Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Chương 3 - GHI CHÉP THỨ BA CỦA I-Ô-XI-Ô-CA XU-TÔ-MU

- Nhưng … nếu thế… nếu thế… thì… thì ta vào đi…

Một đoàn tàu phanh rít lên ken két chạy theo đường phụ vào đề-pô. Mấy người say rượu ngồi trên hè của một quán giải khát nheo mắt nhìn chúng tôi.

Mi-xu ngập ngừng bước theo tôi, đầu cúi thấp, và trong vẻ mặt của cô ta có một cái gì trẻ con, yếu đuối, bất lực.
Thật là lạ, nhưng sự ham muốn của tôi bỗng biến mất.


Thay vào đó, trong người tôi xuất hiện một sự thương hại mà từ trước tới nay tôi không hề có. Cả một cái gì như lòng hối hận nữa.

Tôi xuống dốc quá chừng! Chỉ có kẻ đểu cáng nhất mới lỡ lợi dụng những tình cảm của một người bất lực yếu đuối như thế kia để thỏa mãn dục vọng của mình.

- Hừm… Nhưng cô nghĩ lại có quá muộn không đấy? - Tôi vẫn tiếp tục đóng cái vai cũ.

- Anh vẫn còn giận à? Anh tha cho em.

- Đủ rồi! cô làm tôi chán ngấy lên rối. Tôi không còn muốn đi đến đó nữa.

Nói xong, tôi bước nhanh theo lối đi bộ nhỏ hẹp về phía nhà ga. Mi-xu, như một con chó, thất thểu đi theo tôi. Một người đàn ông vấp phải cô, buông ra mấy câu chủi tục. - Đợi em với. Em thở không ra hơi nữa.

- Cái gì?

- Anh bước đi như lính ấy. Đến sân ga, tôi đi chậm lại. Mi-xu thở hổn hển, mặt cô tái xanh, mồ hôi đọng trên sống mũi thành giọt. - Thế nào, tim cô đau à?

- Không, bao giờ em cũng ra mồ hôi như vậy.

- Hừm…

- Anh tha cho em. Em có lỗi, nhưng thực ra em không muốn làm anh giận.

Trên sân ga gió thổi mạnh. Những cô gái làm ở quán ăn đêm, vừa hết giờ làm việc đã chạy rất nhanh - đến nỗi bùn không kịp rời ra khỏi giầy của họ - xuôi theo bờ dốc ngọn đồi để xuống sân ga. Nếu như lúc đó tôi hiểu được vì sao họ lại vội vã như vậy, có lẽ tôi cũng hiểu được cả Mi-xu đang đứng trước mặt tôi: Mỗi người trong bọn họ ở nhà đã có chồng, con, tình yêu, hạnh phúc gia đình đang chờ đợi… Còn Mi-xu…

- Em phải làm gì bây giờ? Đèn quảng trường cạnh ga đã tắt hết, chỉ còn cửa sổ hai, ba nhà còn sáng. Cạnh một cửa sổ như vậy, một ông già mặc bộ quần áo cứu quốc quân màu xanh rách tả tơi như bù nhìn đuổi chim đang đứng ôm hòm gỗ quyên bố thí.

Mi-xu chạy đến chỗ ông già.

- Thôi đi, ông ta chẳng bán gì đâu. Giả danh đi quyên góp, nhưng thực ra được bao nhiêu ông ta đều chiếm riêng cho mình cả.

Nhưng Mi-xu đã mở chiếc ví đỏ của mình, rút ra đồng mười yên, bỏ vào hòm gỗ. Ông già rút từ túi vải bên sườn ra một hộp giấy đen nhỏ.

- Anh xem này, - Mixu giơ chiếc thánh giá bằng sắt rẻ tiền lên mỉm cười một cách ngớ ngẩn, cho rằng tôi cũng sẽ vui mừng với món hàng của cô ta. - Cho cháu thêm hai cái nữa. - Mi-xu lại ném thêm hai đồng mười yên vào hòm, và ông già, vẫn thản nhiên, chìa ra cho cô ta thêm hai hộp giấy màu đen.

- Em mua cái đồ vứt đi ấy làm gì?

- Em đánh mất lá bùa hộ mệnh của em rồi. Còn một thánh giá này em tặng anh.

- Anh cần cái của này lắm đấy!

- Anh cầm lấy đi. Nhất định nó sẽ mang may mắn đến cho anh. - Cô ta cố sức nhét hộp giấy vào tay tôi và toét rộng miệng ra cười.

- Thôi, đủ rồi, - tôi nhăn mặt. - Đi về nhà đi.

- Thế anh không giận em nữa chứ? Không giận thật chứ? Anh có muốn chủ nhật sau gặp nhau nữa không? Em có thể đến nhà anh…

Nghe những lời cuối, tôi nhăn mặt lại, và cô ta hiểu ngay rằng không thể làm được điều đó. Tôi hình dung ra Na-ga-xi-ma sẽ cười giễu tôi như thế nào - và cả những đứa bạn khác nữa, - nếu cô ả quê mùa này đến nhà tôi.

Cô ta đã làm cho tôi phát ngấy. Sau khi nói rằng tự tôi sẽ hẹn bao giờ gặp nhau lại, không chào tạm biệt, tôi sỗ sàng đẩy Mi-xu về phía nhà ga. Vừa đi, cô gái vừa ngoái nhìn tôi; khi cô ta khuất hẳn, tôi cảm thấy trong lòng một sự nhẹ nhõm.

Mệt mỏi và cau có, tôi chán ngán lê bước về nhà. Na-ga-xi-ma đang nằm, dải băng quấn ngang mũi, chăn kéo lên tận cằm.

- Thế nào?

- Cái gì thế nào? - Tôi lầu bầu, cởi quần dài, vội vàng chui xuống dưới tấm chăn ẩm. Hình như Na-ga-xi-ma còn muốn hỏi thêm một điều gì đó, nhưng tôi đã thụt đầu vào trong chăn, và anh ta đành thôi không quấy tôi nữa.

Hai ngày sau tôi đến gặp Kim. Tôi tin rằng mình đã chiếm được cảm tình của anh ta và hy vọng sẽ kiếm được một việc làm gì đó.

Kim vẫn ngồi chỗ lần đầu tiên tôi thấy anh ta. Gác hai chân lên bàn, anh ta đang say sưa ngoáy mũi.

- A, chào cậu! - Anh ta nhìn tôi chằm chằm và mỉm cười ranh mãnh. - Sao cậu lại vẫn cau có thế? Chắc lại cãi nhau với bồ?

- Tôi cần việc làm. Bây giờ không còn lúc nghĩ đến con gái nữa.

- Việc làm à? Hừm… thật ra thì cũng có thể tìm được, - anh ta nói, miệng nhai kẹo cao su.

- Anh biết đấy, tôi sẵn sàng làm bất cứ việc gì, nếu được…

- Tớ có một việc đặc biệt cho cậu. Nếu cậu làm tốt, tớ sẽ trả hậu. Hình như có lần cậu bảo rằng biết lái xe.

- Đúng thế.

- Tốt lắm.

Tôi lập tức đoán rằng việc chẳng phải đơn giản, một khi Kim đã rào đón trước tôi như vậy. Có thể là buôn lậu chẳng hạn? - Trong thời gian gần đây báo chí thường viết về những vụ người nước ngoài mang hàng buôn lậu qua Hồng- kông.

- Cậu làm người môi giới.

- Môi giới à? Thế có phải mang vật nặng không?

- Ôi đồ ngốc!

Kim phá ra cười đến nỗi làm bụi trên bàn tay sạch, rồi anh ta cầm lấy điện thoại, nói một tràng bằng tiếng Triều Tiên, cuối cùng kết thúc bằng tiếng Nhật:

- Tất cả sẽ ổn thỏa. - Và, đặt ống nghe xuống, nhổ miếng kẹo cao su trong miệng ra, nói: - Nào chàng sinh viên, đi thôi.

Chúng tôi bước ra đường phố lát đầy vàng của những chiếc là mùa thu. Những cô nữ sinh trung học mặc váy ngắn, tay sách cặp chạy ngang qua chúng tôi, miệng líu ríu một điều gì đó.

- Nếu không thích việc này, tớ có thể tìm cho cậu một việc khác.

- Việc gì?

- Chân tay, - Kim nhìn tôi từ đầu đến chân, - Nhưng theo tớ, việc này không hợp với cậu. Nó cần phải có sức khỏe và một số điều kiện khác nữa.

- Thế tôi phải làm những gì?

- Bám lấy bọn đàn bà người Mỹ. bọn chúng nhiều đứa điên lắm. Tớ sẽ làm quen cậu với một ả…

Bây giờ chẳng cần thiết kể lại những gì Kim thì thầm vào tai tôi lúc đó. Tôi cần phải đi lại gần gũi với một trong số những người đàn bà da trắng làm hộ lý trong quân đội chiếm đóng và sống tại các khách sạn ở Ca-đa.

Đi lại gần gũi với đàn bà? Chẳng lẽ đó chính là cái mà chiều qua tôi tìm cách để đạt được với Mi-xu?

- Không, việc này không hợp với cậu, - anh ta có vẻ tiếc rẻ nói. - Cậu nên làm người môi giới thì hơn.

Tất nhiên, tôi còn tiếc nhiều hơn Kim. Đời tôi xuống dốc đến thế là cùng! Anh ta đánh giá cái thể xác của tôi! Và tự tin, không nghĩ đến chuyện sẽ bị tôi phản đối, đề nghị với tôi một việc như vậy! Nhưng thực ra, Kim đã biết tôi là người như thế nào rồi.

Nghề môi giới - nó cũng lương thiện như nghề làm đĩ. Trên đời này có có nhiều người đàn ông không tự mình chiếm được trái tim đàn bà. Vì vậy, người làm nghề môi giới phải giúp đỡ những kẻ hèn nhát đó.

Có cái gì là không có ở Tô-ki-ô những năm sau chiến tranh!

Ban đêm, trong công viên U-e-nô, những người đàn ông mặc váy, trát phấn nem luốc, đi lang thang. Khắp nơi, những kẻ môi giới chạy đi chạy lại tìm khách hàng.

Nghề môi giới… Trước đây tôi chưa hề nghe là có nghề như vậy. Nhưng, bước theo kim, tôi hiểu rằng: chính tôi, bằng kinh nghiệm của chính bản thân mình, sẽ buộc phải tin điều đó - than ôi - không phải là điều bịa đặt.

Chúng tôi đi dọc theo theo một bãi tập cũ. Trước chiến tranh, ở đây là doanh trại của một sư đoàn cận vệ. Bây giờ những đường hào mọc lút đầy cỏ, sụp lở, đọng nước lầy lội. Gió thổi qua bãi tập bốc mù mịt. Thời đó, ở ngoại ô Tô-ki-ô có rất nhiều chỗ trở nên hoang tàn như vậy.

Những chỗ này là nơi những người làm nghề môi giới tiến hành công việc của mình, nhờ đó mà đĩ điếm và tình dục đồng giới tha hồ phát triển. Chiến tranh không chỉ tàn phá đất đai, mà cả tâm hồn con người.

- Ta đi đâu đây?

- Đến nơi rồi, - Kim hất đầu chỉ về phía trại lính trông giống như một dãy chuồng ngựa.

Ở đó, một người đàn ông mặc áo da đen đứng cạnh chiếc xe hơi cũ hiệu “Đát-tô-xan”.

- Cậu này là sinh viên. Muốn việc làm. Tôi biết cậu ta. Có thể tin tưởng được. - Kim vỗ nhẹ lên vai tôi.

Trên má phải của người đàn ông có một vết sẹo.

Ông chăm chú nhìn tôi.

- Anh biết lái xe không?

- Biết.

- Tốt lắm

Tôi học được nghề lái xe khi làm ở khu vực quân sự Mỹ.

- Đã lái xe như thế này chưa?

- Rồi.

- Thế này nhé, tôi sẽ ở đây đến tối. Trong thùng xe có một chiếc áo vét mới. Anh thay áo và khoảng mười giờ đến nhà hát “Hi-ga-xi-mi-a-cốt-da” ở Xun-da- cu. Ở đó, anh sẽ thấy một người đàn ông chừng năm mươi tuổi, để ria. Đó là khách hàng của anh. Tên ông ta là Ca-me-ta. Quản đốc xưởng của một nhà máy nào đó. Nhưng điều đó đối với anh không quan trọng. Hiện nay ông ta đang yêu một diễn viên múa. Vai trò của anh trong vở kịch này là: anh cần phải làm cho cô diễn viên kia tin rằng ông ta là một quản đốc của một nhà máy lớn.

- Nhưng tôi…

- Biết rồi, biết rồi. Anh giả đóng vai lái xe của ngài quản lý. Hãy cố đóng cho thật tốt. Rõ chưa?

- Rõ rồi.

- Ngày mai đưa xe đến đây và trả lại áo. Tạm thời trả cho anh ba trăm yên. Sau này tiền công sẽ phụ thuộc vào chính bản thân anh.

Chia tay với Kim và người đàn ông mặc áo da, tôi đi về nhà. Bước qua một con hào, tôi nhổ nước bọt xuống bãi nước bẩn.

“Giá bây giờ có được một ả thật kháu” - tôi nhớ lại những lời tôi và Na-ga- xi-ma thường nói khi nằm trên nệm nhìn trần nhà.

Nhưng hóa ra khát khao đó không chỉ có những chàng sinh viên nghèo. Chẳng lẽ khi tôi về già cũng sẽ cố tìm cách chiếm đoạt một cô diễn viên nào đó thông qua những người môi giới? Nhưng thực ra, việc này có liên quan gì đến tôi? Tôi cần việc làm, chẳng có gì phải bàn cãi ở đây cả.

Gần mười giờ tối, tôi ngồi vào chiếc “Đát-tô-xan” cũ kỹ, rời khỏi bãi tập, và theo lời dặn, đi đến nhà hát nổi tiếng “Hi-ga-xi-mi-a-cốt-da”. Nơi ngay sau chiến tranh đã cho ra sân khấu trình diễn những điệu thoát y vũ và những diễn viên múa khỏa thân.

Người đàn ông để ria đang đi đi lại lại chờ ở chỗ hẹn trước. Ông ta làm ra vẻ đọc báo, nhưng thực ra đang chăm chú nhìn bốn phía. Điệu bộ ông ta gợi lên trong tôi cảm giác vừa buồn vừa thương hại cùng lúc.

- Ông là Ca-me-ta?

- Vâng. Anh ở đằng ấy đến?

- Vâng đằng ấy.

- Đấy, như người ta nói, sự may mắn, - ông ta bối rối nói. Rồi rút ra từ trong túi một chiếc khăn mùi xoa rất sạch, xỉ mũi.

Một con người cẩn thận, - tôi nghĩ. - Cẩn thận và nhát gan. Có lẽ không bỏ việc một ngày nào. Hơn nữa lại là một người cha đứng đắn của một gia đình đứng đắn. Những ngày chủ nhật quây quần với vợ con, nằm trên đi-văng nghe đài, răn dạy con, buổi tối uống một trai rượu vang loại tốt.

Nhưng con người cẩn thận này một lần cùng với các bạn đồng nghiệp trẻ của phòng mình và… Cô diễn viên múa sẽ không thèm để ý đến một người đàn ông năm chục tuổi nếu ông ta không phải là quản lý hoặc giám đốc. tôi hình dung ra cảnh ông ta ghen tị nhìn viên quản lý của mình…

Sau khi học xong đại học, tôi cũng sẽ trở thành quản đốc phân xưởng một xí nghiệp hoặc nhà máy nào đó. Cuộc đời hiện ra với tôi vô dụng và kinh tởm.

- Gọi cô ấy ra chứ?

- Vâng, tôi nhờ anh.

- Tên cô ấy là gì?

- I-ne-ta.

Ở cầu thang và trong hành lang không có ai cả. Phía trên nghe có tiếng kèn. Một thanh niên mặc áo vàng đứng giở tập bản nhạc trước cánh cửa có đề chữ “Người lạ miễn vào”.

- Xin lỗi anh, có thể đề nghị chị I-ne-ta được không ạ?

- Anh cần chị ta để làm gì?

Tôi đưa cho anh năm điếu thuốc lá Mỹ mà Kim giao cho tôi, anh ta liền gật đầu, mở cửa:

- I-ne-ta, chị có khách.

Trong phòng thấp thoáng vô số những bóng người khỏa thân, một số diễn viên múa nữ đang đứng trên bàn ăn súp mì sợi, số khác, mặc váy đỏ trong suốt đứng hút thuốc lá, nói chuyện với nhau. Một cô gái tách ra khỏi đám mặc váy đỏ, vừa gãi chiếc mông trắng, vừa đi về phía tôi.

- Tôi nghe anh đây.

- Ngài quản lý… - tôi bắt đầu nói.

- Quản lý à?

- Vâng, ngài quản lý Ca-me-ta mời chị đi dùng bữa. Ngài đang chờ ở phía dưới.

Tôi gãi mông, cô gái mở to cặp mắt kẻ rất công phu:

- Cụ quản lý… - nhìn bộ mặt son phấn, không tỏ ra cảm xúc gì của cô ta, tôi nhớ lại nụ cười của Mi-xu.

- Ông ta đúng là quản lý thật à?

- Vâng, ngài ấy là cấp trên của tôi.

- Tôi sẽ ra ngay bây giờ.

Nháy mắt với chính mình, tôi đi xuống cầu thang với nụ cười thỏa mãn trên môi.

- Thế nào?

- Ổn cả. Nhưng đừng quên rằng ông là quản lý đấy nhé.

Tôi cho xe chạy từ trong góc phố ra, giúp Ca-me-ta đang luống cuống khi thấy I-ne-ta xuất hiện ngồi vào xe. Cô ta đã kịp khoác lên người một chiếc áo màu xanh loại rẻ tiền, vừa nhai kẹo cao su vừa lẩm bẩm một điều gì trong mũi.

- Thưa ngài quản lý, ngài ra lệnh đi đâu ạ? - tôi hỏi.

- Ờ - ờ - ờ…Ca-me-ta rặn trong cổ họng như thể bị chứng táo bón. Ngoài ra ông ta không thể nói gì thêm. Có lẽ tôi cần phải giải quyết lấy việc này.

- Ở các khách sạn “Xin-ki-ô” và “Xu-kít-đi” bây giờ đầy người. Hơn nữa có thể có người trông thấy ngài. Tôi nghĩ không nên đến đó.

- Ừ - ừ - ừ…

- Hay là ta đến “Xin-du-cu”. - Tôi quay lại phía cô gái. - Ngài quản lý thường đến “Xin-ki-ô” và “Xu-kít-đi” để bàn công việc, còn “Xin-du- cu” thì ít đến. Ở đó không ai biết ngài.

- Nhưng “Xin-du-cu” là …

- Tất nhiên đấy không phải là khách sạn sang trọng. Nhưng ngài quản lý dậy chúng tôi phải tiết kiệm và mình cũng giữ đúng nguyên tắc đó.

- Anh là lái xe của ngài Ca-me-ta à?

- Vâng đồng thời là thư ký.

Tôi đã nhập vai đến nỗi tự mình cũng tin vào những lời bịa đặt của chính mình. Nhưng liếc thấy trong gương bộ mặt của ngài Ca-me-ta đang ngồi bối rối cạnh cô diễn viên múa, tôi quay lại với thực tế: “Có lẽ ông ta cần một cốc để mạnh dạn hơn”.

Tôi dừng xe cạnh khu thủy tạ “Mu-xa-xi-nô”.

Từ đây xuống đến tận nhà ga, những quán ăn nằm áp sát vào nhau như những hộp diêm. Mùi dầu mỡ, mùi thịt rán bay đầy phố, những cô bồi bàn lớn tiếng mời gọi khách hàng.

- Ở đây cũng có thể dùng tạm được, thưa ngài quản lý.

Khi Ca-me-ta bước ra khỏi xe, tôi khẽ xô ông ta: Này đừng ngượng, hãy bạo lên. Ông ta lảo đảo, suýt ngã.

- Có nên tiêu phí ở chỗ này không? - Ông ta lo lắng hỏi.

- Đâu có! Ở đây chỉ cần trăm yên là đủ.

Tự tôi cũng đi vào một hiệu khác và gọi món thịt cá voi rán. Xong tôi ra ngồi vào xe, vừa ngáp vừa nhìn ra bốn phía, đợi những khách hàng đáng kính của tôi. Một lát sau. I-ne-ta chạy ra.

- Tai họa! Ngài quản lý say rồi!

- Thế thì hỏng hết mất!

Tôi không đợi sự việc lại chuyển hướng như vậy. Tôi vẫn phải bằng mọi cách thi hành đầy đủ nhiệm vụ của người mặc áo khoác da giao cho. Có khi nào tôi còn gặp may như hôm nay nữa không?

- Thưa bà kính mến, tôi muốn thưa với bà một chuyện. Ngài thủ trưởng của tôi đã mất trí vì bà đấy… Bà nên dịu dàng hơn với ông ta.

- Dịu dàng hơn?

Người đàn bà dướng đôi lông mày vẽ dài ra rất khéo nhìn tôi rồi phá lên cười. Trên má cô ta hiện lên mấy lúm đồng tiền.

- Thế anh không biết gì cả à?

- Tôi cần phải biết gì mới được chứ?

- Ôi, đồ ngốc. Chẳng lẽ Kim không nói gì với anh cả à?

- Kim? Sao lại Kim ở đây?

Cô gái lại phá ra cười. Những điều cô gái sau đó kể cho tôi nghe, thật ra mà nói, không phải là điều bất ngờ đối với tôi. Tôi cũng đã ít nhiều đoán ra rằng giữa Kim, người mặc áo da và cô gái này có một sự liên hệ nào đó, nhưng không nghĩ rằng vở diễn của họ lại chặt chẽ đến vậy. Tự bản thân các cô gái không tiện - và cũng khó - kiếm đựoc khách hàng. Nhưng phái một làm nghề môi giới đến loại người thộn như ngài Ca-me-ta này, ông ta sẽ không sợ bị lừa và xì tiền ra ngay.

- Ngài Ca-me-ta đến kìa! - cô diễn viên múa kêu to. Ca-me-ta chuếnh choáng say, râu ria ướt đẫm rượu. Cô diễn viên liếc nhìn sang phía tôi.

- Ta đi thôi, khi ngài quản lý còn chưa tỉnh lại.

- Đúng thế, - Ca-me-ta sảng khoái nói. - Nhanh lên, tài xế, không, đồ quỷ sứ, ngày mai ta đuổi cổ đi đấy.

Vừa dậm Pê-đan, tôi lại cố hình dung ra cảnh Ca-me-ta trong gia đình của mình. Đấy, cuối tuần ông ta sẽ từ nhà máy trở về nhà (có lẽ ông ta ở ngoại ô thành phố). Ngoài hiên những chiếc áo quần trẻ em đang phơi khô dần. Ca-me- ta giúp vợ dọn dẹp nhà cửa suốt ngày chủ nhật nằm trên đi-văng nghe đài. Còn buổi sáng thứ hai cẩn thận và lịch sự, ông ta đến nhiệm sở của mình.

Trong khu phố Tu-đa-ghe-ni, khu phố của khách sạn và nhà trọ, nơi chúng tôi đi ngang qua, rất im ắng. Lũ chuột bị choáng bởi ánh đèn pha, chạy vội ra sau lưng những thùng rác và các hàng rào bằng gỗ không sơn. Cô diễn viên, với vẻ mặt trầm ngâm, tụa vai vào cửa xe, khẽ hát:

Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,

Giờ đang vui với ai,

Ở đâu?

Tôi không quên được đôi mắt nâu,

Của những người mà tôi ruồng bỏ.

Đôi mắt vẫn đang nhìn tôi đâu đó,

Vẫn về ám ảnh tôi đêm đêm…

- Bài hát gì đấy?

- Sao, anh không biết à? Đây là bài ca của Mi-nê.

- Ờ - ờ - ờ…

Đó là Ca-me-ta và cô diễn viên dang nói chuyện với nhau sau lưng tôi. Mười phút sau, họ cùng nhau đi qua chiếc cổng ngoài còn chưa thắp đèn để vào sân trong tối tối mờ mờ của một ngôi nhà trọ đêm…

*

Qua mấy chiếc cổng ngoài còn chưa thắp đèn, chúng tôi đi vào sân trong tối mờ mờ của ngôi nhà trọ đêm. Tôi khẽ mở cửa và để Mi-xu vào trước. Trong hành lang có hai đôi giầy - một đôi của đàn ông đã lâu không đánh, đế dầy cộm, một đôi của đàn bà sạch sẽ nhưng đã bong đế. Cô hầu phòng mặt gầy choắt xuất hiện, thái độ mời mọc, hỏi chúng tôi cần phòng suốt cả đêm hay chỉ một lúc. Nhận được câu trả lời, cô ra hiệu mời đi theo mình. Chúng tôi lên tầng hai. Trong phòng có mùi hôi hám, chắc là nhà vệ sinh ngay ở đâu bên cạnh.

Cô hầu phòng đi ra, để hai chúng tôi lại một mình.

Trên chiếc bàn thấp có một ấm chè đã nguội, một cái khay và mấy chiếc chén. Mi-xu ngồi bất động, hai tay đặt lên đầu gối, đầu cúi thấp. Để xua đuổi sự bối rối, tôi ngáp thật to và ngắm nghía tờ giấy bọc kẹo sô-sô-lát nằm trên khay. Trên tờ giấy có ghi “Mô-na-cô, đặc biệt ngon khi hai người ăn chung”.

Có một người nào đó trước đây dùng tay đập muỗi trên bức tường xám, để lại những cánh muỗi khô và dấu vết của bàn tay.

Cửa sổ được bịt bằng những tấm ván để người ngoài đường khỏi tò mò nhìn vào. Trong góc còn một chiếc chăn và một bình nước.

Tôi nhìn qua khe hở giữa những tấm ván ra đường phố. Trời mưa. Một người đàn bà cầm ô che đang nặng nề leo dốc, nơi tuần trước tôi và Mi-xu cãi nhau. Một đoàn tàu chậm chạp bò theo nhánh đường phụ vào đề-pô, người nhân viên đường sắt mặc áo mưa đang huơ đèn - có lẽ ra hiệu cho thợ lái tầu trên đầu máy

- Đến đây với anh, - tôi cố nói ra vẻ tự nhiên, nhưng hóa lại quá to, thêm vào đó giọng như đứt quãng. - Nào đến đây. Chẳng lẽ em không thấy anh buồn lắm à? - Tôi biết cách tác động đối với cô ta. Ông già xem tướng ở quán ăn hôm nọ nói nhiều điều vớ vẩn, nhưng vẫn có phần đúng: Mi-xu quá thương và tin người - có lẽ và đã sống khá lâu ở nông thôn, giữa những con người chất phác, hoặc vì xem nhiều phim và hay đọc tạp chí “Những ngôi sao điện ảnh”. Đúng thế hay không, không biết, nhưng hôm nay, làm ra vẻ ốm đau, bất hạnh, tôi đã dễ dàng lôi được cô ta đến cái quán trọ này. - Sao em lại còn bắt anh phải chịu đau khổ thêm nữa? - Úp mặt xuống gối, tôi phải cố nhịn được cười.

Túm lấy tay Mi-xu, tôi dùng sức kéo cô ta đến cạnh; và ôm chặt lấy ngang vai, tôi bắt đầu mở khuy chiếc áo khoác ngoài rẻ tiền trên ngực cô ta. Mi-xu giơ hai tay lên ôm mặt.

Vừa lúc đó tôi chợt thấy trên cổ tay Mi-xu một vết tròn màu đỏ thẫm to bằng đồng xu bé. Không, đây không nốt ruồi mang hạnh phúc, đây là một vết tròn lạ lùng, gợi lên một cảm giác khó chịu.

- Cái gì ở cổ tay em thế?

- Em không biết. Nó sinh ra nửa năm nay rồi.

- Em đã đến bác sĩ khám chưa?

- Chưa. Để làm gì? Vì nó không đau và thậm chí cũng không ngứa.

Trong áo khoác ngoài, Mi-xu mặc một chiếc áo sơ mi đàn ông đã cũ, và trong nữa là bộ ngực còn chưa nảy nở với những núm vú nhỏ.

- Anh đừng nhìn thế, em xấu hổ lắm…

- Em ngốc lắm. Thế em mang cái mẩu sắt này thật à?

Cởi chiếc áo sơ mi ra khỏi người Mi-xu, tôi thấy giữa ngực chiếc thánh giá nhỏ cô ta mua của ông già nọ vào chủ nhật tuần trước. Chỉ có khác là sợi dây lụa đã thay cho chuỗi xích. - Vứt cái của nợ này đi. - Tôi dứt đứt dây và ném chiếc thánh giá sang một bên.

Khi tôi bắt đầu hôn, trên sống mũi cô ta hiện lên một nếp nhăn.

- Ôi, đau quá!

- Đồ ngốc!

Sự việc kết thúc nhanh chóng một cách bất ngờ. Một cơn buồn nôn kéo lên cổ, và tất cả xung quanh trở nên bẩn thỉu, kinh tởm: bức tường xám với những con muỗi bẹp gí và dấu bàn tay… chiếc khăn len dầy… bình nước nằm trong góc… và cô ta… một con bò cài núc ních, lười biếng… bộ ngực cáu bẩn mà tôi vừa hôn xong, chiếc mũi tẹt… những sợi tóc bết dính và mảng trán đẫm mồ hôi. Vết tròn màu đỏ thẫm trên cổ tay… Ôi, ngu ngốc, bẩn thỉu! Điếu thuốc trong miệng đắng nghét, khó chịu. Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, bầu trời xám xịt như chiếc mền bông bẩn, úp trên những ngôi nhà cũng xám xịt. Ở một nơi nào đó, phía sau những mái nhà này, là văn phòng của Kim. Có lẽ anh ta bây giờ gác chân lên bàn ngoái mũi. Còn ở một nơi khác phía đằng kia thành phố Tô-ki-ô, con người cẩn thận Ca-me-ta đang che ô vội vã bước theo đường phố lầy lội để đi về nhà… Ôi, tất cả sao mà đáng nguyền rủa, đáng kinh tởm đến thế!

- Anh I-ô-xi-ô-ca!

- Gì đấy?

- Anh lần đầu đấy à?

- Im đi!

- Bây giờ anh không còn buồn, anh…

- Cô có thể im đi được không?

Tôi chậm chạp xỏ chân vào đôi tất cứng đờ vì mồ hôi và bẩn, khoác áo lên người.

Trên đường đến ga, tôi im lặng, còn Mi-xu, như một con chó ngoan ngoãn, bước theo sau và cứ muốn bắt chuyện. Tôi phải cố kìm hãm lắm mới không chủi cho cô ta một thôi - lúc đó sao tôi cảm thấy kinh tởm cô ta đến thế.

Trên sân ga, một nhân viên đường sắt dùng loa phóng thanh cầm tay đề nghị hành khách ra khỏi mặt đường tàu. Không nhìn lại Mi-xu, tôi lẩn vào đám đông hành khách và nhảy lên cửa một toa tàu vừa đứng bánh.

- Thế lần sau chúng ta gặp nhau ở đâu?... - Mi-xu hét lên sau lưng tôi, nhưng cửa toa đã đóng sập lại, và tôi không còn nghe thấy cô ta nói gì thêm.

- “Ai còn gặp cô nữa? Tôi không muốn trông thấy mặt cô nữa đâu! Đồ ngốc! Đồ thộn! Cô cần cho tôi không nhiều hơn so với những người này, những con người mà giờ đây tôi đang giẫm lên chân, đang dùng khuỷu tay, dùng vai chen lấn để vào toa. Và bất cứ một người nào cũng xa lạ đối với tôi như cô mà thôi!” - Tôi nghĩ trong bụng như vậy, có thể chỉ là để mong tự bào chữa cho mình.

Tàu chuyển bánh. Mi-xu với vẻ mặt căng thẳng bước bên cạnh cửa toa, rồi chạy theo. Tôi ngoảnh mặt đi.

Bánh tàu gõ đều xuống những chỗ nối trên đường ray. Tôi nhớ lại bài hát của cô diễn viên múa:

Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ,

Giờ đang vui với ai,

Ở đâu?


> Xem tiếp chương 4
> Mục lục & giới thiệu