Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Sơ thẩm vụ Nguyễn Mai Trung Tuấn: mức phạt 54 tháng tù hoàn toàn thuộc khoản 2, trường hợp được miễn tố

Ngày 24-11-2015, Toà án nhân dân huyện Thạnh Hoá (tỉnh Long An) đã tuyên phạt 54 tháng tù giam (4 năm 6 tháng) đối với em Nguyễn Mai Trung Tuấn, 15 tuổi, về tội "Cố ý gây thương tích" theo khoản 3 điều 104 Bộ luật hình sự. Tòa cũng buộc bồi em Tuấn phải bồi thường cho nạn nhân Nguyễn Văn Thủy, công an cưỡng chế, số tiền 42.600.000 đồng.

<- Em Nguyễn Mai Trung Tuấn (nguồn ảnh: Internet)

Diễn biến phiên tòa sơ thẩm

Trên mạng xã hội, được biết phiên toà diễn ra lúc 8 giờ 10 và kết thúc lúc 12h30 cùng ngày.

Tại phiên tòa, luật sư Nguyễn Văn Miếng, người bào chữa cho Nguyễn Mai Trung Tuấn, cho rằng, hành động tạt axit của Tuấn là “tạt bừa” và không có ý gây thương tích cho người nào khác. Hành vi của bị cáo không cấu thành tội “cố ý gây thương tích".

Luật sư Miếng cũng nêu quan điểm “Tỉ lệ thương tật 35% của nạn nhân lúc ban đầu chỉ là tạm thời và cần phải giám định lại. “Cần phải giám định lại xem hiện giờ tỉ lệ thương tật của bị hại là bao nhiêu và để cho khách quan cần một cơ quan giám định khác.”

Trong lời nói sau cùng, trước khi Hội đồng xét xử vào nghị án, em Nguyễn Mai Trung Tuấn nói: “Bị cáo muốn được về đi học lại.”

Sau khoảng 1 giờ nghị án, lúc 12h30, Tòa đã ra tuyên án, với mức án như nói ở trên.

Một điểm khá lạ, tuy là phiên tòa xét xử công khai, nhưng những người muốn đến theo dõi phiên tòa đều bị ngăn cản từ xa, và chỉ có thể nghe qua loa phóng thanh.

..........

Bình luận của luật sư Trần Hồng Phong:

Như vậy là Tòa đã tuyên án mà không chấp thuận quan điểm, cũng như đề nghị của luật sư (về việc giám định lại). 

Vì không tham dự phiên tòa, và cũng chưa xem bản án, nên tôi cũng không rõ là tòa đã đưa ra những căn cứ nào để bác bỏ quan điểm và ý kiến đề nghị của luật sư.

Theo quy định tại Điều 158 Bộ luật tố tụng hình sự, quy định về Quyền của bị can và những người tham gia tố tụng đối với kết luận giám định. Thì “bị can, những người tham gia tố tụng khác được trình bày những ý kiến của mình về kết luận giám định, yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Trong trường hợp Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát không chấp nhận yêu cầu của bị can, những người tham gia tố tụng khác thì phải nêu rõ lý do và thông báo cho họ biết”.

Có lẽ theo Tòa, thì việc luật sư đề nghị giám định lại là đã quá trễ (!?).

Với việc Tòa tuyên em Tuấn mức án 4 năm 6 tháng tù (và được biết mức án do VKS đề nghị tại tòa là từ 4,5 – 5 năm tù), cho thấy sự việc đúng như tôi đã nêu trong bài viết trước của mình – đó là em Tuấn “chết” là do khung hình phạt quá rộng. Trong bối cảnh các cơ quan tiến hành tố tụng ở Long An thì đã quá lạnh lùng, không cho Tuấn được hưởng những tình tiết có lợi cho em một cách đúng luật.

Trong vụ án này, em Tuấn bị truy tố theo khoản 3 điều Điều 104 Bộ luật hình sự về tội cố ý gây thương tích, có mức hình phạt từ 5-15 năm tù - được xác định thuộc trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”. (Theo quy định, nếu tội danh nào có khung hình phạt cao nhất đến 15 năm -  thì là trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”).

Trong khi đó, tại khoản 2 cùng điều 104, thì mức hình phạt chỉ từ 2-7 năm tù, đồng thời không bị xem là trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”. Và nếu em Tuấn được "rơi vào" trường hợp này (khoản 2), thì em Tuấn sẽ không bị truy tố, vì em là trẻ em (chưa thành niên, không phải chịu trách nhiệm hình sự).

Song có thể thấy với kết quả Tòa sơ thẩm tuyên phạt em Tuấn 4,5 năm tù, tức là còn dưới khung hình phạt tại khoản 3 điều 104, rõ ràng Tòa đã nhận định hành vi của em là không đến mức cao trong khung hình phạt từ 5-15 năm. 

Điều đáng nói là mức hình phạt mà Tòa sơ thẩm đã tuyên HOÀN TOÀN NẰM TRONG KHOẢN 2 điều 104. 

Chính vì vậy, theo tôi nếu em Tuấn không bị truy tố trong vụ án này, thì cũng hoàn toàn đúng luật. 

Việc em Tuấn bị truy tố, kết tội như ngày hôm nay, hoàn toàn phụ thuộc vào quan điểm, đánh giá chủ quan và áp dụng pháp luật của cơ quan tiến hành tố tụng. Họ đã “quyết tâm” truy tố và kết tội em. Thay vì hoàn toàn có thể “tha” cho em một cách đúng luật! Đó là quyền của họ!

Để dễ hình dung, chúng ta có thể xem sơ  đồ dưới đây, về điều 104 (tội cố ý gây thương tích) và tình huống của em Tuấn. 
  



Với kết quả xét xử như trên, thật đắng lòng, nếu không muốn nói là oan uổng cho em Tuấn. Đặc biệt là trong bối cảnh kết quả giám định về tỷ lệ thương tật của nạn nhân có "vấn đề" và yêu cầu giám định lại của luật sư không được xem xét.

Hiện chưa biết em Tuấn và luật sư có kháng cáo hay không. 

Cũng chưa có tin về việc Nhà trường (nơi em Tuấn theo học), hay Hội phụ nữ địa phương, hay Đoàn thanh niên … đứng ra đề nghị khoan hồng cho em – trên cơ sở bảo vệ quyền trẻ em, "tất cả vì tương lai con em chúng ta" - như thường thấy.

---------

Quy định tại Bộ luật tố tụng hình sự:

Điều 158. Quyền của bị can và những người tham gia tố tụng đối với kết luận giám định

1. Sau khi đã tiến hành giám định, nếu bị can, những người tham gia tố tụng khác yêu cầu thì cơ quan đã trưng cầu giám định phải thông báo cho họ về nội dung kết luận giám định.

Bị can, những người tham gia tố tụng khác được trình bày những ý kiến của mình về kết luận giám định, yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Những việc này được ghi vào biên bản.

2. Trong trường hợp Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát không chấp nhận yêu cầu của bị can, những người tham gia tố tụng khác thì phải nêu rõ lý do và thông báo cho họ biết.

Điều 159. Giám định bổ sung hoặc giám định lại

1. Việc giám định bổ sung được tiến hành trong trường hợp nội dung kết luận giám định chưa rõ, chưa đầy đủ hoặc khi phát sinh những vấn đề mới liên quan đến những tình tiết của vụ án đã được kết luận trước đó.

2. Việc giám định lại được tiến hành khi có nghi ngờ về kết quả giám định hoặc có mâu thuẫn trong các kết luận giám định về cùng một vấn đề cần giám định. Việc giám định lại phải do người giám định khác tiến hành.

3. Việc giám định bổ sung hoặc giám định lại được tiến hành theo thủ tục chung quy định tại các điều 155, 156, 157 và 158 của Bộ luật này.

 ----------

Bài liên quan: