Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014

Nón Sơn bị làm giả, hình phạt dành cho kẻ phạm tội nhẹ hều

Hoàng Phúc

Ngày 29/8/2012, Tòa án nhân dân quận 12 (TP.HCM) đã xét xử vụ án hình sự về tội xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp đối với Công ty Nón Sơn. Bị cáo là vợ chồng ông Trần Quang Thanh (quê Tây Ninh) và bà Nguyễn Thị Huỳnh Trang (quê Đồng Nai). Tòa kết luận các bị cáo đã có hành vi sản xuất nón giả hiệu Nón Sơn và tuyên mức án tổng cộng là 2,5 năm (cho cả hai bị cáo). Tuy nhiên, tòa lại cho cả hai hưởng án treo (không phải vào tù).

Ảnh: quang cảnh phiên tòa sơ thẩm (nguồn: báo TN)


Theo báo Thanh Niên, ngày 15/1/2013, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP.HCM bất ngờ kiểm tra cơ sở may tại khu phố 6, phường Hiệp Thành (quận 12) đã bắt quả tang bà Trang ông Thanh đang tổ chức sản xuất nón giả nhãn hiệu Nón Sơn, Gucci.

Tang vật thu giữ tại hiện trường 150 cái nón giả mạo nhãn hiệu Nón Sơn và 200 tem nhãn giả mạo nhãn hiệu Nón Sơn và một số nón giả Gucci.

Tại cơ quan điều tra, ông Thanh, bà Trang đã khai năm 2011 họ mở cơ sở may mặc tại quận 12 do bà Trang đứng tên giấy đăng ký kinh doanh với ngành nghề may trang phục. Đến tháng 4.2013, cơ sở này đổi thành Công ty TNHH MTV Huỳnh Trang. Trước đây vợ chồng Thanh, Trang đã có thời gian làm việc tại Công ty Nón Sơn nên khi mở công ty riêng đã sản xuất nón giả nhãn hiệu Nón Sơn và Gucci, bán ra thị trường. Từ tháng 8/2012 vợ chồng Thanh, Trang bắt đầu sản xuất nón giả mạo nhãn hiệu Nón Sơn. Sau đó 2 tháng sản xuất nón giả hiệu Gucci.

Về quy mô, vợ chồng Thanh, Trang tổ chức sản xuất với sự tham gia của 20 công nhân vận hành máy móc loại để sản xuất nón giả nhãn hiệu Nón Sơn và Gucci. Bà Trang trực tiếp đi mua vải, các phụ liệu khác ở chợ Bà Chiểu, chợ Tân Bình (TP.HCM). Ông Thanh là người thiết kế mẫu, cắt vải, gắn logo biểu tượng Nón Sơn giả mạo lên sản phẩm.

Theo kết luận của Viện kiểm sát quận 12, tính đến ngày bị lực lượng cảnh sát điều tra phát hiện, công ty bà Trang đã bán ra thị trường hơn 300 nón giả hiệu Nón Sơn và 100 nón giả hiệu Gucci, thu lợi bất chính 8,5 triệu đồng.

Tòa án nhân dân quận 12 tuyên án phạt bà Trang 1 năm 6 tháng tù (cho hưởng án treo) và quản thúc tại địa phương trong 3 năm; ông Thanh 1 năm tù (cho hưởng án treo) và quản thúc tại địa phương 2 năm. Đồng thời, tiêu hủy toàn bộ tang vật nón giả các nhãn hiệu, tịch thu sung công quỹ các dụng cụ, phương tiện sử dụng sản xuất nón giả, tịch thu số tiền 8,5 triệu đồng thu lợi bất chính từ việc sản xuất nón giả.

Đại diện phía bị hại Công ty Nón Sơn cho rằng hành vi sản xuất hàng giả nhãn hiệu của vợ chồng ông Thanh, bà Trang đã gây hậu quả, thiệt hại nghiêm trọng về kinh tế, uy tín thương hiệu Nón Sơn. Hơn nữa,  trước khi bị cảnh sát kinh tế bắt quả tang, Công ty nón Sơn đã nhiều lần nhắc nhở, cảnh báo nhưng vợ chồng Thanh, Trang ... vẫn phớt lờ!  Hành vi vi phạm của ông Thanh, bà Trang là nghiệm trọng nếu không ngăn chặn kịp thời.

Ông Nguyễn Ngọc Tý, Giám đốc điều hành Công ty TNHH thời trang Nón Sơn, cho biết công ty đang xem xét và có thể sẽ kháng cáo vì cho rằng mức án như trên là quá nhẹ.

------------------------

Bình luận của luật sư Trần Hồng Phong

Việc tòa cho hưởng án treo đã làm cho hình phạt mất đi ý nghĩa 

1. Theo quan điểm của tôi, mức án mà tòa án quận 12 đã tuyên như trên không hẳn là nhẹ. Vì lẽ số lượng nón giả đưa ra thị trường là không nhiều (khoảng 400 cái - theo kết luận của cơ quan công tố trong cáo trạng). Tuy nhiên, chính do việc tòa cho hưởng án treo, tức là tuy bị án tù mà không phải ở tù, nên xem như chẳng có gì xảy ra, chẳng có hình phạt! Chính điều này làm cho bản án tù bỗng trở nên mất hết ý nghĩa, dẫn đến tình trạng "quá nhẹ" đúng như ý kiến của bên bị hại (Công ty nón Sơn).

2. Từ lâu, cá nhân tôi vẫn phản đối án treo, vì cho rằng điều này là không hợp lý, không công bằng. Vui lòng xem ý kiến của tôi ở đây: Án treo và khả năng “dại gì mà kháng cáo” của cựu chủ tịch Tiên Lãng

3. Tuy nhiên, nói thật là tôi không tin vào số liệu chỉ có 400 cái nón giả như trong bản Cáo trạng nêu. Với quy mô 20 công nhân may, sản xuất suốt cả năm trời mà chỉ làm ra có 400 cái nón giả là hoàn toàn không hợp lý. Nhất là khi vấn đề định lượng trong các vụ án như thế này chính là liên quan trực tiếp đến khung hình phạt, mức án, xác định tính chất nghiêm trọng hay không nghiêm trọng ... Do vậy, về nguyên tắc cần phải bảo đảm sự khách quan và chính xác. 

4. Nạn hàng giả, hàng nhái, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ ở Việt Nam có thể nói là rất phổ biến, trong rất nhiều lĩnh vực, suốt bao năm qua. Thậm chí đến mức đã trở thành một hiện tượng bình thường! Nếu chúng ta thừa nhận và nhớ rằng xã hội loài người có phát triển được hay không chính là nhờ trí tuệ của con người, nhờ sự tiến bộ của khoa học xã hội - thì hẳn đồng ý rằng cần phải nghiêm khắc, hết sức nghiêm khắc đối với những hành vi "ăn trộm" ý tưởng sáng tạo/quyền sở hữu trí tuệ/thương hiệu của người khác. Có như vậy mới bảo đảm sự công bằng, đồng thời tạo ra động lực để mọi người không ngừng sáng tạo, học tập. Vì nếu phải tốn biết bao công sức, trí tuệ mới sáng tạo ra một sản phẩm nào đó, rồi bị người khác ăn cắp mà chẳng làm gì được, hoặc phạt theo kiểu nhẹ hều, cho có - thì cũng không cần phải sáng tạo làm gì cho mệt óc. 

5. Trong những vụ án như thế này, thiết nghĩ phía bị hại không những chỉ tố cáo về mặt hình sự (để trừng phạt về hành vi phạm tội/làm hàng giả), mà rất nên yêu cầu những kẻ phạm tội phải bồi thường thiệt hại về mặt dân sự. Yêu cầu bồi thường thiệt hại vừa giúp khắc phục được phần nào thiệt hại, đồng thời cũng chính là một "đòn trừng phạt" tuy mang tính dân sự nhưng không kém hiệu quả. Vì khi những người vi phạm phải móc túi của mình ra bồi thường thiệt hại chắc chắn họ sẽ sợ!

------------------------

Việt Nam

Quốc tế: