Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Vụ kiện thua mà ... thắng!

BLA: Uy tín, danh dự của một con người là một khái niệm trừu tượng, rất khó mà đong đếm, định giá được. Tuy nhiên, hình như đây lại chính là một "cấu thành" không thể thiếu, để hình thành nên một CON NGƯỜI đúng nghĩa. Đối với một con người, thì việc bị xúc phạm uy tín, danh dự là điều không thể chấp nhận được. Vụ án dưới đây phần nào minh họa cho điều này. ("Đi kiện vì bị phun nước bọt vào mặt" - báo Pháp luật TP.HCM).

<-  Bắt tay hơn đánh nhau. Ngôn từ hơn bạo lực (ảnh minh họa)

Nội dung vụ án:

Ngày 25-5-2013, xuất phát từ việc tranh chấp quyền sử dụng đất, xảy ra việc bà H. và ông Ph. cùng một số người khác đã dùng những lời lẽ, cử chỉ “nặng nhẹˮ với nhau. (Ghi chú: Các đương sự ngụ tại huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre).

Sau đó bà H. rất bất bình, nên đã làm đơn khởi kiện ông Ph.

Theo đơn kiện, bà cho biết ông Ph. đã chửi bà với những lời lẽ rất nặng (mà chúng tôi không tiện ghi ra). Bà H cũng cho biết ông Ph còn phun nước bọt vào bà. Khi chồng bà H. về tới, ông Ph. cũng chửi những lời tương tự và cũng phun nước bọt vào mặt chồng bà. Việc ông Ph. chửi như vậy làm bà buồn phiền, không ngủ được, dẫn đến sinh bệnh.

Trong đơn kiện, bà H. yêu cầu tòa xét xử tuyên buộc ông Ph. phải bồi thường cho bà 10 tháng lương cơ bản, tương đương 10,5 triệu đồng và phải xin lỗi bà công khai.

Vừa qua (tháng 11/2015) TAND huyện Bình Đại (Bến Tre) đã xét xử sơ thẩm vụ án này.

Tại tòa, ông Ph. trình bày vào thời điểm trên chồng và con bà H. chửi gia đình ông rất nhiều. Do không kiềm chế được nên ông có chửi lại. Tuy nhiên, ông khẳng định không hề chửi với nội dung nói trên, ông cũng không hề phun nước bọt như bà H. nói. Do không xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm của bà H. nên ông không đồng ý bồi thường hay xin lỗi bà H.

Chị T., người làm chứng cho bà H., trình bày lúc đó chị đang gội đầu cho khách thì nghe bà H. la lên rồi kêu chị sang coi. Chị đến thì thấy ông Ph. cùng một người khác vừa đi vừa nói: “Mày vô nhà đánh đàn bà là bậy”, rồi sau đó cả hai người chửi bà H. như bà đã trình bày.

Bà Y. và ông P., hai người làm chứng cho ông Ph. thì cho rằng lúc đó không có mặt chị T. Giữa gia đình ông Ph. với gia đình bà H. chửi nhau khoảng 15 phút nhưng không có phun nước bọt và chửi với nội dung như bà H. nói. Bà H. có lấy dao ra hăm dọa, sau đó bà Y. và ông P. kéo ông Ph. đi, sự việc kết thúc ở đó.

Hội đồng xét xử nhận định:

- Việc bà H. khởi kiện ông Ph. xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của bà là quyền của bà, Tòa án xem xét. Nhưng ông Ph. không thừa nhận việc có chửi như bà đã trình bày.

- Trong khi đó, bà H. không đưa ra được những chứng cứ nhằm chứng minh cho yêu cầu khởi kiện của mình là có căn cứ.

- Tòa cũng đã yêu cầu bà giao nộp chứng cứ nhưng khi hết thời hạn bà vẫn chưa thực hiện đầy đủ.

- Chị T., nhân chứng của bà H. khai có chứng kiến sự việc ông Ph. chửi bà nhưng tại phiên đối chất ngày 3-8-2015, ông Ph. cùng với những người làm chứng khác xác định lúc sự việc xảy ra không hề có mặt chị T.

Vì những lẽ trên, tòa cho rằng: bà H. khởi kiện ông Ph. xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của bà nhưng không chứng minh được thiệt hại xảy ra, cũng như không chứng minh được hành vi trái pháp luật của ông Ph.. Vì vậy, yêu cầu khởi kiện của bà H. không được tòa chấp nhận.

................

Bình luận của luật sư Trần Hồng Phong

Vụ án thoạt xem có vẻ nhỏ nhặt, thậm chí có thể có người còn cảm thấy buồn cười, không đáng. Vì ngoài đời, người ta vẫn chửi nhau hà rầm. Mấy ai rảnh hơi đâu mà đưa nhau ra tòa vì những chuyện "lặt vặt" như vậy.

Nhưng theo tôi, thì vấn đề uy tín, danh dự của một người không phải là chuyện nhỏ. Cho nên dù cũng thấy rằng việc phải kiện ra Tòa như trường hợp này rõ ràng là rất tốn kém thời gian, công sức, nhưng tôi vẫn chia sẻ và thông hiểu được. 

Trên thực tế hành nghề luật sư, tôi đã gặp không ít trường hợp thân chủ nhờ khởi kiện để bảo vệ uy tín, danh dự. Số tiền và công sức họ bỏ ra nhiều khi cao gấp nhiều lần số tiền mà họ sẽ được bồi thường nếu thắng kiện (Ghi chú: theo quy định của pháp luật hiện hành, thì số tiền bồi thường tổn thất về mặt tinh thần (như trong trường hợp bị xúc phạm về uy tín, danh dự ...) tối đa chỉ là 10 tháng lương tối thiểu). Nhưng họ vẫn chấp nhận và vẫn kiện, quyết buộc bên kia phải xin lỗi!

Một thông điệp từ vụ kiện này mà có lẽ ít người để ý, là việc khởi kiện của bà H, theo tôi là một hành vi văn minh, một cách giải quyết mâu thuẫn đúng pháp luật. 

Nhưng tại Việt Nam, vì nhiều lý do khách quan, hoặc xuất phát từ chính quan điểm, nhận thức - rất nhiều người không lựa chọn phương cách này. Họ cũng không bỏ qua, hỉ xả cho nhau, mà chọn phương thức dùng bạo lực. (Ghi chú: Đây cũng chính là phương thức mà chủ nghĩa mác lê đã tổng kết và đưa ra).

Đơn cử như trong vụ hai luật sư bị đánh ngày 3-11-2015 vừa qua ở huyện Chương Mỹ (Hà Nội) chẳng hạn. Theo kết quả điều tra ban đầu của công an Hà Nội (mà tôi giả sử là đúng, và thực tế cũng có nhiều vụ tương tự), một nhóm 8 người đã hành hung, thẳng tay đánh đến chí chết hai vị luật sư, chỉ vì một nguyên nhân rất nhỏ là lái xe ô tô gây ra bụi, bắn vào người họ. 

Nếu trong cuộc sống của chúng ta, khi có những tranh chấp, hay mâu thuẫn với nhau, hay một bên có chút sơ suất gì đó (hoàn toàn vô tình) với bên kia ... thay vì nói chuyện với nhau, hay yêu cầu xin lỗi, hoặc thỏa thuận bồi thường, thì các bên dùng bạo lực với nhau, đánh chém nhau. Hoàn toàn có khả năng dẫn đến những hậu quả không lường trước được, rồi gây thù chuốc oán cho nhau ... thì có đáng không? thì đất nước này sẽ đi về đâu? pháp luật để làm gì?    

Quay lại vụ án của bà H, nói theo kiểu vui vẻ thân thiện, thì theo tôi bà H. tuy thua kiện (tức bị Tòa bác yêu cầu trong Đơn khởi kiện), nhưng đã thắng! Thắng ở đây là Tòa đã xác định rằng ông Ph. không có hành vi chửi nặng,  phun nước bọt vào bà. Hay cũng có thể là trên thực tế ông Ph có phun, có chửi nặng, nhưng nay giữa chốn công đường ông khẳng định mình không có. Mà bà H. không có bằng chứng chứng minh - thì về mặt pháp luật - xem như bà H không bị phun, không bị xúc phạm uy tín, danh dự. Bà H. thắng là vì vậy. He he.

----------------


Vụ án dân sự