảng 14%. Như vậy, chúng tôi có cơ sở chắc chẳn để khẳng định rằng: Kết luận tỷ lệ thương tật ở mức 35% là QUÁ CAO,  và KHÔNG PHÙ HỢP với quy định của pháp luật.

Những điều chúng tôi trình bày ở trên không chỉ đơn thuần về mặt thủ tục, khoa học pháp lý, mà cũng hoàn toàn phù hợp với thực trạng những dấu vết sẹo còn lại trên cơ thể nạn nhân tại thời điểm xét xử sơ thẩm, phúc thẩm. Trên thực tế đều là những vết sẹo có diện tích nhỏ hơn mô tả trong kết luận giám định pháp y, không bị nhăn nhúm, kéo da, biến dạng … - là những dấu hiệu đặc trưng của bỏng axit đậm đặt (68%).

Ngoài ra, bản kết luận giám định pháp y Trung tâm pháp y Long An còn có sai sót về hình thức, thủ tục khác như: Là tài liệu photo - không có giá trị chứng cứ; các giám định viên không ký tên đầy đủ vào kết luận giám định theo quy định ….

2.3. Về mặt khách quan của tội phạm: 

Bị hại Nguyễn Văn Thủy khai tại cơ quan điều tra và tại phiên tòa “có một thanh niên 20 tuổi tạt axit” vào người. Lời khai của các nhân chứng cũng đều khai “có một thanh niên khoảng 20 tuổi tạt axit vào ông Thủy”.

Tại phiên tòa phúc thẩm, ông Thủy khẳng định không xác định Tuấn là người tạt axit vào ông. Trong quá trình điều tra cơ quan điều tra đã không thực nghiệm hiện trường, các đoạn băng video các Luật sư không được tiếp cận.

Chúng tôi cho rằng việc này vừa vi phạm về thủ tục – điều tra thực nghiệm hiện trường vừa không chứng minh được mối quan hệ nhân quả giữa hành vi của Tuấn và vết thương của ông Thủy – không thỏa mãn yếu tố khách quan của tội phạm.

3. Thiếu khách quan, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng trong điều tra, truy tố và xét xử:

Chúng tôi chỉ muốn nêu những tình tiết cơ bản nhất tại phiên tòa phúc thẩm:

- Trước hết, mặc dù trước phiên tòa xét xử, các luật sư đã tới 3 (ba) lần gửi văn bản kiến nghị triệu tập giám định viên tham dự phiên tòa và trưng cầu giám định lại. Thế nhưng tòa vẫn không triệu tập, nhưng khi ra xét xử thì tòa lại tự ý “sáng tác” ra một Đơn xin vắng mặt của giám định viên (không hề có trong hồ sơ, không được ghi nhận trong bản án) – để lý giải và “bao biện” cho sự vắng mặt của giám định viên. Điều này thể hiện sự vi phạm tố tụng rất nghiêm trọng, thiếu khách quan.

- Bản án phúc thẩm đã ghi nhận không đúng và thiếu khách quan ý kiến bào chữa của các luật sư (có thể kiểm chứng qua băng ghi hình phiên tòa). Cụ thể: tại phiên tòa các luật sư có 2 luồng quan điểm rất rõ ràng. Một nhóm (4 luật sư) “đề nghị tuyên bị cáo không phạm tội”, nhóm còn lại (gồm 5 luật sư) đề nghị “hủy án sơ thẩm, trả hồ sơ để giám định, điều tra xét xử lại”. Thế  nhưng trong bản án (tại trang 5 và 6) Tòa lại viết là tất cả các luật sư đồng tình đề nghị tuyên bị cáo không phạm tội. Điều này đã làm sai lệch bản chất tố tụng và diễn biến của phiên tòa phúc thẩm. Thực chất của việc này là HĐXX đã cố tình “xóa bỏ” quan điểm bào chữa của các luật sư, làm xấu đi tình trạng của bị cáo.

- Tại phiên tòa, trong khi các luật sư đã nêu ra hàng loạt câu hỏi, kết quả xét hỏi chính nạn nhân Nguyễn Văn Thủy cũng cho thấy khi tiến hành giám định thương tật trước đây, nạn nhân được giám định viên đo diện tích vết thương và chụp ảnh, nạn nhân cũng thừa nhận việc Bệnh viện Chợ Rẫy cấp Giấy chứng thương là khách quan, không qua quen biết nhờ cậy …, các luật sư cũng đưa ra hàng loạt các bằng chứng thể hiện (như trình bày ở trên), chứng minh sự bất bình thường, thiếu tin cậy của bản kết luận giám định pháp y - thì đại diện VKS lại cho rằng “các luật sư không đưa ra được chứng cứ gì để chứng minh” (trang 6) và Tòa đã ghi nhận như vậy – vừa thể hiện việc xét xử của HĐXX là phiến diện, bất chấp sự thật khách quan. Hay nói khác đi, Tòa đã bỏ qua kết quả tranh luận tại phiên tòa. Điều này có đúng với nguyên tắc phán quyết của HĐXX phải căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa hay không?

- Mặt khác, việc Tòa không ghi nhận một cách chi tiết và đầy đủ ý kiến của luật sư - phân tích những điểm bất thường và trái pháp luật việc bản kết luận giám định pháp y và quá trình giám định pháp y – vừa trái với quy định tại BLTTHS về nguyên tắc xét xử khách quan, tôn trọng sự thật, vừa thể hiện sự thiếu tôn trọng luật sư. Trên hết là “che dấu” cho những vi phạm, sai phạm trong quá trình điều tra, truy tố đối đối với Nguyễn Mai Trung Tuấn.

- Đặc biệt, HĐXX đã dẫn ra “văn bản số 05/TTPY-GĐTH ngày 11/1/2016 của Trung tâm pháp y tỉnh Long An” để khẳng định “giá trị pháp lý” của bản Kết luận giám định pháp y của chính Trung tâm này - là hết sức vô lý và không thể chấp nhận được. Vì những lý do sau đây:

i) Một cơ quan không thể tự ra văn bản khẳng định văn bản (kết luận pháp y) của mình là “có giá trị pháp lý”. Vì đây là hành động “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. Đặc biệt là khi văn bản này có hàng loạt những sai sót, vi phạm pháp luật - như phân tích ở trên.

ii) Văn bản giải thích ngày 11/1/2016 của Trung tâm pháp y Long An thực chất đã có từ trước khi các luật sư gửi Đơn kiến nghị giám định lại, trong đó phân tích và chỉ ra những điểm vô lý, mâu thuẫn, trái pháp luật trong bản kết luận giám định và quá trình giám định. Thế mà Tòa lại dẫn theo công văn này, để cho rằng đây là văn bản “trả lời” và giải thích đơn kiến nghị của các luật sư. Điều này là hoàn toàn không đúng sự thật. Hay nói đúng hơn là Tòa đã cố tình bóp méo sự thật khách quan.

iii) Tại phiên tòa phúc thẩm, khi các luật sư nêu hàng loạt câu hỏi (như nêu ở trên), trong bối cảnh không có mặt giám định viên để trả lời hay giải thích  – mà Tòa vẫn chỉ căn cứ vào duy nhất một văn bản trả lời thiếu khách quan và đã có từ trước - để cho rằng đây là “chứng cứ” chứng minh giá trị pháp lý của bản kết luận giám định – thì có hợp lý, khách quan và đúng pháp luật không?

4. Sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng Bộ luật hình sự.

Tại khoản 1, Điều 69 BLHS sự quy định: “Trong mọi trường hợp điều tra, truy tố, xét xử hành vi phạm tội của người chưa thành niên phải xác định khả năng nhận thức của họ về tính chất nguy hiểm cho xã hội của hành vi phạm tội, nguyên nhân và điều kiện gây ra tội phạm”.

Nhận định tại bản án cho thấy tòa đã cố tình kết tội Nguyễn Mai Tuấn mà không xác định nguyên nhân và điều kiện tội phạm. Căn nguyên, nguồn gốc dẫn đến hành vi của bị cáo Tuấn là do chính sách đền bù, giải tỏa đất đai bất hợp lý; gia đình bị cáo khi bị giải tỏa đất không còn nơi cư trú khác – đây là những điều không được xem xét.

Mặt khác, hành vi của Nguyễn Mai Trung Tuấn gây ra trong bối cảnh của vụ án chống người thi hành công vụ, nhưng cơ quan tiến hành tố tụng lại tách vụ án riêng Tuấn để xử về tội cố ý gây thương tích là vi phạm nghiêm trọng tố tụng về việc tách vụ án. Chưa hết khi tách vụ án ra thì cơ quan điều tra lại lấy kết quả hồ sơ của vụ án chống người thi hành công vụ sửa lại bút lục để cho vào hồ sơ truy tố Tuấn về tội cố ý gây thương tích.

Cấp phúc thẩm đã phải hai lần hoãn phiên tòa hội ý vì các đề nghị của luật sư, nhưng cấp phúc thẩm đã cố tình né khi luật sư nêu điều khoản 3 điều 306 BLTTHS: “ Tại phiên toà xét xử bị cáo là người chưa thành niên phải có mặt đại diện của gia đình bị cáo, trừ trường hợp đại diện gia đình cố ý vắng mặt mà không có lý do chính đáng, đại diện của nhà trường, tổ chức”. Tại phiên Tòa Phúc Thẩm ông Biển đã từ chối giám hộ, các luật sư đã đề nghị triệu tập cha mẹ của bị cáo nhưng cấp Phúc thẩm đã không chấp nhận.

Kính thưa Quý cơ quan, 

Qua những điều trình bày trên đây, chúng tôi cho rằng trong vụ án này và đối với bản án phúc thẩm số 18/20016/HSPT ngày 2/3/2016 của TAND tỉnh Long An, đã thể hiện:

1. Việc điều tra xét hỏi tại phiên tòa phúc thẩm phiến diện, không đầy đủ;
2. Kết luận trong bản án không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án;
3. Có sự vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng trong khi điều tra và xét xử;
4. Có những sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng Bộ luật hình sự.
5. Có dấu hiệu rất rõ ràng thể hiện khả năng oan, sai đối với bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn.

Những nhận định và ý kiến nêu trên đây của chúng tôi hoàn toàn không khác biệt so với nhận thức chung của các chuyên gia, luật sư đồng nghiệp và cả dư luận xã hội. Chúng tôi xin đính kèm cùng đơn này hai bài viết của nguyên chánh tòa hình sự TANDTC Đinh Văn Quế - như là một tài liệu tham khảo và bổ sung.

Để khắc phục những thiếu sót như đã trình bày, để việc xét xử được thực sự khách quan, toàn diện và đúng pháp luật, đặc biệt là để tránh oan sai đối với bị cáo vị thành niên Nguyễn Mai Trung Tuân, bảo vệ uy tín của nền tư pháp, chúng tôi cho rằng cần thiết phải xem xét lại theo thủ tục giám đốc thẩm đối bản án phúc thẩm của TAND tỉnh Long An (và cả bản án sơ thẩm).

Căn cứ quy định tại các Điều 273, 274, 275, 285, 287 BLTTHS, chúng tôi đồng kiến nghị:

Xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm đối với bản án phúc thẩm số 18/2016/HSPT ngày 02/3/2016 của TAND tỉnh Long An – theo hướng hủy cả hai bản án (sơ thẩm và phúc thẩm) để giám định, điều tra và xét xử lại.

Rất mong được xem xét, chấp thuận. Trân trọng.

                                                                                          Các luật sư đồng ký tên (đã ký)


Đính kèm:
- Bản án phúc thẩm, sơ thẩm.
- Bản Kết luận giám định.
- Bài báo “Đừng cố chấp với em Nguyễn Mai Trung Tuấn” (Đinh Văn Quế - báo Tuổi Trẻ).
- Bài báo “Vụ tạt axit đoàn cưỡng chế: Cấp giám đốc thẩm nên vào cuộc” (Đinh Văn Quế - báo Tuổi Trẻ).

-------------------

Bài liên quan:

Vụ bị cáo 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn (Long An - 2015): Vụ án Nguyễn Mai Trung Tuấn: Cấp giám đốc thẩm nên vào cuộc (3/2016);Nguyễn Mai Trung Tuấn: Hôm nay là thứ tư (3/2016) ; Xét xử phúc thẩm vụ Nguyễn Mai Trung Tuấn: Tòa quyết bác yêu cầu giám định lại của luật sư (3/2016); Nguyễn Mai Trung Tuấn "ăn tết" trong trại giam (2/2016)Lần thứ 3 luật sư gửi đơn kiến nghị cho Nguyễn Mai Trung Tuấn được tại ngoại (2/1016)Vì sao luật sư đề nghị thay đổi thẩm phán chủ tọa Lê Quang Hùng? (2/2016)Các luật sư gửi đơn kiến nghị giám định lại tỷ lệ thương tật của nạn nhân (1/2016)Các luật sư gửi đơn kiến nghị thay đổi biện pháp ngăn chặn, trả tự do cho em Tuấn (12/2015)Sự lạnh lùng của pháp luật & vấn đề nhân đạo, quyền trẻ emSơ thẩm vụ Nguyễn Mai Trung Tuấn: mức phạt 54 tháng tù hoàn toàn thuộc khoản 2, trường hợp được miễn tố (11/2015)Bản Cáo Trạng truy tố bị can 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn về tội cố ý gây thương tích (10/2015)Thông tư liên tịch 28/2013/TTLT-BYT-BLĐTBXH quy định về giám định tỷ lệ thương tật & Kết luận tỷ lệ thương tật 35% trong vụ án Nguyễn Mai Trung TuấnVụ án bị cáo 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn: luật sư và bị cáo cùng kháng cáo (12/2015)Nhiều luật sư muốn tham gia bào chữa miễn phí cho em Nguyễn Mai Trung Tuấn (11/2015)Vụ bị cáo 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn: Phải chăng tòa sơ thẩm đã xử nặng hơn quy định?Bản án sơ thẩm & thông tin về việc kháng cáo;