Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Câu chuyện về cậu bé Nhật Bản 9 tuổi và khẩu phần lương khô cứu trợ

Hà Minh Thành (*)


Lúc 14h46 ngày 11-3-2011, một trận động đất mạnh 9.0 độ richter ở hướng đông bắc Tokyo, độ sâu 24,5km đã làm rung chuyển đất nước hoa anh đào, gây nên một cơn sóng thần cao tới 23m. Chỉ trong vòng 1 giờ, sóng thần đã ập vào bờ biển Nhật Bản, gây nên một thảm họa chưa từng thấy trong lịch sử của đất nước này. Trong khó khăn hoạn nạn, càng thấy rõ bản lĩnh và sự kiên cường của người Nhật. Câu chuyện về một cậu bé 9 tuổi dưới đây đã gây xúc động mạnh trên toàn thế giới. Câu chuyện ấy như sau:

Một bé trai tại thành phố Sendai, tỉnh Miyagy, chờ lấy nước sôi để ăn mỳ
Mấy ngày nay, tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn. Nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất, làm cho một người lớn như tôi – cũng phải suy nghĩ về bài học làm người.

Hôm kia, tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong hàng người rồng rắn xếp hàng chờ nhận thức ăn, tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu bé lại là người đứng cuối cùng trong hàng.


Ba mẹ con người Nhật tị nạn tại trung tâm cứu trợ khẩn cấp, chờ được kiểm tra phơi nhiễm phóng xạ. Ảnh: AFP.

Tôi sợ rằng khi đến phiên của cậu thì chắc chẳng còn thức ăn, nên mới lại hỏi thăm.

Cậu bé kể em đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần ập đến. Cha em làm việc gần đó đã chạy đến trường. Từ ban công lầu 3 của trường, cậu bé nhìn thấy chiếc xe và cha em bị nước cuốn trôi, "100% khả năng là chết rồi". Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà em nằm ngay bờ biển, mẹ và em chắc cũng không chạy kịp.

Cậu quay người, lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến người thân.

Nhìn em lạnh run lập cập, tôi cởi cái áo khoác cảnh sát của mình trùm lên người em. Vô tình, bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho em và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.

Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng cậu bé sẽ phải ăn ngấu nghiến ngay lúc đó. Nhưng không phải, em ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.

Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi “sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó”. Em trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc. Không ngờ một em nhỏ 9 tuổi, mới học lớp 3 đã có thể "dạy" một người có ăn có học, có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.


Những ngôi nhà và tàu xiêu vẹo vì sóng thần tại thành phố Kesennuma, tỉnh Miyagi. Ảnh:Pressphoto.

Tôi nghĩ, một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

(*): Tác giả hiện đang làm cảnh sát ở Nhật Bản, bài viết này trên Blog của anh.

-------------------------

Sự kiện/Nhân vật