Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Vụ 3 mẹ con chết ở Long An: Khởi tố và sự nguy hiểm của căn bệnh mang tên "trầm cảm"

Ls. Trần Hồng Phong

Ngày 20-11-2015, trọng vụ 3 mẹ con phát hiện chết tại nhà riêng tối 18-11-2015 tại Cần Giuộc, Long An, công an và VKSND tỉnh Long An đã quyết định khởi tố vụ án để điều tra. Báo chí đưa tin có thể người mẹ đã giết hai con, rồi sau đó tự tử. Nguồn tin từ Bộ Công an cho biết hiện cơ quan chức năng đang giám định là thư tuyệt mệnh nghi do người mẹ để lại. Vì sao cần khởi tố vụ án?

Lực lượng chức năng đang khám nghiệm hiện trường vụ thảm sát - Ảnh: Sơn Lâm

Nội dung vụ án:

Theo báo Tuổi Trẻ, khoảng 8g30 ngày 19-11-2015, bà Trần Thị Phướng đi vào nhà con trai ở địa chỉ 811, ấp Thạnh Trung, xã Phước Vĩnh Đông thì hốt hoảng phát hiện con dâu là chị Đỗ Thị Ái Nguyên (30 tuổi) và hai con của chị Nguyên là Nguyễn Thị Hoàng Quyền (11 tuổi) và Nguyễn Hoàng Khang (10 tuổi, cùng học trường Tiểu học Phước Vĩnh Đông, Cần Giuộc) đã chết tại nhà riêng.

Thi thể chị Nguyên được phát hiện nằm ở gần cửa sau, thi thể hai con nằm trên giường, với nhiều vết thương trên người.

Tại hiện trường, cơ quan điều tra thu được 1 con dao nằm gần thi thể chị Nguyên.

Theo bản tin từ trang thông tin điện tử của Công an tỉnh Long An, kết quả khám nghiệm ban đầu, cả 3 xác nạn nhân đều bị cắt cổ

Theo nguồn tin từ cơ quan điều tra, có thể đây là vụ án mẹ giết hai con rồi tự tử. Nghi vấn trên bắt nguồn từ việc khám nghiệm hiện trường cho thấy:

- Không hề có sự xáo trộn đồ vật ở xung quanh khu vực thi thể các nạn nhân.

- Giường nằm của hai cháu cũng không hề có sự xáo trộn và có vết máu cho thấy có sự chống cự.

- Con dao tại hiện trường là do chị Nguyên mua về từ trước đó hơn một tuần.

Bà Trần Thị Phướng khóc kể: “Chiều tối 18-11-2015, Nguyên còn dẫn hai cháu qua nhà tui chơi. Chơi được đến khoảng 6g tối thì Nguyên nói hai con về. Tui thấy nó buồn buồn. Hai đứa nhỏ cũng nói hay mẹ ở lại chơi với bà nội, nhưng con Nguyên không chịu”.

Một số người họ hàng gần đó cũng nói gần đây thấy chị Nguyên có vẻ chán chường.

VKS tỉnh Long An cho hay đây có thể là vụ tự sát

Theo báo Pháp luật TP. HCM, khám nghiệm hiện trường, cảnh sát phát hiện điện thoại của chị Nguyên có nhiều tin nhắn chán đời, đặc biệt lá có một lá thư tuyệt mệnh, số vòng vàng chị thường đeo được cất ở chỗ khác.

Nội dung thư tuyệt mệnh được Cơ quan điều tra tìm thấy trong quá trình khám nghiệm hiện trường dài nừa trang giấy, với nội dung: "Gửi cha mẹ hai bên nội ngoại, chồng..! Trước đây con là đứa con không ngoan, là đứa con hư, sau khi lấy chồng con cũng là đứa con không ngoan nên con xin lỗi ba mẹ hai bên nội ngoại, xin lỗi chồng. Con xin phép được chết và mang theo 2 con của con đi chung với con".

Cảnh sát khám nghiệm tìm thấy lá thư tuyệt mệnh và số vòng vàng được cất ở chỗ khác. Ảnh: C.A

VKS tỉnh Long An cho hay: Qua công tác điều tra, khám nghiệm hiện trường ban đầu cho thấy người mẹ đã giết hai con rồi tự sát chứ không có chuyện đã bị sát hại như một số thông tin trước đó. “Bộ Công An đã xác định nguyên nhân là do chuyện gia đình. Trước đó vài ngày, nạn nhân có xích mích với chồng về chuyện anh này hay đi làm ăn xa bỏ vợ con. Có thể vì nguyên nhân này dẫn đến nạn nhân tâm thần bất ổn mới có hành động như thế. Còn về chi tiết số vàng bị mất hay nạn nhân để lại thư tuyệt mệnh thì công an đang làm rõ thêm”, nguồn tin này khẳng định.

Sống hiền lành

Theo báo Tuổi Trẻ, vụ việc xảy ra khi anh Nguyễn Tấn Thanh (31 tuổi, chồng chị Nguyên) đang đi buôn tôm ở Bến Tre. Khi nghe tin, anh Thanh ngất xỉu nhiều lần. Anh Thanh và chị Nguyên cưới nhau và về ở đây đã hơn 10 năm, chòm xóm đều là họ hàng, bà con với nhau.

Ngoài hai đứa con chết cùng mẹ, hai vợ chồng còn có con gái lớn năm nay đang học lớp 6. Từ nhỏ, bé gái con đầu của anh Thanh sống chủ yếu ở nhà ông bà nội. Đêm xảy ra vụ việc, bé gái này cũng ngủ ở nhà nội.

Theo lời người dân ấp Thạnh Trung, hồi còn con gái, chị Nguyên đi bán vé số. Người may mắn trúng được mấy tờ vé số độc đắc từ tay chị Nguyên chính là anh Thanh. Lần trúng vé số đó cũng là cái duyên để hai vợ chồng gặp nhau.

Sau khi lấy chồng, chị Nguyên chỉ ở nhà sinh con, nuôi con. Anh Thanh làm nghề mua tôm từ khắp các tỉnh miền Tây, mỗi lần đi mấy ngày mới về. Từ sáng 17-11-2015, anh Thanh xuống mua tôm ở Bến Tre. Nhiều người khẳng định cả gia đình anh Thanh, chị Nguyên sống hiền lành.

“Cái ấp này nhỏ xíu, đi ra đi vào gặp nhau rành nhau hết. Ai cũng hiền lành, không hiểu sao lại gặp sự việc khủng khiếp vậy” - anh Võ Văn Đến, một người hàng xóm, nói.

-----------------

Bình luận của luật sư Trần Hồng Phong:

Trước hết, việc khởi tố vụ án gần như là sự cần thiết tất yếu. Vì đây là một vụ việc mà hậu quả xảy ra là đặc biệt nghiêm trọng, với ba mạng người, gồm hai cháu nhỏ. Vì tính mạng của con người là vô giá, được pháp luật bảo vệ. Nên những hành vi xâm hại đến tính mạng, sức khỏe con người đều có dấu hiệu phạm tội - theo quy định tại Bộ luật hình sự.

Để làm rõ có hay không hành vi phạm tội? ai là hung thủ? như thế nào? lúc nào? vì sao? .. không thể suy luận đoán mò, mà phải tiến hành điều tra bởi những người có nghiệp vụ và theo đúng trình tự, thủ tục do pháp luật quy định. Đó chính là "điều tra hình sự". Mà muốn vậy, trước hết cần phải thông qua thủ tục "khởi tố vụ án hình sự" - để chính thức bước vào giai đoạn điều tra.

Thông thường, nếu bước đầu xác định được nghi can (hung thủ), thì cùng với việc khởi tố vụ án, cơ quan tiến hành tố tụng (công an, VKS) sẽ ra quyết định khởi tố bị can - tức là khởi tố người bị nghi vấn, để trực tiếp điều tra người này.

Tuy nhiên, vì trong vụ án này, tới nay một là có nghi vấn nạn nhân cũng đồng thời là hung thủ (chị Nguyên), hai là cũng chưa phát hiện được bất kỳ ai có dấu hiệu nghi vấn nào. Cho nên chưa thể khởi tố bị can.

Nếu kết quả điều tra đi đến kết luận chính thức chị Nguyên là người đã sát hại hai con và tự tử, thì khi đó vĩnh viễn không thể khởi tố bị can đối với chị Nguyên. Vì chị Nguyên đã chết, thì không thể nào chịu trách nhiệm về hành vi của mình được. (Dù là nếu chị còn sống, thì chắc chắn chị sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội giết người. Xin nói rõ đây chỉ là tình huống mà tôi giả định thôi).

Pháp luật hình sự quy định mọi kết luận, nhận định đều phải dựa trên kết quả điều tra được thực hiện một cách khoa học, đúng quy định. Đặc biệt là phải có những chứng cứ chứng minh, và các chứng cứ phải phù hợp với nhau. Thế nên, không thể đơn giản là nhìn thấy một lá thư tuyệt mệnh nghi là của chị Nguyên, rồi tự đó suy đoán ngay là chị Nguyên là hung thủ. Cụ thể suy đoán chị Nguyên đã sát hại hai con, rồi tự tử.

Rõ ràng có rất nhiều vấn đề bắt buộc phải giải quyết và làm sáng tỏ trong vụ án này. Thậm chí cho dù đã có kết quả giám định, xác định chữ viết trong lá thư tuyệt mệnh là của chị Nguyên. Chẳng hạn như:

- Tại hiện trường vụ án liệu có dấu vết của một ai khác hay không? Dấu vân tay trên chiếc dao thu giữ được có phải là của chị Nguyên hay không? (Nói đến đây, tôi bỗng nhớ đến vụ án Hồ Duy Hải trong vụ sát hại hai nữ nhân viên ở bưu điện Cầu Voi (Thủ Thừa, Long An) đầu năm 2008. Những dấu vân tay thu giữ được tại hiện trường, sau khi giám định, cho thấy không phải của Hồ Duy Hải. Thế nhưng không hiểu sao khi xét xử Tòa lại nói là "không giám định được", và vẫn quy kết Hồ Duy Hải là hung thủ giết người. Cho dù Hải kêu oan).

- Nguyên nhân nào dẫn đến cái chết của hai cháu và chính chị Nguyên. Có thực sự là do con dao thu giữ được hiện trường dây ra?

- Vụ án xảy ra lúc mấy giờ? Diễn biến ra sao? ...

Nên nhớ là cho tới giờ phút này, xem như vụ sát hại đã diễn ra trong đêm và không có người nào chứng kiến (không có nhân chứng). Thế cho nên càng không thể suy diễn.

Ngay từ khi mới xảy ra vụ án, qua trao đổi nói chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, tôi đã cảm nhận và suy nghĩ đến nhiều vấn đề, nhiều khả năng. Và muốn cùng chia sẻ với mọi người.

Trước hết, tôi cảm thấy bị shock khi có tin nói chính chị Nguyên đã sát hại hai con rồi tự tử. Tôi không hiểu vì sao chị Nguyên lại có thể hành động một cách "điên khùng" và tàn nhẫn như vậy được. Tôi hình dung có hai khả năng có thể xảy ra:

- Hoặc là chị Nguyên đã sát hại hai con rồi tự tử - đúng như nghi vấn tới nay.

- Hoặc là chị Nguyên bị cướp. Theo một mô típ rất thông thường là giết người, cướp của.

Nếu khả năng cướp xảy ra, thì chắc chắn hung thủ phải là người quen biết chị Nguyên, cư ngụ gần nhà chị Nguyên. Có như vậy hung thủ mới biết hoàn cảnh vắng vẻ vào ban đêm để hành động. Đồng thời, do lo sợ các cháu nhìn thấy và phát hiện (sợ bị lộ), nên hung thủ đã tàn nhẫn sát hại luôn hai cháu bé (giống như vụ thảm sát ở Bình Phước). Tình huống hung thủ là người ở xa, tình cờ đi ngang qua hầu như là không có.

Song nếu chị Nguyên giết hai con rồi tự tử - thì vì lý do gì? Một câu hỏi thật đơn giản, nhưng khiến chúng ta phải rùng mình, nổi da gà!

Chuyện một người mẹ tàn nhẫn giết hai đứa con của mình chỉ có thể do 1 trong 2 lý do sau: Hoặc là người mẹ quá dại dột, thiếu suy nghĩ. Hoặc là người mẹ phải bị bệnh tâm thần.

Chính vì vậy, khi nghe tin qua báo chí, biết chị Nguyên bị bệnh trầm cảm, tôi đã hiểu ra và thấy có thể chấp nhận được giả thuyết chính chị Nguyên đã sát hại hai con rồi tự tử. Ấy là do chị bị bệnh trầm cảm.

Tôi muốn nói một chút về bệnh trầm cảm

Theo tôi biết, thì hiện nay trong y khoa, người ta xác định trầm cảm là một căn bệnh. Nhưng không coi đó là bệnh thuộc dạng tâm thần, mà là bệnh về tâm lý. Đây chính là điều đáng lưu ý nhất.

Theo quy định của pháp luật, người bị bệnh tâm thần được xác định là không có năng lực hành vi, không điều khiển được hành vi của mình. Do vậy họ không phải chịu trách nhiệm về mặt hình sự. Hay nói khác đi, nếu chị Nguyên được xác định là mắc bệnh tâm thần - thì dù chị Nguyên còn sống và giả sử giả thuyết hiện nay là đúng (chị Nguyên sát hại hai con) - thì chị Nguyên vẫn không bị truy tố, không có tội. Mà chỉ bị bắt đi chữa bệnh.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi nghe đến những cái chết  liên quan đến bệnh trầm cảm. Chắc chắn có không ít những người mắc bệnh trầm cảm đã có những hành vi/hành động khiến người khác phải ... nổi da gà.

Khoảng 5 năm trước, một người tôi quen, là một tiến sỹ khoa học, đã nhảy từ tầng 7 một tòa nhà tự tử ngay tại TP.HCM. Qua thông tin từ những người thân của anh, tôi được biết anh từng tâm sự mình bị mắc bệnh trầm cảm và rất đau khổ về điều đó. Anh là một người thành đạt, có một gia đình hạnh phúc. Thế mà ...

Một người bạn kể cho tôi rằng ở cơ quan anh có một chị nhân viên xinh đẹp và hiền lành dễ thương. Ai cũng mến và hầu như chị không xích mích gì với ai bao giờ. Chị đang có một gia đình hạnh phúc với những đứa con ngoan ngoãn, học giỏi. Thế nhưng, vì một dịp tình cờ, chị nói cho người bạn của tôi biết là chị mắc bệnh trầm cảm. Hầu như tối nào chị cũng không ngủ được, đầu óc thì luôn nghĩ đến những chuyện rùng rợn, đau khổ, chán chường. Nhưng chị giấu, không nói với ai, kể cả chồng mình, về căn bệnh của mình. Chị có đi khám bệnh, được bác sỹ cho thuốc điều trị (hầu hết đều là thuốc ngủ, an thần ...) nhưng không thấy thuyên giảm. Chị rất đau khổ về căn bệnh của mình. Không ít lần chị nghĩ tới những điều không ai dám nghĩ tới. Hàng ngày, chị vẫn đi làm, vui vẻ hòa nhã với mọi người. Không ai biết chị bị bệnh trầm cảm.

Tôi không phải là bác sỹ, không có kiến thức về y khoa, nên không biết và không hiểu nhiều về bệnh trầm cảm. Nhưng tôi biết người mắc bệnh trầm cảm hay có xu hướng đau khổ nội tâm, họ có xu hướng tìm đọc những câu chuyện về những hoàn cảnh đau khổ, tan vỡ trong tình yêu, hôn nhân và gia đình - những mẩu chuyện như vậy đăng rất nhiều trên các báo của giới phụ nữ - có lẽ vì nó lâm ly, hấp dẫn, dễ mua nước mắt người đọc. (Tuy nhiên, nói thật là tôi can mọi người hãy tránh xa những câu chuyện ấy. Đó thực sự là những liều thuốc độc hại chứ không bổ béo gì, làm con người ta nghi ngờ nhau, dằn vặt nhau và dằn vặt chính mình, chìm đắm trong bi quan, bi lụy ...).

Bệnh trầm cảm có một đặc tính là người mắc bệnh hay giấu hoặc nói không đúng (với người khác) về căn bệnh của mình. Chính vì vậy, ngay cả những người thân quen, gần gũi nhất nhiều khi cũng không biết là mình đang chung sống với một "hung thủ tiềm năng" hàng ngày. Những tình huống nguy hiểm và bất ngờ nhất đều có thể xảy ra - bởi một người mắc bệnh trầm cảm.

Thế nên theo quan điểm của tôi, các nhà khoa học có lẽ cần xem xét, đưa bệnh trầm cảm vào loại bệnh về tâm thần. Chứ không chỉ thuần là bệnh về tâm lý như quan niệm hiện nay. Để từ đó, có cơ sở để ngăn chặn và giải quyết những vụ việc như thế này một cách hiệu quả và khách quan hơn. Nói một cách đơn giản, theo quan điểm của tôi, người mắc bệnh trầm cảm cần được xác định là bệnh nhân tâm thần. Họ cần được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự và cần bị bắt buộc đi chữa bệnh, hoặc phải có biện pháp phòng ngừa, cách ly khi ở những giai đoạn phát bệnh nguy hiểm.

Ngoài ra, nếu tình cờ quý vị nào đọc bài viết này, và tự biết rằng mình mắc bệnh trầm cảm, thì cũng nên có hướng giải quyết theo chiều hướng tích cực. Thậm chí nên cởi mở trao đổi với những người thân yêu nhất của mình.

------------

Tham khảo:

Bệnh trầm cảm là gì?


"Buồn chán, bi quan, dễ mệt mỏi, không quan tâm đến bất cứ điều gì, đó là những biểu hiện của bệnh trầm cảm. Khi bị trầm cảm kéo dài, người bệnh rất dễ dẫn đến hành vi tiêu cực", Bác sĩ Hoàng Nam- Khoa Tâm thần, BV Bạch Mai cho biết.

Tất cả chúng ta đều đôi khi thấy buồn hay u ám trong phút chốc, và cũng là một điều rất đỗi bình thường khi bạn đau khổ trước một tình huống buồn bực nào đó, chẳng hạn như mất mát người thân trong gia đình, mất việc, hay li dị. Với hầu hết mọi người, cảm giác buồn bã và chán nản giảm dần theo thời gian. Tuy nhiên, nếu những cảm giác kéo dài trên 2 tuần và bắt đầu cản trở đời sống thường nhật, có thể điều gì đó nghiêm trọng hơn cảm giác chán đời thông thường đã xảy ra. Đó là dấu hiệu của bệnh trầm cảm.

Người trầm cảm có thể thấy tuyệt vọng, vô dụng và tự đổ lỗi cho mình về những cảm giác này. Họ có thể suy sụp tinh thần, không tham gia vào những hoạt động thường ngày nữa, rút lui khỏi gia đình và bạn hữu, thậm chí có người còn nghĩ đến cái chết hay tự sát.

Nguyên nhân nào gây ra trầm cảm?

Nguyên nhân đích xác của trầm cảm chưa được biết rõ. Các yếu tố di truyền, môi trường và mất cân bằng về hóa học có thể là những yếu tố nguy cơ liên quan đến trầm cảm (tại Hoa Kỳ, phụ nữ có nguy cơ bị trần cảm gấp hai lần nam giới). Phụ nữ có khuynh hướng dễ bị trầm cảm hơn có thể do tác dụng của những thay đổi về nội tiết tố. Tuổi cũng là một yếu tố. Trầm cảm có thể bắt đầu ở mọi tuổi, tuy nhiên, tuổi trung bình để xuất hiện là vào khoảng nhóm tuổi 20. Tính di truyền và những bệnh tật trước đó có thể làm tăng nguy cơ xuất hiện trầm cảm.

Làm sao nhận biết các triệu chứng trầm cảm?

Trầm cảm hay không phải là trầm cảm? Đây là một câu hỏi khó trả lời vì những người bị trầm cảm thường không hiểu thấu đáo về vấn đề này hoặc họ bị bối rối. Họ có thể thấy tuyệt vọng, không tin là sẽ có cải thiện. Do đó, người trầm cảm có hai biểu hiện phổ biến là:

- Mất hứng thú và niềm vui trong sinh hoạt thường ngày.

- Biểu lộ những cảm giác buồn bã hay vô vọng hoặc những cơn khóc nức nở.

Lưu ý: Mỗi bệnh nhân trầm cảm đều khác nhau, nên những triệu chứng của họ không phải khi nào cũng giống nhau. Thêm vào đó, nhiều người còn cố tỏ ra khá hơn khi họ giấu giếm những cảm xúc thật của mình. Các triệu chứng của trầm cảm kéo dài ít nhất 2 tuần và có thể gồm thêm nhiều triệu chứng sau:

- Ngủ nhiều hay ít hơn bình thường

- Tư duy không rõ ràng hay mất tập trung

- Giảm hay tăng cân đáng kể

- Dễ cáu gắt và nổi nóng

- Khi nào cũng mệt mỏi

- Cử động chậm chạp

- Ít chăm sóc bản thân

- Giảm hứng thú tình dục

- Nghĩ đến cái chết

- Đoạn giao với bạn bè hay những thành viên trong gia đình.

Nếu bạn nghi ngờ đây là trầm cảm, nên thúc giục người bệnh đi khám. Cần nhớ rằng bệnh trầm cảm có thể nặng đến mức giảm khả năng tư duy sáng suốt, và ban đầu có thể bệnh nhân không muốn đi khám bệnh. Bạn hãy cố gắng làm cho người bệnh hiểu rằng trầm cảm là một bệnh lý và bác sĩ có thể điều trị được. Đôi khi, có nhiều bệnh lý có những biểu hiện tương tự như trầm cảm hoặc gây nên trầm cảm, và việc đi khám sẽ rất hữu ích.

Bệnh trầm cảm có thể điều trị được không?

Trầm cảm là bệnh có thể điều trị được.

Khi nghi ngờ mình hoặc người thân của mình bị trầm cảm, bạn nên đến khám tại bác sĩ có chuyên môn về chăm sóc sức khỏe tâm thần. Nếu người bệnh trầm cảm không đi khám bệnh, cảm giác vô dụng và tuyệt vọng, cùng với cảm giác bị cô lập, có thể làm bệnh nặng thêm.

Cần hiểu rằng bệnh trầm cảm là một bệnh nặng cần phải được chữa trị bởi bác sĩ chuyên môn. Đó không phải là lười biếng. Và những người bị trầm cảm không chỉ thoắt cái là khỏi bệnh.

Điều trị trầm cảm có thể cần phải sử dụng nhiều thuốc chống trầm cảm và/hay điều trị bằng đối thoại.

Vài điều bạn cần biết về những thuốc chống trầm cảm

• Sau khi bắt đầu uống thuốc chống trầm cảm, cần 4 – 8 tuần để thấy được tác dụng của thuốc.

• Không nên ngưng thuốc đột ngột.

• Bạn có thể cần phải đổi sang một thuốc chống trầm cảm khác theo yêu cầu của bác sĩ (những thuốc khác nhau tác dụng cho những người khác nhau, với những liều khác nhau).

• Thuốc có thể có những tác dụng phụ, nhưng tác dụng phụ thường giảm dần sau vài tuần điều trị.

Điều trị bằng đối thoại

Bên cạnh thuốc chống trầm cảm, bác sĩ của bạn có thể chỉ định thêm điều trị bằng đối thoại cho bạn. Một nhà tâm lý, tâm thần, chuyên viên tư vấn hay ngay cả thầy thuốc tổng quát có thể giúp điều trị bằng đối thoại. Điều quan trọng nhất là tìm được một người đã được huấn luyện và bạn cảm thấy thoải mái khi đối thoại với người đó. Không nên bỏ cuộc nếu như bạn không tìm được người phù hợp. Hãy tìm một người khác để đối thoại.

Đối thoại với người khác giúp bạn tìm được giải pháp cho những vấn đề của cuộc sống hay học một cách nhận định khác. Nghiên cứu cho thấy với những người bệnh trầm cảm nặng, điều trị bằng đối thoại kết hợp với thuốc chống trầm cảm có thể hữu ích.

Những lời khuyên hữu ích khác.

- Điều quan trọng bạn cần phải nhớ là trầm cảm là một bệnh, và bệnh lý này có thể điều trị được nhưng lại dễ tái phát. Mục tiêu của điều trị trầm cảm là cải thiện bệnh và tránh sự xuất hiện trở lại của những triệu chứng. Để đạt được điều này bạn cần tuân thủ đúng quy định điều trị, uống thuốc đều đặn đầy đủ theo đúng lời dặn của bác sĩ cho đến khi bác sĩ yêu cầu bạn ngưng thuốc.

- Tránh tự ý dùng thuốc, tránh xa rượu, thuốc lá, cà phê.

Khi bị trầm cảm, uống rượu hay sử dụng những thuốc không được bác sĩ kê toa dường như có thể tạm thời làm bạn thấy khá hơn. Nhưng chúng có thể cản trở mục tiêu điều trị. Tình trạng suy sụp sau khi uống rượu hay những thuốc hưng thần có thể làm tăng cảm giác tội lỗi hay mệt mỏi, và bạn vẫn có thể tiếp tục thấy mình vẫn là một gánh nặng cho những người chung quanh.

- Sống điều độ (ăn, ngủ điều độ):

Sống điều độ thường hữu ích cho người bệnh trầm cảm. Những hoạt động đơn giản, thường nhật có thể trở thành rất khó khăn đối với người bệnh. Nếu bạn thiết lập một thời gian biểu và tuân thủ tốt, bạn có thể thấy mình trở lại như trước đây. Bạn hãy dành thời gian vệ sinh thân thể, chăm sóc dung mạo, ăn ngủ điều độ.

- Lên kế hoạch những hoạt động giải trí:

Thử những điều bạn thích hay từng thích: Đi coi phim với bạn bè, đi xem triển lãm nghệ thuật, đi ăn uống, mua sắm. Khi bạn bị trầm cảm, ngay cả điều bạn yêu thích trong quá khứ cũng có thể trở thành chán ngán và tẻ nhạt, nhưng nếu bạn cố gắng tập trung vào những hoạt động nhỏ mỗi ngày, điều đó có thể giúp bạn cảm thấy vui vẻ, phấn chấn hơn, tạo cho bạn được cảm giác là bạn đang đạt được một điều gì đó, rất quan trọng để đạt được mục tiêu điều trị.

- Vận động: Bất cứ dạng vận động nào cũng đều có tính chất chống trầm cảm tự nhiên. Bạn không cần phải đến phòng tập đều đặn. Hãy bắt đầu bằng đi bộ mỗi ngày. Những băng hình hay DVD thể dục có thể làm bạn thấy thú vị. Bạn hãy tự đặt ra những mục tiêu nhỏ dễ đạt được và tăng dần khối lượng luyện tập khi bạn thấy khá hơn.

- Tìm kiếm sự hỗ trợ chung quanh mình: Mặc dù bạn bè, người thân không thể hiểu hoàn toàn những gì bạn đang trải qua, bạn vẫn nên nói chuyện với những người yêu mến mình. Không nên nghĩ mình là gánh nặng cho người khác trong thời gian này. Hãy giải bày với gia đình và bạn bè tin cậy, nói cho họ biết những gì bạn đang cảm nhận. Hãy trao đổi với bác sĩ hoặc chuyên viên tư vấn và đừng sợ sẽ bị công kích. Có nhiều người hỗ trợ sẽ rất hữu ích cho việc điều trị bệnh của bạn. 

Nguồn: thamvantamly.net
        
---------------

Bài liên quan: