Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Lớp Một ơi lớp Một

Những ngày cuối tháng 5, hoa phượng đã đỏ rực trong sân trường. Mùa hè đến, mùa chia tay bè bạn, mái trường, thầy cô đã đến. Nước mắt long lanh tuổi học trò trong ngày chia tay. Xin giới thiệu bài thơ "Lớp Một ơi lớp Một" diễn tả tâm trạng của một cô bé học sinh lớp Một khi mùa hè tới, kết thúc năm học đầu tiên trong quãng đời học sinh. 






Lớp Một ơi lớp Một 
Đón em vào năm trước 
Nay giờ phút chia tay 
Gửi lời chào tiến bước

Chào bảng đen cửa sổ
Chào chỗ ngồi thân quen 
Tất cả chào ở lại 
Đón các bạn nhỏ lên

Như đàn chim vỗ cánh 
Tung bay trên đường dài 
Những bạn thân yêu nhất 
Tất cả lên lớp hai 

Chào cô giáo thân mến 
Cô sẽ xa chúng em 
Làm theo lời cô dạy 
Cô sẽ luôn ở bên 

Lớp Một ơi lớp Một 
Đón em vào năm trước 
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước.

--------------------------

Nữ sinh trường THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội







-------------------------

Lời bình của bạn Thuận Phong:

Tui vẫn còn nhớ như in mấy câu thơ được in trong trang cuối của cuốn sách Tập đọc lớp Một (tập 2), những bài học cuối cùng của học sinh lớp Một trước khi bước lên lớp Hai. Lớp Một đã để lại trong tui nhiều kỷ niệm khó quên. Ngày ấy, có cậu bé học trò nhà quê ham chơi và nghịch ngợm lắm. Cậu chính là kẻ đầu têu của vô số trò quậy phá trong lớp đến nỗi cô giáo chủ nhiệm phải áp dụng phương pháp “lấy độc trị độc”, đã đề cử cậu làm “tổ trưởng bảo an” chuyên dẹp trật tự và ghi danh những kẻ quậy phá còn lại.

Những con chín, con mười đỏ chói môn toán, cả những con năm, con sáu môn chính tả bởi chữ xấu đến nỗi gà mái cũng ghen tị, chúng đã dí theo cậu suốt cả năm đầu của đời học trò dài lưng tốn vải. Cô giáo chủ nhiệm hiền ơi là hiền, giọng cô ấm lắm, chữ cô viết trên bảng đen rất tròn trịa, cô chỉ cho học trò cách phân biệt ba chữ O, Ô, Ơ như thế này: “O tròn như quả trứng gà, Ô thời đội đón, Ơ thời mang râu”. Ngày ấy đi học thoải mái lắm, chân mang dép tổ ong, áo trắng, quần xanh da trời, ba lô nhỏ chỉ có hai cuốn sách, hai cuốn tập, viết chì, thước kẻ, bảng con. Lớp học có hai dãy bàn ghế, mỗi ghế bốn trò, không trang trí hoa hòe màu mè, cũng không không có bảng sơn chống lóa, phấn không bụi như bây giờ. Trước giờ lên lớp, cô trò thường lấy lọ nghẹ ở đáy nồi, đem nghiền nhỏ, trộn với nước rồi xoa đều lên bảng, bảng lọ nghẹ đen tuyền nên phấn trắng viết lên trên rất đẹp.

Cái sướng là việc học hành chả có áp lực tí nào, thi cử cũng thế. Vừa học vừa chơi, có khi chơi nhiều hơn cả học. Bằng chứng là vào học kỳ 2 lớp Một, trống đánh vào lớp lúc 1h chiều nhưng lũ học trò (trong đó có tui) thường tụ tập đánh bài tiến lên từ khi chính ngọ he he. Tới mùa mưa, ngày nào mưa to, trời tối, nhà trường cho học trò nghỉ sớm, thế là cả lũ quấn áo mưa, xắn ống cao ống thấp, hai chiếc dép đeo ở hai tay, chân trần phóng vù vù trên đường làng trơn như bôi mỡ. Đứa nào cũng biết thể nào về nhà cũng bị bết vài roi vào mông, nhưng có chịu chừa đâu chứ! he he



Hứng chí kể lại một vài kỷ niệm của năm học đầu đời, nhớ mãi một bài thơ có lẽ vẫn còn đọng lại trong tâm trí của nhiều người.

Một dịp tình cờ khi đọc cuốn “Maruxia đi học” của nhà văn Nga Evghenhi Shvarts, tui đã tìm lại được bài thơ kỷ niệm. Bài thơ “Lớp Một ơi lớp Một” chính là lời bài hát trong bộ phim thiếu nhi Liên Xô có tựa là: “Học sinh lớp Một”, sản xuất năm 1948 dựa trên chính cuốn truyện “Maruxia đi học”.

Câu chuyện kể về bé Maruxia, một cô bé được mẹ và bà nuông chiều, cô bé rất hay làm nũng. Những ngày đầu đi học, bé chưa quen với cách sinh hoạt và những nội quy của nhà trường vì thế bé hay tỏ ra bướng bỉnh, ít nghe lời cô giáo và không hay nhường nhịn bạn bè. Nhưng dần dần cô bé đã nhận ra và đã thay đổi trong tình yêu thương của cô thầy và sự đùm bọc của bạn bè. Maruxia đã trở thành cô bé chăm chỉ, chan hoà, vị tha và được tất cả bạn bè yêu mến.