Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Dạy cô gái bài học về cuộc đời

Thanh Nhã (*)


BLA: Một câu chuyện nửa đùa nửa thật, không kém phần dí dỏm, duyên dáng. Nhưng đằng sau nụ cười chưa dứt chợt thấy đắng cay, ẩn ý. Đó là lý do chúng tôi chọn đăng cho dịp cuối tuần này. Hi hi!  

Khách sạn ở tỉnh nhỏ chìm trong màn mưa đêm. Tớ đang đọc sách thánh hiền thì cửa vang lên tiếng gõ. Chưa kịp đợi thớ gỗ nặng nề bung ra, cô gái nhẹ nhàng lách người vào. 

- Thưa anh! Em đến để phục vụ anh. Chẳng hay anh có nhu cầu không? Cô gái thỏ thẻ.

- Em đến để làm tình với anh phải không? Sau đó thì anh phải trả tiền, đúng chưa? - Mình cảnh giác.

- Dạ. Sau khi anh sướng, em chỉ dám xin 500 ngàn mua card điện thoại. Vẫn giọng dịu dàng nhưng lần này đầy chất hám tiền.

-Này em! Mình nhẹ giọng - Em đâu có tình cảm với anh, sao lại muốn quan hệ tình dục với anh? Em chỉ ham tài sản của anh thôi, đúng không? Anh là người luôn yêu thương vợ con và không bao giờ vượt ra ngoài giới hạn của đạo đức được viết bằng máu của bao thế hệ thức giả nhân loại. Cả cuộc đời này, anh dành hết lòng thủy chung và nhân danh trái tim son sắt, anh rất phiền vì đề nghị của em. Anh...

Chưa kịp nói hết câu, ngón tay cô gái đặt lên môi mình cùng tiếng "suỵt" ỏn ẻn.

- Em có thể cho anh chơi không, vì anh quá đẹp trai...

Mình giận quá, nhưng vẫn giữ bình tĩnh:

- Chỉ có chế độ Mỹ - Ngụy bạo tàn mới đày đọa thân xác người phụ nữ làm điếm. Em đang ở thiên đường, phải ý thức bảo vệ phẩm hạnh, tiết hạnh người phụ nữ cho xứng đáng với đạo lí ngàn đời của dân tộc ta. Đây là name card của anh. Ngày mai, sau một đêm suy nghĩ, em hãy gọi anh. Anh dắt đi siêu thị điện máy mua cái máy may, rồi anh gửi em đi học nghề may mà kiếm sống trong sạch nghen.

Cô gái bật khóc, rút trong áo ngực hai chiếc bao cao su ném mạnh lên trần nhà. Sau tiếng "vụt" của chiếc quạt máy, hai chiếc bao rách toạc tơi tả.

Ai biết mua máy may ở đâu không? Chỉ giùm tớ với.

(*): Tác giả là một nhà báo, sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh

------------------------------

Bài liên quan: