Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Vụ án Hồ Duy Hải: trong đêm xảy ra vụ sát hại kinh hoàng nhiều thanh niên có mặt tại bưu điện Cầu Voi?

BLA: Khoảng cuối tháng 8-2012, trên trang điện tử của báo Pháp luật Việt Nam có phóng sự 2 kỳ ký tên Nhóm phóng viên, có tiêu đề "Hành trình phá trọng án hai thiếu nữ bị cắt cổ tại bưu điện" ca ngợi sự thông minh tài trí của cơ quan điều tra tỉnh Long An trong quá trình phá vụ án Hồ Duy Hải.

Khi đó, cũng là thời điểm tôi (luật sư Trần Hồng Phong) vừa nghiên cứu hồ sơ vụ án và gửi Đơn đề nghị giám đốc thẩm tới cơ quan chức năng, nên tôi thấy có nhiều điểm không hợp lý, không chính xác trong bài báo này. Do vậy, tôi đã gửi email tới tòa soạn báo Pháp luật Việt Nam bày tỏ sự hoài nghi của mình, đồng thời gửi kèm cho báo Đơn đề nghị giám đốc thẩm. Sau đó tôi không nhận được phản hồi từ báo. Tuy nhiên, sau đó báo Pháp luật VN đã "âm thầm" rút hai bài này xuống. Hiện nay trên trang điện tử của báo không còn hai bài này nữa. Tuy nhiên một số báo và trang điện tử đã nhanh tay đăng lại và hiện vẫn còn lưu trên mạng (tính đến thời điểm 12/2014 này,  như bên dưới).

Ảnh: Hồ Duy Hải, người bị kết án tử hình, được xác định là thủ phạm gây án 

Điều đáng nói nhất là thông tin trong bài viết khá nhiều, nhưng lại không phù hợp với hồ sơ vụ án mà tôi được tiếp cận. Tuy không thể khẳng định tính chính xác về những thông tin trong bài, nhưng bất luận thế nào, thì tác giả không thể sáng tác ra, mà ít nhất cũng phải dựa trên tài liệu, hồ sơ vụ án hoặc do ai đó (có thể là trong ban chuyên án) cung cấp. Giả định rằng những thông tin này đúng, thì sẽ có nhiều vấn đề cần phải tiếp tục làm rõ trong vụ án này. Chúng tôi sẽ tô đỏ những chi tiết đáng lưu ý và luật sư Trần Hồng Phong sẽ có một số nhận xét về những thông tin này. 

--------------------------

Phóng sự 2 bài từng đăng trên báo Pháp luật Việt Nam cuối tháng 8/2012:

Bài 1: 


( Bài dưới đây do Zing.vn đăng lại. Đường link: http://news.zing.vn/Hanh-trinh-pha-trong-an-hai-thieu-nu-bi-cat-co-tai-buu-dien-post270799.html)

Đẩy cửa bước vào bên trong, một cảnh tượng khủng khiếp hiện ra trước mắt anh, khiến nhân chứng này khụyu chân xuống, không đi nổi nữa mà lê lết bò ra trước cửa bưu điện, miệng lắp bắp tri hô.

Được đánh giá là vụ án khó “giải mã” nhất trong lịch sử phá án hình sự Việt Nam, trọng án hai thiếu nữ bị cắt cổ tại bưu điện Cầu Voi (thuộc ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) vào đầu năm 2008 có thời điểm phải huy động đến hàng trăm cán bộ chiến sĩ cảnh sát, qua thời gian hai tháng trời ròng rã điều tra mới tìm ra được manh mối đầu tiên của kẻ thủ ác.

Đến bây giờ, những bài học kinh nghiệm rút ra sau vụ án này vẫn còn nguyên giá trị với mọi người trong công tác phòng chống tội phạm.

Trọng án không một dấu vết

Khoảng 6h sáng ngày 14/1/2008, như thường lệ một nam nhân viên bưu tá chở báo đến bưu điện Cầu Voi nhưng thấy cửa vẫn đóng, gọi mãi không ai lên tiếng. Đây là điều bất thường vì thường ngày hai nữ nhân viên Nguyễn Thị Ánh Hồng (SN 1985) và Nguyễn Thị Thu Vân (SN 1986, cùng ngụ tại địa phương, hàng đêm thường ngủ lại nơi làm việc) thức dậy rất sớm mở cửa và dọn dẹp vệ sinh xung quanh trước giờ làm việc. Nam bưu tá bước đến gần cửa xem, thấy cửa vào bên trong không khóa mà chỉ khép lại.

Đẩy cửa bước vào bên trong, một cảnh tượng khủng khiếp hiện ra trước mắt anh, khiến nhân chứng này khụyu chân xuống, không đi nổi nữa mà lê lết bò ra trước cửa bưu điện, miệng lắp bắp tri hô. Hàng trăm người dân địa phương nháo nhác chạy tới, tất cả đều dội ngược trở lại khi thò cổ vào bên trong căn phòng xem có chuyện gì bất thường.

Nhận được tin báo có vụ trọng án xảy ra, công an tỉnh Long An phối hợp với phòng kỹ thuật hình sự công an tỉnh, viện kiểm sát nhân dân tỉnh Long An đến ngay hiện trường. Trong căn phòng, nạn nhân Hồng chết trong tư thế bị một vật bén cắt đứt cuống họng, chiếc áo thì bị kéo lên đến tận cổ, nằm khuất trong chân cầu thang. Thi thể của thiếu nữ Vân nằm gần đó, phía trước xác hai nạn nhân còn có chiếc xe gắn máy hiệu Wave, trên bàn khách là một túi cam và bưởi chưa ăn.


Hiện trường vụ trọng án.

Một điều đặc biệt là cả hai nạn nhân chết trong lúc trên người vẫn còn đang mặc đồng phục của bưu điện. Hiện trường lưu dấu nhiều vũng máu, vết máu. Theo kiểm tra của thủ quỹ, có dấu hiệu bưu điện bị mất số tiền khoảng 1,4  triệu đồng để trong quầy thu tiền; 10 card điện thoại di động có mệnh giá từ 100 – 300 ngàn đồng. Có dùng kính hiển vi soi khắp gian phòng, các điều tra viên cũng không tìm thấy dấu vết gì khác ngoài những tình tiết trên.

Kết quả giám định pháp y của Phòng giám định pháp y Bệnh viện đa khoa tỉnh Long An xác định cả hai nạn nhân chết do bị vết thương hở làm đứt ngang vùng cổ phía trước, gây choáng chấn thương, mất máu cấp. Hung khí được xác định là vật sắc bén, có bờ mép sắc gọn. Riêng trên người nạn nhân Vân, trên đầu còn có dấu vết tác động của ngoại lực. Thời gian hai nạn nhân tử vong được xác định khoảng 20h – 21h ngày 13/1.

Kết quả khám nghiệm tử thi không phát hiện có sự xâm hại tình dục nào trước khi các nạn nhân bị sát hại. Theo lời khai của một số đồng nghiệp làm chung với hai thiếu nữ xấu số, hai cô gái này thường ngày có đeo nhiều trang sức như nhẫn vàng, bông tai, dây chuyền, vòng si – men. Tuy nhiên khi xác hai nạn nhân được phát hiện thì số nữ trang trên đã biến mất.

Trong bản tổng hợp báo cáo nhanh gửi ban giám đốc, cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh xác định đây là một vụ án giết người, cướp tài sản đặc biệt nghiêm trọng. Hiện trường vụ án không có sự giằng co, xáo trộn, cách thức sát hại hai nạn nhân giống nhau nên có thể kẻ thủ ác chỉ có một người, và đối tượng này nhất định phải có quen biết với các nạn nhân nên mới có cơ hội ra tay bất ngờ khiến họ không kịp có bất kỳ phản ứng nào dù là giãy dụa. Cảnh sát đánh giá hung thủ đã chuẫn bị sẵn kế hoạch gây án và thực hiện kế hoạch này một cách hoàn hảo. Sau khi hoàn thành tội ác, hung thủ đã xóa sạch tất cả các dấu vết để lại tại hiện trường, rút lui “êm ru” cùng số tài sản cướp được.

Quan hệ tình ái phức tạp sau những cuộc yêu bất thành

Vì hiện trường không có một dấu vết nào của kẻ thủ ác để lại như dấu vân tay, hung khí, thậm chí là một sợi tóc… các điều tra viên buộc phải “giải mã” vụ án từ phương pháp suy luận logic, căn cứ trên những dấu vết ít ỏi khác tại hiện trường.

Cơ quan điều tra mạnh dạn đặt giả thiết hung thủ và hai nạn nhân nhân có quen biết từ trước, ngay khi đến chơi đã tìm cách điều thiếu nữ Vân đi ra ngoài, có thể là đi mua trái cây để có thời gian ra tay sát hại Hồng.

Sau khi “làm thịt” người thứ nhất, hung thủ nhanh tay dọn dẹp hiện trường, kéo xác giấu ở chân cầu thang rồi ẩn mình vào một nơi kín đáo đợi Vân về. Khi cô gái mang bịch trái cây về để trên bàn, kẻ ác bất ngờ lao ra tiếp tục sát hại. Một điểm đáng lưu ý nữa là hiện trường gây án là nơi có nhiều người thường lưu tới nhưng hung thủ đã chọn thời điểm bưu điện sắp đóng cửa, khó có người còn tìm đến. Như vậy đối tượng nhất định phải nắm được quy luật hoạt động của bưu điện, thậm chí cả quy luật của những người thường đến bưu điện giao dịch, như vậy hung thủ đã đến nơi này rất nhiều lần.

Trước thực tế án mạng thảm khốc gây hoang mang dư luận, ban giám đốc công an tỉnh chỉ đạo Ban chuyên án phải khẩn trương phá cho bằng được vụ án trong thời gian sớm nhất. Để “giải mã” vụ án thuộc dạng cực khó khi xảy ra vào đêm tối, không một dấu vết của kẻ thủ ác, không có bất kỳ một nhân chứng nào, nhiều điều tra viên và hàng trăm trinh sát giàu kinh nghiệm được triển khai, truy tìm manh mối phá án.

Manh mối đầu tiên, được một số người dân sống gần hiện trường cung cấp là có bốn thanh niên thường xuyên đến chơi với hai thiếu nữ vào các buổi tối, có thể những người này đang theo đuổi tán tỉnh những nữ nhân viên xinh đẹp. Điều tra nhanh, công an được biết trong số bốn thanh niên này, có 3 người quê ở Vĩnh Long, người còn lại thì nhà ngay tại xã Nhị Thành.

Ngoài nghi phạm người tại địa phương sau ít giờ điều tra được xác định không liên quan, đánh giá các thanh niên còn lại ít nhiều gì cũng có liên quan đến vụ án hoặc cũng có thể cung cấp manh mối gì đó cần thiết điều tra phá án, bằng biện pháp kiểm tra đăng ký tạm trú, tạm vắng tại địa phương, 3 thanh niên quê Vĩnh Long được xác định tên là Nguyễn Văn Sơn (SN 1980); Nguyễn Tuấn Anh (SN 1981); Trần Văn Chiến (SN 1980) cùng là thợ bạc đến tạm trú và làm thuê cho một tiệm vàng tại địa phương.

Được triệu tập đến cơ quan điều tra làm việc, cả 3 thanh niên đều cho biết có mối quan hệ quen biết với cả hai nạn nhân, đều đang theo đuổi thiếu nữ Hồng nhưng chưa ai được cô gái chấp nhận. Đêm xảy ra vụ án, cả 3 đều đến chơi và trò chuyện với Hồng, rồi cùng đi về vào lúc hơn 19h.

Để chứng minh mình ngoại phạm, 3 anh thợ bạc cho biết lúc về đến nhà trọ có tổ chức uống rượu với mấy người cùng khu nhà trọ, có bà chủ nhà trọ và một số người cùng tham gia sòng nhậu làm chứng. Tổ chức đối chứng, cảnh sát thấy lời khai của họ đều phù hợp, như vậy khó có khả năng họ là hung thủ.

Trong lời khai của 3 thanh niên này có một chi tiết khiến các trinh sát chú ý. Vì thiếu nữ tên Hồng có nhan sắc khá mặn mà nên cô là “niềm mơ ước” của nhiều chàng trai, trong đó có Nguyễn Văn Nghị (SN 1978, ngụ huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang). Tài liệu của Công an huyện Thủ Thừa chuyển về ngay sau khi được yêu cầu xác minh khiến các điều tra viên giật mình “Có thể hung thủ đây rồi”: Nghị từng là một đối tượng nghiện ma túy.

Lấy lời khai của một số người dân ở gần hiện trường vụ án, cảnh sát được biết Nghị thường đi xe máy đến bưu điện chơi, và có một mối quan hệ khá lằng nhằng. Thì ra trước đây nạn nhân Hồng từng là bạn gái của một anh thợ bạc trong nhóm 3 người nêu trên, từng định tiến đến hôn nhân nhưng gia đình của hai bên đều không đồng ý với lý do không "môn đăng hổ đối", nhà lại xa nhau.

Nghị lúc ấy lại là bạn của anh thợ bạc này, tình cờ gặp thì cũng mến Hồng. Thiếu nữ thấy “người mới” đẹp trai, ga lăng và gia cảnh cũng khá giả hơn anh thợ bạc nên hai người đã có tình ý. Vấn đề là lúc ấy bất chấp hai gia đình không đồng ý, anh thợ bạc vẫn đeo đuổi cô gái, đã có một vài lần anh và Nghị cãi nhau trước cổng bưu điện, tình bạn bị sứt mẻ. Một số nhân chứng cho biết Nghị đã nhiều lần yêu cầu Hồng không được trò chuyện với anh thợ bạc nữa.

Chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo của nghi phạm cuối cùng

Thêm một tình tiết xác định Nghị có thể liên quan đến vụ án là vào đêm xảy ra án mạng, có người dân thấy thanh niên này điều khiển xe máy đến gặp hai thiếu nữ. “Anh ta lúc đó mặc quần jean, có mặc áo gió bên ngoài màu xám” - nhân chứng khẳng định.

Ngay trong ngày, ban chuyên án cử trinh sát đến nơi Nghị ở trọ để triệu tập về cơ quan điều tra làm việc nhưng đối tượng không có tại đó. Tìm đến những nơi nghi phạm thường lui tới, không ai thấy bóng dáng Nghị đâu. Để làm sáng tỏ vụ án, các trinh sát tìm sang tận huyện Cai Lậy “đón lõng” nghi phạm tại nhà mẹ đẻ, đến khoảng nửa đêm thấy Nghị xuất hiện. Ngay lập tức thanh niên này được áp giải về cơ quan điều tra để lấy lời khai.

Nghị khai nhận đúng là đêm đó có đến gặp Hồng nhưng do có gặp nhóm thợ bạc “bạn cũ” nên khi những thanh niên kia ra về thì mình cũng về theo. Theo thanh niên này, giữa anh và nạn nhân đang quen nhau nên không có lí do gì gây án.

Chứng minh mình vô can, Nghị đưa ra nhân chứng xác định vào thời gian từ 20h10 tối 13/1, Nghị đã cùng bạn uống nước tại một quán cà phê tại thị tứ Cầu Voi. Chủ quán cà phê cũng xác nhận điều này vì tối đó có một sự việc rất đặc biệt, lúc uống cà phê thì giữa Nghị và một thanh niên khác đã xảy ra tranh cãi về việc “nhìn đểu" khiến chủ quán phải đến can ngăn.

Trước khi áp giải Nghị về để điều tra, các điều tra viên nghi ngờ thanh niên này và nạn nhân Hồng đã mâu thuẫn trong quan hệ tình cảm nên chàng trai đã sát hại bạn gái; rồi vì sợ cô gái ở cùng phát hiện tố cáo nên “tiện tay” tiếp tục tội ác; sau đó thấy tài sản nên nảy lòng tham chiếm đoạt mua ma túy sử dụng. Tuy nhiên qua quá trình làm việc, so sánh các bằng chứng, cảnh sát nhận thấy giả thiết của mình đã “phá sản”, có thể thanh niên này không liên quan gì đến vụ án.

Một nghi vấn khác được đặt ra là do nhóm thanh niên thợ bạc và Nghị có mâu thuẫn quanh việc theo đuổi cô gái, chuyện tình yêu thì chắc chắn “kẻ được, người thua” nên một ai đó đã “trả thù” thiếu nữ? Theo dõi nhiều ngày, các trinh sát nhận thấy những người đã được triệu tập đến điều tra như nêu trên đều không có bất kỳ hiện tượng nào bất thường. Đến đây thì mọi manh mối điều tra vụ án đều biến mất, việc phá án đi vào bế tắc, hung thủ biệt tăm mọi dấu tích…

Áp lực với ban chuyên án ngày càng đè nặng khi vụ án thu hút sự chú ý của dư luận không chỉ toàn tỉnh mà còn của nhiều tỉnh lân cận, nhiều người dân bức xúc đặt câu hỏi: “Kẻ thủ ác sát hại người tại bưu điện là nơi nhiều người qua lại, cách thức thì dã man như thế, sao công an tìm hoài không ra?”.

Liên miên những cuộc họp giao ban tìm phương pháp phá án, các điều tra viên xác định trong vụ án này nhất định còn kẻ tình nghi thứ sáu, là kẻ cuối cùng đến bưu điện Cầu Voi vào buổi tối định mệnh đó. Kẻ gây án có thể là một sát nhân cực kỳ chuyên nghiệp, đã có tính toán cực kỳ kỹ lưỡng nên đã âm thầm gây án rồi xóa sạch dấu vết “che mắt” công an. Trường hợp thứ hai, hung thủ không có bất kỳ kế hoạch nào mà manh động gây án; nhưng cũng có bộ óc thuộc loại “cao siêu” để xóa toàn bộ dấu vết của mình tại hiện trường.

Lần mò hết các mối quan hệ của hai nạn nhân để khoanh vùng nghi phạm mà nghi can vẫn chưa thấy bóng dáng, ban chuyên án quyết định sử dụng công nghệ cao. Phối hợp với cơ quan chức năng thu thập hàng trăm số điện thoại mà hai nạn nhân đã từng liên lạc một thời gian trước khi bị sát hại, các trinh sát được giao nhiệm vụ phải xác định có điều gì đó bất thường phía sau những số điện thoại đó hay không?

Theo Pháp Luật Việt Nam


----------------

Bài 2: 


(Bài dưới đây do báo Đất Việt đăng lại. http://baodatviet.vn/phap-luat/hanh-trinh-pha-trong-an-hai-thieu-nu-bi-cat-co-tai-buu-dien-ky-2-2218648)

(Pháp luật) - Hai tháng ròng lần mò tất cả các manh mối, những người quen biết của các nạn nhân mà vẫn không thấy bằng chứng gì liên quan, cảnh sát buộc phải sử dụng đến biện pháp điều tra công nghệ cao nhưng cực kỳ công phu tốn sức: Điều tra nhật ký điện thoại của các nạn nhân, sàng lọc hàng trăm số điện thoại để dò tìm dấu vết.

Rắc rối chuyện nạn nhân có quá nhiều “cái đuôi”

Một manh mối mà cảnh sát hi vọng có thể “biết nói” là túi trái cây còn để lại trên bàn tại phòng khách của Bưu điện Cầu Voi. Để tìm lời giải cho câu hỏi đây là túi trái cây do nạn nhân mua hay của hung thủ để lại, các điều tra viên lại phải dò hỏi hàng chục người bán trái cây trong khu vực và được một cô bán hàng cho biết tối hôm xảy ra vụ án, nạn nhân tên Vân có đến mua trái cây.


Hiện trường vụ trọng án

Người bán hàng không nhớ rõ khi đó là mấy giờ, chỉ nhớ chi tiết còn hỏi cô gái: “Mới lãnh lương hay sao mà mua trái cây nhiều vậy?”, và được thiếu nữ đáp có bạn trai của Hồng “tài trợ”. Thêm một chi tiết nữa mà các trinh sát thu thập được là vào đêm xảy ra vụ án, một số người dân xung quanh có nghe tiếng la của con gái, nhưng nghĩ đó là sự đùa giỡn bình thường của những người đang yêu. “Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe các cô cậu ấy la giỡn chói tai vào ban đêm, ai vô duyên đến xem làm gì”, một nhân chứng thuật lại.

Tuy nhiên tất cả những chi tiết trên chỉ càng làm cho các điều tra viên thêm “đau đầu”, khi mà nó không định hình, hay khoanh vùng được nghi phạm. Thời gian hơn hai tháng đã trôi qua, dư luận ngày càng phức tạp khi có quá nhiều tin đồn nhảm, người thì đồn đoán đây là một vụ án giết người do ghen tức giữa “tình mới” và “tình cũ”, người thì cho rằng đây là vụ cướp của, người thì chê bai “cảnh sát “làm dở ẹc”, có mỗi vụ án mà tìm hoài không ra”…

Tìm gặp lại một số người bạn của nạn nhân Hồng, được biết thiếu nữ tên Hồng là đối tượng của rất nhiều chàng trai, quen biết nhiều và gần đây nhất có qua lại với một kỹ sư xây dựng. Người tình có mác kỹ sư này là ai? Cảnh sát quyết định phối hợp với cơ quan chức năng dò tìm nhật lý điện thoại của nạn nhân.

Sàng lọc từ hàng trăm cuộc điện thoại gọi đi, gọi đến, những tin nhắn qua lại, trinh sát thấy thời gian gần đó thường có những lời yêu thương “mặn nồng” tập trung từ một số điện thoại. Điều tra được biết chủ nhân số điện thoại này là Hồ Duy Hải (SN 1985, ngụ huyện Thủ Thừa). Tìm hiểu tiếp quyển sổ tay ghi chép của Hồng để lại, thấy thông tin này cũng khớp với những gì mà cô gái tuổi đang yêu lưu bút trong nhật ký. Cảnh sát tạm xác định Hải là “một trong những” người yêu mới của nạn nhân, vì nạn nhân vốn có rất nhiều mối quan hệ quen biết như kết quả điều tra trước đó đã khẳng định.

Lời nói không bay theo gió như tục ngữ

Các điều tra viên thêm một lần giật mình, ngỡ mình tiếp tục “đam vào ngõ cụt” khi tra cứu tàng thư lưu trữ, xác định Hồ Duy Hải, tạm trú tại ấp 1, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa là đối tượng không nghề nghiệp ổn định, vì vậy không khớp với thông tin nạn nhân Hồng gần đây có bồ là kỹ sư. Phải chăng còn có nghi phạm thứ xyz nữa?

Gia cảnh của người này như sau: Cha của Hải quê gốc ở Sài Gòn, cưới mẹ Hải chẳng được bao lâu thì xảy ra cảnh mẹ chồng nàng dâu không hợp, rồi người cha sinh tật trai gái, đời sống gia đình không hạnh phúc. Khi Hải vừa ra đời, người mẹ đã mang con về quê ngoại. Nhà ngoại nghèo, hai mẹ con được ông bà ngoại cất cho một ngôi nhà nhỏ trên mảnh vườn của gia đình ở tạm, hàng ngày mẹ Hải phải đi làm thuê làm mướn để nuôi con. Sớm ý thức được hoàn cảnh của mình, cậu bé rất ngoan, chăm chỉ học hành. Học hết cấp 3, cậu thi đỗ vào ngành xây dựng của một trường đại học ở Sài Gòn, do gia đình nghèo khó nên hàng ngày vừa học, cậu sinh viên vừa phải đi làm thêm để kiếm tiền. Cũng chỉ cố theo được 3 năm, đường học của Hải “đứt gánh giữa đường”, cậu bỏ học đi làm thuê kiếm sống.

Vẫn chưa đủ chứng cứ để có thể khẳng định Hải là thủ phạm. Các trinh sát một lần nữa lại phải cất công dò tìm khắp địa phương tìm thêm nhân chứng. May mắn khi một người dân cho biết vào khoảng 20h ngày xảy ra án mạng, nhân chứng này có ghé vào Bưu điện Cầu Voi để mua thẻ điện thoại di động, có nhìn thấy một thanh niên mặc áo khoác đang ngồi nói chuyện thân mật với cô nhân viên.

Cần nhớ lại là cũng vào đêm ấy, thanh niên tên Nghị cũng mặc áo khoác đến đây chơi, vậy người xuất hiện vào khoảng 20h là ai? Bí mật điều tra, được biết cả Nghị và Hải đều có chiếc áo khoác có màu giống nhau, nhưng Nghị thì đã có chứng cứ ngoại phạm, như vậy nghi phạm chỉ còn Hải. Cảnh sát quyết định triệu tập Hải để làm rõ mọi việc, được công an xã Nhị Thành báo về một thông tin khiến các điều tra viên “chưng hửng”: Hải không có mặt tại địa phương.

Khi các điều tra viên lại họp bàn kế hoạch truy tìm nghi phạm này, đúng 9 tuần sau khi vụ án xảy ra, sáng ngày 21/3/2008 người thanh niên tên Hải tự tìm đến Cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An để trình diện, lý do đưa ra là vắng nhà một thời gian và khi về mới biết công an tìm gặp. Tại cơ quan điều tra, thái độ của Hải hết sức bình thản.

Theo thông tin các trinh sát có được, từ ngày xảy ra vụ án Hải vẫn sinh hoạt bình thường tại địa phương, tham gia một số phong trào thể dục thể thao do đoàn thanh niên xã tổ chức. Khi điều tra viên hỏi Hải những vấn đề liên quan đến vụ án, thanh niên này cho biết mình không quen biết gì với hai nạn nhân, chỉ thỉnh thoảng có đến bưu điện mua thẻ điện thoại như những người bình thường khác. “Chuyện yêu đương không hề có”, Hải nói.

Lời khai này đã lật tẩy sự bất nhất của Hải, vì nếu không quen biết, không tán tỉnh yêu thương nhau thì làm sao có những tin nhắn với nội dung “nồng nàn”? Cứ tưởng “lời nói gió bay”, Hải không ngờ những nội dung tin nhắn của hắn đã bị nghiệp vụ điều tra công nghệ cao bóc mẽ.

Thanh niên này tái mặt khi các điều tra viên đưa ra chứng cứ là quyển sổ ghi số điện thoại của hắn, nội dung những tin nhắn mà Hải và nạn nhân nhắn tin qua lại với nhau. “Đòn” cuối cùng “đánh gục” nghi phạm là cảnh sát yêu cầu Hải chứng minh sự ngoại phạm của mình trong khoảng thời gian từ 20h – 21h ngày 13/01 là thời điểm xảy ra vụ án. Chàng trai ú ớ, rồi thẫn thờ: “Dạ, cháu xin khai”.

Người tình đốn mạt không được trao thân nên cắt cổ người yêu

Nghi phạm khai trong một lần đi xe buýt từ Sài Gòn về quê, tình cờ Hải ngồi gần một cô gái nước da trắng, dáng người cao ráo, khuôn mặt trái xoan, cử chỉ dễ thương, giọng nói đáng yêu… Thiếu nữ xinh đẹp đã hớp hồn chàng trai ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hải liền bắt chuyện và biết cô tên Nguyễn Thị Ánh Hồng, cùng quê với mình.

Về phía nạn nhân, có lẽ cũng bị thu hút bởi cách nói chuyện có duyên và vẻ khá điển trai của chàng trai, cộng với việc Hải tự giới thiệu mình là kỹ sư xây dựng nên cô càng có thiện cảm. Trao đổi số điện thoại cho nhau, biết Hồng làm việc ở Bưu điện Cầu Voi nên sau lần chia tay trên xe buýt, chàng trai nhiều lần tìm đến trò chuyện, quen luôn với cô gái làm cùng bạn gái mình tên Vân. Chàng trai này còn thường dẫn các thiếu nữ đi ăn uống, hát karaoke.

Sau một thời gian quen nhau, hai người bắt đầu nói chuyện tình yêu, thường nhắn tin qua lại để bày tỏ tình cảm. Thiếu nữ dự định sẽ tiến tới hôn nhân với Hải, từng có lần khoe với một số người xung quanh rằng bạn trai mình là kỹ sư xây dựng rất đẹp trai. Trong khi đó Hải thì cố che giấu thân phận của mình, giấu việc mình bịa chuyện là kỹ sư. Đây chính là “chìa khóa” lý giải cho việc vì sao rất ít bạn bè, người quen của nạn nhân biết mặt Hải, khiến cảnh sát cũng “mù tịt” vì không có thông tin.

Thêm một chi tiết cũng khá quan trọng khiến vụ án khó “giải mã” đến thế: Việc Hải giết chết người yêu và cô bạn gái làm cùng hoàn toàn không có sự chuẩn bị, không có kế hoạch, không đi theo một quy tắc tội phạm nào.

Hung thủ khai vào khoảng 20h15 ngày 13/01/2008 đến Bưu điện Cầu Voi chơi, là thời điểm Bưu điện sắp đóng cửa, rất ít người đến giao dịch. Ngồi trò chuyện với hai thiếu nữ một lúc, chàng trai đưa tiền kêu Vân đi mua trái cây về vừa ăn vừa trò chuyện. Còn cặp trai gái ngồi lại với nhau, “thân mật” được một lúc thì dục vọng nổi lên, Hải nảy sinh ý định quan hệ sinh lý nên kéo người yêu vào buồng ngủ đòi giao cấu. Đã đè thiếu nữ nằm ngửa xuống bộ đi văng định “hành sự” nhưng cô gái không đồng ý, nói “chưa cưới nhau nên không muốn vượt quá giới hạn”, đồng thời kháng cự, đẩy người ra, dùng chân đạp vào bụng Hải, ngồi dậy chạy về phía sau cầu thang.

Chuyện đến đây có thể chấm dứt, xin lỗi nhau là xong nhưng Hải thì khác. Gã đuổi theo, nghe tiếng cô gái la lên liền đấm vào mặt nạn nhân, bóp cổ, đẩy người yêu ngã xuống sàn gạch làm nạn nhân ngất lịm đi. Không dừng lại, gã vác con dao innox trong nhà bếp vung lên sát hại người yêu, kéo thi thể vào chân cầu thang, dọn dẹp hiện trường, lau vết máu, mang dao đi rửa ráy cẩn thận.

Tiếp tục nảy sinh ý định sát hại thiếu nữ còn lại để bịt đầu mối, che giấu tội ác, hung thủ tìm chỗ kín đáo ẩn nắp, thủ sẵn chiếc ghế xếp bằng inox. Khi Vân vừa đi mua trái cây về, định đi vào tìm bạn thì hung thủ vung ghế đập vào đầu nạn nhân bất tỉnh. Tương tự như với nạn nhân trước, Hải cũng thực hiện hành vi sát hại, rồi kéo hai thi thể xếp vào gầm cầu thang, lau dọn hiện trường. Chính vì có thời gian xóa dấu vết nên hiện trường đã không lưu lại bất kỳ manh mối gì của Hải.

Cuối cùng, gã “kỹ sư người tình” tháo tất cả vàng trên thi thể bạn gái và thiếu nữ Vân. Trước khi đi gã không quên đến quầy thu ngân lấy toàn bộ số tiền 1,4 triệu đồng cùng một số thẻ điện thoại. Riêng con dao gây án, gã mang theo và trên đường về nhà đã đánh rơi ở đâu không rõ. Khoảng 5 ngày sau, gã mang số tài sản cướp được lên Sài Gòn bán được 3,7 triệu đồng.

Chiều ngày 21/3/2008, với những chứng cứ thu thập được và lời khai nhận tội của Hải, Thượng tá Phạm Văn Tiến, Phó Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Long An đã ký lệnh bắt khẩn cấp đối tượng Hồ Duy Hải. Ngay sau khi bắt khẩn cấp, cảnh sát khám xét nhà đối tượng, thu thêm được một số vật chứng quan trọng. Ngay cả tro mà Hải đã đốt bộ quần áo và sợi dây nịt là vật chứng sử dụng khi gây án, cảnh sát cũng thu giữ để phục vụ điều tra.

Chân lý tội ác không thể bị giấu kín

Phải chăng chỉ vì không được thỏa mãn sinh lý nên Hải nhẫn tâm hạ sát hai mạng người? Câu trả lời là “Đó chỉ là một trong các lý do”. Còn có một lý do khác là đối tượng này đã từng tiêm nhiễm tệ nạn, một phần vì nợ nần túng tiền nên hại bạn gái để cướp của. Theo ông Phạm Văn Quẩn, Phó Chủ tịch UBND xã Nhị Thành, đối tượng Hải có tham gia cá độ đá banh và vay nợ một số người cùng xã. Cách thời điểm bị bắt hơn nửa tháng, Hải từng bỏ địa phương đi đâu không rõ vì chuyện nợ nần do cá độ bóng đá, ghi đề.

Còn theo bà Nguyễn Thị Loan, dì ruột của hung thủ, thời điểm đầu tháng 3/2008 trước khi xảy ra vụ án vài ngày, cháu mình có đến mượn chiếc xe hiệu Honda Wave của bà đem đi cầm cố lấy 7,5 triệu đồng trả nợ tiền cá độ đá banh, thua đề. “Con dại, cái mang”, gia đình vẫn chuộc xe về nhưng giận đến mức đuổi không cho Hải vào nhà. Thế là thanh niên này về nhà cha ruột ở quận 5 (TP HCM) tá túc. Đến thời điểm bị bắt, hung thủ vẫn còn nợ tiền một số đối tượng ở địa phương; đều là những khoản tiền bất minh liên quan đến cá độ, lô đề.

Điều tra để xác định xem có hay không hành vi che giấu tội phạm trong vụ án, một số trinh sát thậm chí có lúc thấy ghê sợ sởn gai ốc khi được biết hung thủ có “thần kinh thép”, rất bình tĩnh sau khi gây án. Người nhà hung thủ khai khi vụ án mạng gần nhà xảy ra chấn động cả tỉnh Long An, Hải tuyệt đối không có thái độ gì bất thường, chỉ nói vu vơ rằng nạn nhân là người quen của mình, từng quen nhau trên xe buýt. Không ai có một ý nghĩ nghi ngờ rằng Hải chính là kẻ sát nhân máu lạnh.

Hơn nửa năm sau ngày xảy ra vụ án, một ngày cuối tháng 11/2008, Tòa án nhân dân tỉnh Long An đã đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án hình sự bị cáo Hồ Duy Hải về hai tội giết người và cướp tài sản. Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo hết sức tàn ác, đã ra tay sát hại một lúc hai nạn nhân bằng thủ đoạn cắt cổ, trực tiếp xâm phạm đến tính mạng của công dân được pháp luật bảo vệ; còn thực hiện hành vi cướp tài sản của nạn nhân. Hành vi của bị cáo cần phải xử lý nghiêm minh. Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Hải mức án tử hình.

Bản án bị hung thủ kháng cáo nên vào cuối tháng 4/2009, Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại TP HCM đưa ra xét xử phúc thẩm vụ án. Tại phiên phúc thẩm, Hải không cung cấp được chứng cứ gì mới để để giảm nhẹ hình phạt cho mình. Tòa phúc thẩm nhận định mức án mà Tòa sơ thẩm tuyên là đúng người đúng tội, quyết định tuyên y án sơ thẩm.

Kỳ án gần 70 ngày theo dấu tên tội phạm “thần kinh thép”, ma mãnh và manh động bậc nhất Việt Nam còn là bằng chứng cho thấy sự kiên nhẫn, tận tụy, quyết không dung tha cái ác của các chiến sĩ cảnh sát; là minh chứng cho chân lý tội ác không thể nào bị che giấu, tha thứ trong cuộc sống này.

----------------------

Nhận xét của luật sư Trần Hồng Phong

Giả sử rằng những thông tin nêu trong hai bài viết là đúng, thì tôi nhận thấy và nhận xét như sau:

1. Trước hết là về chi tiết 2 bịch trái cây để trên bàn:

Theo Cáo Trạng, thì trong khi Vân đi mua trái cây Hải giết chết Hồng. Sau khi Vân đi mua trái cây về, đóng cửa bên ngoài (2 lớp cửa) và đặt 2 bịch trái cây lên bàn khách, đi ra phía sau khi Hải xông ra. Sau khi gây án thì Hải ra cửa sau, vòng qua hông nhà ra phía trước rồi lấy xe máy chạy về nhà. Như vậy, hai bịch trái cây Hải chưa mở, Hải không thể nhìn thấy bên trong có trái gì. Thế nhưng trog bản khai, Hải lại khai luôn bên trong gồm những loại trái cây nào. Và dù vậy thì cũng không chính xác so với thực tế.

2. Việc bài báo nói hai nạn nhân khi chết "mặc đồng phục" là hoàn toàn không đúng. Thực tế Hồng mặc đồ bộ ở nhà, còn Vân thì còn mặc quân tây, áo sơ mi. Việc xác định số tiền mất khoảng 1,4 triệu đồng, sim, card điện thoại ... thực ra là hoàn toàn suy đoán. Vì đây là tài sản của hai nạn nhân hoặc do nạn nhân quản lý và cả hai đều đã chết, nên chắc chắn không thể khẳng định chắc chắn là họ đã có bao nhiêu tiền và mất bao nhiêu tiền tại đêm xảy ra vụ án.

3. Tình tiết hung thủ đã "xóa sạch mọi dấu vết tại hiện trường" và không thu được hung khí nào khi kiểm tra, khám nghiệm hiện trường là rất quan trọng. Càng cho thấy rõ việc sau đó cơ quan điều tra cho người đi mua hung khí là dao, thớt ở chợ, rồi lấy một chiếc ghế ở bưu điện để "minh họa" cho lời khai của Hồ Duy Hải là hoàn toàn sai nguyên tắc. Thay vì chứng minh hành vi phạm tội từ dấu vết phạm tội thì ở đây người ta làm điều ngược lại. Là từ lời khai nhận tội đi tìm dấu vết phạm tội. Và khi không thấy thì đi mua về!

4. Thời gian chết của hai nạn nhân, cũng như việc xác định ai chết trước, ai chết sau là rất quan trọng và nhất thiết phải khoa học, có chứng cứ rõ ràng - vì có liên quan đến thời điểm và sự có mặt của mỗi người tại bưu điện Cầu Voi tối hôm xảy ra vụ án. Chính vì vậy, việc phỏng đoán thời gian chết, lại không phù hợp với thực tế (chẳng hạn về vết máu đông, về thức ăn trong dạ dày nạn nhân Hồng ...) là "khoảng 20 đến 21h" là bất lợi và mang tính quy chụp đối với Hồ Duy Hải. 

5. Đặc biệt quan trọng, là trong bài 1 thể hiện tối 13-1-2008, là tối xảy ra vụ án mạng, ngoài Hải (theo quan điểm của cơ quan điều tra chứ không phải của tôi), còn có tới 3 thanh niên là bạn của hai cô gái đều có mặt trước sau (dĩ nhiên là trước khi hai nạn nhân bị sát hại) tại bưu điện Cầu Voi. Thế nhưng hồ sơ vụ án sau này đã không thể hiện gì về việc này, mà chỉ xác định duy nhất Hồ Duy Hải là người đã ngồi nói chuyện với Hồng vào khoảng 19h39 phút và sau đó gây án. Trong khi đó, lúc 17h cô Lê Thị Thu Hiếu (bạn của hai nạn nhân) vẫn còn ở chơi tại bưu điện Cầu Voi và ra về. Sau đó hai cô gái nấu ăn, ăn uống (vì tại hiện trường có chén bát đã ăn chưa rửa). Như vậy thì 3 thanh niên (hoặc một trong số đó) phải có mặt tại bưu điện Cầu Voi từ khoảng 17h đến 19h30 và có ăn uống với hai nạn nhân. Sau đó những người này ra về, rồi Hổ Duy Hải đến và gây án. Rõ ràng điều này là không hợp lý, đầy sự mâu thuẫn.

6. Trong bài báo thể hiện cơ quan điều tra lần ra manh mối liên quan đến Hải là từ số điện thoại, từ những tin nhắn tình cảm giữa Hải và Hồng. Thực ra điều này hoàn toàn không có hay ít nhất là trong hồ sơ vụ án hoàn toàn không có bất kỳ thông tin nào về vấn đề này. Trong Kết luận điều tra, Cáo trạng và cả hai bản án cũng đều không nhắc tới. Tôi cũng thật sự bất ngờ không hiểu ở đâu mà có thông tin "động trời" này. Không lẽ nhà báo bịa ra cho hấp dẫn (!?).

7. Về việc cơ quan điều tra cho rằng Hồ Duy Hải đốt áo, dây nịt ...là tang vật để phi tang thực ra cũng là kiểu suy luận chủ quan. Vì thực tế cũng không có áo hay dây nịt nào chứng minh là có liên quan đến chiếc áo Hải đã mặc tối 13-1-2008. Mà không chỉ tình tiết này, mà tất cả những thứ mà cơ quan điều tra gọi là "tang vật" như: đồ nữ trang của hai cô gái, sim, card điện thoại, mẫu tóc, máu ... đều không cho thấy có sự liên quan gì đến Hồ Duy Hải.

8. Qua tình tiết có nhiều thanh niên cùng có mặt tại bưu điện Cầu Voi tối 13-1-2008, nhiều người cùng có quan hệ tình cảm với hai nạn nhân ... rõ ràng cần thiết phải triệu tập các bên để đối chất, làm rõ. Thế mà khi tiến hành xét xử tòa đã không triệu tập bất kỳ nhân chứng nào. Chỉ duy nhất bị cáo Hồ Duy Hải bị đưa ra xét xử và kết tội. Trong cả hai bản án trong phần thủ tục đều không có nhân chứng - trong khi quá trình điều tra thì lại mời nhiều người, có nhiều bản hỏi cung, bản khai xác định nhân chứng. 

5. Thông tin cũng cho thấy Hải bị quy kết thực hiện hành vi sát hại hai cô gái xuất phát từ việc đã không chứng minh được tình tiết ngoại phạm của mình trong buổi tối ngày 13-1-2008. Hay nói một cách cụ thể hơn là Hải đã không nhớ được và trình bày được là buổi tối ngày 13-1-2008 mình làm gì - khi Hải bị giữ (về một vụ cá độ bóng đá) vào ngày 21-3-2008, hơn 2 tháng sau đó. Điều này có hợp lý không? Tôi đã hỏi hàng chục người bạn và chính bản thân mình, là mình có thể nhớ được chính xác là 10 ngày trước đây mình đã làm gì, gặp ai vào lúc 8h tối hay không? Thế cho nên việc Hồ Duy Hải không thể nhớ chính xác mình đã làm gì trong một buổi tối cách đó hơn 2 tháng thiết nghĩ cũng là điều bình thường, dễ hiểu. Cho nên khi bị công an hỏi, Hải "tái mặt" cũng là điều dễ hiểu. Thế mà từ đó Hải bị bắt giam, cách ly cho đến hôm nay, thì liệu có được cơ hội và điều kiện để tìm hiểu xem tối ngày 13-1-2008 mình đã làm gì, gặp ai? (Trong một bản khai, Hải khai sau khi gây án có vào quán cà phê uống cà phê và gặp hai người (nêu tên cụ thể). Nhưng tình tiết này cũng không được làm rõ sau đó.
  
(Sẽ còn bổ sung)