Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Miếng băng keo và cái chết oan nghiệt của bé Bảo Trân

Cát Hiệp

Ngày 6-6-2008, tòa án nhân dân quận Phú Nhuận (TP.HCM) xét xử sơ thẩm vụ án hình sự bảo mẫu Lê Thị Lê Vy dùng băng keo dán miệng, làm cháu Bảo Trân 18 tháng tuổi tử vong. Một mức án tối đa 3 năm tù sẽ được dành cho bị cáo nông nổi này.

Ảnh: Bố mẹ bé Bảo Trân bên giường bệnh của con


Trong tháng 2 vừa qua, mẹ của nạn nhân (bé Đỗ Ngọc Bảo Trân ) là chị Nguyễn Đan Thùy, người từng là đồng nghiệp của bảo mẫu Lê Vy tại trường mầm non tư thục Thiên Thơ, đã gửi đơn đến cơ quan công an, xin bãi nại cho bị cáo Lê Vy. Tuy nhiên, theo qui định của pháp luật, vụ án vẫn được đưa ra xét xử.

Buổi sáng định mệnh của bé Bảo Trân

Chị Nguyễn Đan Thùy kể : khoảng 8 giờ sáng ngày 30-11-2007, chị cho bé Bảo Trân ăn sáng, rồi hướng dẫn cháu tập thể dục cùng các bé nhóm mẫu giáo. Sau đó, vì bé Trân bám mẹ, lại khóc nhiều, nên chị đưa cháu lên nhóm nhà trẻ, nằm ở tầng trên nhóm trẻ chị phụ trách.

Khoảng gần 9 giờ, mọi người hốt hoảng gọi chị lên phòng nhóm nhà trẻ. Khi lên tới nơi, chị thấy bé Trân đã tím tái, mềm oặt, đang nằm trên tay chị Phạm Thị Xuân Thu, quản lý lớp mầm non Thiên Thơ.

Chị Thùy khóc : "Tôi nghe thấy cô Vy nói với mọi người vì cháu Trân khóc quá nên đã dùng băng keo dán miệng để cháu nín. Chị Hằng (cũng là giáo viên trong trường) nói với tôi là có nhìn thấy dấu băng keo quanh miệng cháu".

Chị Hồng Hà, giáo viên phụ trách lớp cho biết : lúc gần 9 giờ, khi thấy bé Trân nằm sấp, không rục rịch, trời nóng nhưng có một chiếc khăn lông màu xanh phủ từ lưng qua đầu, chị đã gọi bảo mẫu Lê Vy, nhắc bỏ khăn ra khỏi người bé. Chị nói : "Lúc đó, tôi linh tính có chuyện gì đó với Trân. Khi bỏ khăn ra thì bé đã tím tái. Tôi liền gọi những cô giáo khác đưa bé đi cấp cứu. Trước đó bé Trân khóc nhiều, chị Vy đã dỗ và cho bé ngủ”.

Ngay sau đó, bé Trân được đưa đi cấp cứu trong tình trạng tim đã ngưng đập.

Bé Trân được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định. Tại đây, dưới sự tác động của các bác sỹ, tim bé đã đập trở lại. Tuy nhiên Bảo Trân vẫn trong tình trạng hôn mê, phải thở bằng máy.

Sau đó bé Trân được chuyển tới Bệnh viện Nhi Đồng 1. Tại đây bé Trân vẫn phải được trợ thở, kích thích nhịp tim bằng máy. Các bác sĩ đã hội chẩn và làm các xét nghiệm, kết quả cho thấy bé Trân đã hôn mê sâu, suy hô hấp nặng và chết lâm sàng do máu không tuần hoàn lên não được dẫn đến liệt não. Bác sĩ Bạch Văn Cam, Trưởng khối Hồi sức cấp cứu cho biết : “Nếu cứu sống được, rất có thể bé Trân sẽ phải chấp nhận đời sống thực vật”.

Từ 4 giờ sáng ngày 28-12-2007, tình trạng sức khỏe của bé Trân đã rất xấu. Ngay trong đêm, tim bé đã năm lần ngừng hoạt động, người tím tái, các bác sĩ đã tiến hành hô hấp mỗi lần từ ba đến năm phút, sau đó tiêm thêm thuốc trợ thở.

Đến khoảng 17 giờ 45 phút, sau 28 ngày điều trị, bé Bảo Trân đã vĩnh viễn ra đi.

Toàn bộ quá trình chăm sóc, điều trị, toàn bộ diễn biến sức khỏe của bé Trân đã được báo chí đưa tin hầu như mỗi ngày. Rất nhiều người đã căng thẳng dõi theo nhịp tim của bé. Và không ít bậc cha mẹ đã rơi nước mắt khi nghe tin bé Trân đã ra đi.

Cô bảo mẫu không chuyên môn

Ngay khi bé Bảo Trân vẫn còn “sống”, ngày 6-12-2007, công an quận Phú Nhuận đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và bắt tạm giam bảo mẫu Lê Thị Lê Vy.

Sau hơn 3 tháng điều tra, cơ quan công an kết luận : bảo mẫu Lê Vy thừa nhận đã dùng băng keo dán miệng bé Bảo Trân khi cháu khóc. Việc dán miệng này đã làm tắc nghẽn đường thở, thiếu ô xy não, khiến cháu tử vong sau 28 ngày cấp cứu.

Bảo mẫu Lê Vy bị truy tố về tội "Vô ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác do vi phạm quy tắc nghề nghiệp" qui định tại điều 109 Bộ luật hình sự.

Bảo mẫu Lê Vy sinh năm 1977, mới học hết lớp 5. Tuy làm công việc “bảo mẫu”, trực tiếp chăm sóc các bé rất nhỏ - chỉ từ 6 tháng tuổi – nhưng Lê Vy chưa trải qua bất kỳ một khóa đào tạo, huấn luyện nghiệp vụ nào. Và tất nhiên cũng không có bằng cấp chuyên môn về sư phạm.
Trước khi sự việc đau lòng này xảy ra, Lê Vy đã làm ở Trường mầm non tư thục Thiên Thơ (Phú Nhuận) được khoảng 2 năm.

Nỗi buồn xã hội

Hành vi “dán băng keo” của bảo mẫu Lê Vy dù là vô ý nhưng đã gây ra hậu quả rất nghiêm trọng và đau lòng. Việc cô bảo mẫu này bị đưa ra xét xử về mặt hình sự là điều hợp lý, công bằng, dư luận hoan nghênh.
Dù bản án chưa tuyên, nhưng đối chiếu với điều luật, có thể thấy hình phạt dành cho bảo mẫu Lê Vy sẽ không quá nặng. Tối đa là 3 năm tù.

Tuy nhiên, sự việc đã khiến dư luận xã hội trải qua nhiều cung bậc thăng trầm của cảm xúc. Có lẽ tâm trạng của chị Thùy – mẹ bé Bảo Trân, cũng chính là tâm trạng chung của nhiều người.

Thoạt đầu là sự phẫn nộ, bức xúc. Tại sao làm cô giáo mà lại ẩu tả, thiếu trách nhiệm, thậm chí sao mà nhẫn tâm, tàn ác quá vậy ? Rồi nhà trường, trách nhiệm ở đâu ? vai trò của hiệu trưởng như thế nào ? …

Ngay sau khi sự việc xảy ra, hàng loạt nhà trẻ, trường mầm non tư thục trên phạm toàn quốc đã bị báo chí “xăm soi”, các cơ quan chức năng kiểm tra… Và mọi người đã thật sự ngỡ ngành trước một thực trạng tuy được cho là “mới biết” – nhưng thực chất đã tồn tại từ hàng chục năm qua. Đó là việc tại hầu hết các nhà trẻ tư nhân hiện nay, giáo viên, bảo mẫu hầu như đều là dân “tay ngang” chưa hề được đào tạo, tập huấn gì về kiến thức chuyên môn. Đa phần các cô đều còn trẻ, trình độ thấp (chỉ khoảng cấp 1, cấp 2) và làm việc trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn, với đồng lương còm cõi chỉ vài trăm ngàn đồng mỗi tháng.

Tại các trường mần non tư thục, cơ sở vật chất cũng rất thiếu thốn, phòng ốc chật hẹp, nóng nực, các bé không có chỗ chơi ...

Quả thật khó có thể đòi hỏi gì cao – về điều kiện nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ em, khi mà trường lớp như vậy, giáo viên như vậy.

Mặt khác, hiện nay trường mần non công lập (của nhà nước) cũng quá ít, không đủ và cũng nhiêu khê về điều kiện, thủ tục, học phí … nên hầu như chỉ dành cho những người là công chức, có hộ khẩu thành phố … Do vậy, những người thuộc tầng lớp lao động phổ thông, công nhân … hầu như không có lựa chọn nào khác hơn là phải gửi con của mình vào những cơ sở như trường tư thục Thiên Thơ – như trường hợp của bé Bảo Trân.

Trường mẫu giáo, nhà trẻ … đang thực sự là một bài toán nan giải của toàn xã hội. Khi mà các bậc cha mẹ có con đến tuổi đi học mà bản thân mình lại phải đi làm - vẫn còn luẩn quẩn trong cái vòng nghèo khó, đồng lương không đủ sống – thì không dễ gì có thể lựa chọn và gửi con vào những nơi có điều kiện tốt được. Trên thực tế, nhiều bậc cha mẹ tại thành phố vẫn đang phải gửi con – tài sản vô giá của mình – theo kiểu “nhắm mắt đưa chân”, chỉ cầu mong sao cho mọi việc tốt đẹp.

Có lẽ vì vậy, khi mà nỗi đau đã vợi đi phần nào, nhiều người đã tỏ ra thông cảm với cô bảo mẫu Lê Vy. Có lẽ chính vì vậy, mà mẹ bé Bảo Trân đã xin bãi nại cho cô bảo mẫu – người đã gây nên cái chết của con mình. Chị Thùy cho biết : "Bảo Trân thì đã mất rồi, dù Lê Vy có bị tù tội thì cũng không làm bé sống lại được, nên chúng tôi xin tội cho cô ấy".

---------------

Quy định của pháp luật:

Tội vô ý gây thương tích gây tổn hại cho sức khỏe của người khác do vi phạm qui tắc nghề nghiệp

1. Người nào vô ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 31% trở lên, do vi phạm quy tắc nghề nghiệp hoặc quy tắc hành chính, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm.

( Điều 109 Bộ luật hình sự)

--------------------------------

Thông tin thêm :

Sau sự việc đau lòng, bảo mẫu mỗi người mỗi ngả

Sau vụ việc bé Bảo Trân bị tử vong, lớp mầm non trường Thiên Thơ đã bị đóng cửa. 

Tất cả các giáo viên, bảo mẫu của lớp này ngày nào nay tản mát mỗi người một nơi. Chị Thùy ( mẹ bé Bảo Trân) cũng hoàn toàn mất liên lạc với gia đình bảo mẫu Lê Vy. 

Trước đó, bé Bảo Trân học ở nhóm nhà trẻ (các bé từ 6 đến 18 tháng tuổi) tại lớp mầm non tư thục Thiên Thơ, do cô Nguyễn Thị Hồng Hà phụ trách và Lê Thị Lê Vy làm bảo mẫu.


Sáng ngày 8-12-2007, lớp học của bé Bảo Trân chỉ còn 1 trẻ - 1 cô

-----------------------------------

Vụ án: