Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Bâng khuâng nhớ người se duyên cho Tiểu Long Nữ và Dương Quá

Bạch Y Ngũ Bút

(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) 

Trước khi chết, người tì nữ già Tôn bà bà chỉ cầu xin Tiểu Long Nữ một điều - nàng hãy "chiếu liệu" cho Dương Quá suốt đời. Tiếp đó, bà bà trăn trối với Dương Quá một lời dặn không hết câu: "Long cô cô của ngươi cũng không ai thân thích, ngươi... ngươi... cũng...". Tình cảm và nỗi toan lo của Tôn bà bà dành cho Tiểu Long Nữ là tình mẫu tử, nhân ái và bao la. Chính bà bà là người đã nhìn ra mối duyên thiên định và hết lòng se sợi dây tình nghĩa giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ vậy.

Những fan kiếm hiệp Kim Dung hẳn phải thừa nhận rằng tình yêu của đôi nam nữ Dương Quá - Tiểu Long Nữ có thể xem là đẹp nhất - với sự hy sinh cao cả và những tình tiết kinh thiên động địa, bất tử và lắng đọng mãi trong chốn võ lâm giang hồ. Nhưng mấy ai nhớ nếu không có viên gạch đầu tiên, không có sự tác hợp, se duyên của người tì nữ già Tôn bà bà, thì có lẽ sẽ không bao giờ có được mối nhân duyên kỳ ngộ ấy.

Lời se duyên của người hầu già trong phút lâm chung

Sau khi tình cờ lưu lạc tới Hoạt tử nhân mộ, Dương Quá đã lần đầu tiên gặp Tôn bà bà và nàng Tiểu Long Nữ. Khi đó, hắn chỉ là một thằng nhóc 13, 14 tuổi, khóc lóc vì đau đớn và tủi thân. Hắn được Tôn bà bà dỗ dành.

------------------------

Lão phụ ( Tôn bà bà) lấy khăn lau nước mắt cho nó, an ủi:

- Hài tử ngoan, đừng khóc, đừng khóc; chỉ lát nữa sẽ hết đau thôi.

Lão phụ càng dỗ, Dương Quá càng khóc nức nở.

Bỗng bên ngoài tấm màn cửa có một giọng trong trẻo vang lên:

- Tôn bà bà, hài tử đó cứ khóc mãi không nín, thì làm thế nào?

Dương Quá ngẩng đầu nhìn, chỉ thấv một bàn tay trắng như ngọc vén tấm màn che, rồi một thiếu nữ bước vào. Thiếu nữ ấy mặc bộ đồ lụa trắng, tưởng như thân hình ở trong lớp sương mù, trạc mười bảy, mười tám tuổi, trừ mái tóc đen, toàn thân trắng như tuyết, khuôn mặt tú mỹ tuyệt vời, có điều là da dẻ trắng xanh, thiếu màu hồng. Dương Quá đỏ mặt, vội nín bặt, cúi đầu xấu hổ, nhưng vẫn đưa mắt nhìn trộm thiếu nữ một cái, thấy nàng đang nhìn mình, nó vội cúi mặt xuống.

Tôn bà bà cười, nói:

- Ta hết cách rồi, nàng lại dỗ nó vậy.

Thiếu nữ tới bên giường, xem vết ong đốt trên đầu Dương Quá, đưa tay sờ sờ góc trán, xem nó có bị sốt hay không. Bàn tay nàng vừa chạm vào trán, Dương Quá lập tức cảm thấy lạnh giá lạ thường, bất giác nó run cầm cập. Thiếu nữ nói:

- Không sao, ngươi đã uống mật ong, nửa ngày thì khỏi. Ngươi chạy vào rừng làm gì vậy?

Dương Quá ngẩng mặt lên, gặp ánh mắt của nàng, cảm thấy thiếu nữ thanh lệ tú nhã, càng nhìn càng ưa, song thần sắc lạnh lùng, đúng là thanh khiết như băng tuyết, cũng giá lạnh như băng tuyết, thật chẳng biết nàng mừng hay giận, buồn hay vui, tự dưng nó cảm thấy sờ sợ, nghĩ thầm: "Cô nương này là pha lê, hay là người tuyết? Rốt cuộc là người hay ma? Hay là thần đạo tiên nữ?" Nghe lời nói kiều nhu uyển chuyển, nhưng giọng nói tựa hồ không một chút ấm áp, thì nó ngẩn ngơ, không trả lời.

Tôn bà bà cười, nói:

- Vị Long tỷ tỷ là chủ nhân ở đây, Long tỷ tỷ vừa hỏi gì, sao ngươi không đáp?

Bạch y thiếu nữ tú mỹ này hóa ra là Tiểu Long Nữ, chủ nhân của "Hoạt tử nhân mộ". Nàng đã mười tám tuổi, có điều sống lâu trong nhà mộ, không có ánh nắng, nội công tu luyện lại theo con đường khắc chế tâm ý, nên trông trẻ hơn các thiếu nữ cùng trang lứa tới mấy tuổi. Tôn bà bà là a hoàn của sư phụ nàng, từ ngày sư phụ qua đời, hai người cùng ở trong nhà mộ với nhau. Hôm nay nghe tiếng ong, biết có kẻ xông vào cánh rừng bên ngoài nhà mộ, Tôn bà bà đi ra xem sao, thấy Dương Quá đã trúng độc ngất lịm, bèn cứu nó. Lẽ ra, theo qui củ ở đây bất cứ người ngoài là ai, cũng không được vào trong nhà mộ nửa bước, nam giới bước vào càng phạm đại kỵ; nhưng Dương Quá còn nhỏ, hơn nữa người đầy thương tích, Tôn bà bà không nỡ, nên phá lệ cứu nó.

---------------------------

Sau khi biết rõ hoàn cảnh côi cút đáng thương của cậu bé, Tôn bà bà hy vọng Tiểu Long Nữ sẽ thu nhận Dương Quá vào giáo phái (nói là giáo phái chứ thực ra vỏn vọn có hai người phụ nữ cô đơn là nàng và Tôn bà bà. Còn sư tỷ Lý  Mạc Sầu thì đã bỏ đi từ lâu). Nhưng Tiểu Long Nữ lạnh lùng yêu cầu bà bà phải đem Dương Quá giao trả cho phái Toàn Chân, vì không muốn phạm môn quy.

Tôn bà bà giận dỗi dẫn Dương Quá bỏ đi, sau đó bị lọt vào vòng vây của những đạo sỹ phái Toàn Chân. Rồi bà bà bị đánh trọng thương, không thể qua khỏi. Tiểu Long Nữ quan tâm âm thầm theo sau nhưng cũng không cứu giúp kịp. Trong giây phút lâm chung, Tôn bà bà nói gì với Tiểu Long nữ?

-----------------------

Tiểu Long Nữ cúi xuống, hỏi Tôn bà bà:

- Bà bà cảm thấy thế nào?

Tôn bà bà thở dài, nói:

- Cô nương, cả đời ta chưa cầu xin cô nương điều gì. Bây giờ ta chỉ cầu xin cô nương một điều, cô nương không bằng lòng thì thôi.

Tiểu Long Nữ hơi cau đôi mày thanh tú, hỏi:

- Bây giờ bà bà muốn gì?

Tôn bà bà chỉ Dương Quá, nhất thời chưa nói nên lời. Tiểu Long Nữ nói:

- Bà bà muốn ta chiếu liệu cho nó chứ gì?

Tôn bà bà cố hít một hơi, nói:

- Ta cầu xin cô nương chiếu liệu cho nó suốt cả đời, không để cho nó bị thiệt thòi với người khác, cô nương có đáp ứng hay không?

Tiểu Long Nữ lưỡng lự:

- Chiếu liệu cho nó suốt đời ư?

Tôn bà bà gằn giọng:

- Cô nương, nếu lão bà tử này không chết, cũng sẽ chiếu liệu cho cô nương suốt đời. Hồi cô nương còn nhỏ, mọi việc ăn uống, tắm rửa, cứt đái... chẳng phải đều do một tay lão bà tử này lo liệu đó sao? Cô nương... cô nương đã báo ... đáp gì chưa ?

Tiểu Long Nữ cắn môi, nói:

- Được, ta đáp ứng bà bà.

Trên bộ mặt xấu xí của Tôn bà bà thoáng hiện nụ cười, lão bà nhìn Dương Quá, môi mấp máy, tựa hồ muốn nói. Dương Quá biết ý, ghé tai lại gần, nói nhỏ:

- Bà bà có gì muốn dặn đệ tử phải không?

Tôn bà bà nói:

- Ngươi... ngươi cúi thấp chút nữa.

Dương Quá y lời, ghé tai sát miệng Tôn bà bà. Tôn bà bà nói:

- Long cô cô của ngươi cũng không ai thân thích, ngươi... ngươi... cũng...

Nói tới đó, Tôn bà bà đột nhiên hộc máu ra, làm ướt cả một bên má và ngực áo của Dương Quá, rồi nhắm mắt mà chết.

-------------------

Dù Tôn bà bà thân phận chỉ là một a hoàn, nhưng do đã một tay chăm ẵm, nuôi nấng Tiểu Long Nữ từ nhỏ, nên giữa hai người có tình mẫu tử. Dù nàng là chưởng môn phái, Tôn bà bà hiển nhiên rất tôn trọng nhưng tình thương và sự lo lắng dành cho nàng không phải là của một kẻ nô tì mà là mối quan hoài của một người mẹ với con gái yêu. Nhất là khi suốt hàng chục năm qua, trong ngôi cổ mộ rớt cục cũng chỉ có hai người thui thủi bên nhau, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Trong giây phút vĩnh biệt, bà bà không nói những điều mà những người sắp chết thường nói. Chẳng hạn như dặn dò, nhắc nhở điều gì. Mà bà bà lại đi cầu xin - điều cầu xin ấy cũng thật khác thường và không hẳn là hợp lý - nếu xét theo lẽ thông thường.

Tôn bà bà dù sao cũng chỉ mới gặp cậu bé Dương Quá được mấy canh giờ, nên dù có thiện cảm, yêu quý cậu thế nào, chắc chắn cũng không thể so sánh được với tình cảm bà bà dành cho Tiểu Long Nữ. Vậy mà bà bà lại cầu xin cho Dương Quá được nàng "chiếu liệu" - tức là choàng thêm trọng trách, khó khăn cho nàng, chứ đâu có "cho" nàng.

Tôi không biết tiếng Hoa, chữ Hán, nên không hiểu từ nguyên gốc và ý nghĩa của việc vì sao dịch giả lại dịch ra từ "chiếu liệu". Nhưng quả thật động từ này hay và hợp quá. "Chiếu liệu" - theo cách nghĩ của tôi, là sự chiếu cố và lo liệu. Tôn bà bà cầu xin Tiểu Long Nữ chiếu cố và lo liệu cho Dương Quá suốt đời. Như vậy, nếu nàng đồng ý, thì hiển nhiên Dương Quá sẽ trở thành người thân duy nhất, gần gũi nhất của nàng rồi. Trong suốt cuộc đời.

Lúc này, Tiểu Long Nữ 18 tuổi, hơn Dương Quá khoảng 4, 5 tuổi và đang là chưởng môn phái Cổ mộ. Như vậy, trong mối quan hệ với Dương Quá, nàng đã là một cô gái vừa chớm tuổi trưởng thành, và từ nay sẽ phải đảm đương trách nhiệm của một "người lớn". Với việc chiếu liệu cho Dương Quá, chắc chắn sẽ cuộc sống của nàng rồi đây sẽ có những khả năng, tình huống mà Tôn bà bà không thể nào hình dung ra được.

Vậy có phải là quá đáng không, khi Tôn bà bà cầu xin một điều có thể nói sẽ ảnh hưởng lớn đến suốt cuộc đời nàng? Và lời cầu xin đó có khiên cưỡng không? Có tốt cho nàng không?...

Theo tại hạ, lời cầu xin đó hoàn toàn không phải là một ý nguyện theo kiểu cảm tính, bất chợt. Mà là cả một sự tính toán toan lo trong tấm lòng của một người mẹ. Khi nói ra lời cầu xin ấy, Tôn bà bà đã hiểu rõ về hoàn cảnh và tính cách của Dương Quá. Và Tiểu Long Nữ cũng vậy. Tôn bà bà không cầu xin Tiểu Long Nữ chiếu liệu cho một kẻ "lạ hoắc" mà nàng không quen biết, thiếu thiện cảm. Thiết tha là vậy, nhưng Tôn bà bà không ép buộc nàng, bà bà nói: "nếu cô nương không chịu thì thôi"!

Từ "chịu" mà Tôn bà bà nói cũng thật tinh tế, ý nhị. "Chịu" không có nghĩa là sự "đồng ý" thuần túy và hoàn toàn, mà có yếu tố tình cảm và sự cân nhắc lồng trong đó. Đối với người miền Nam, nói "chịu" thậm chí trong một số trường hợp còn có nghĩa là "thương", là "yêu". Em chịu lấy anh không? Anh có chịu em không?

Cần phải hiểu lời cầu xin "chiếu liệu" cho Dương Quá thực ra chỉ mới là một vế trong vấn đề mà Tôn bà bà đưa ra. Nếu chỉ có sự "chiếu liệu" của Tiểu Long Nữ dành cho Dương Quá là chưa đủ, không đúng với ước mong của Tôn bà bà. Đây mới chỉ là yếu tố "cần" mà thôi. (Nhưng Tiểu Long Nữ thì lúc này cũng chỉ hiểu một cách đơn giản là Tôn bà bà cầu xin mình quan tâm, nuôi dưỡng cho chú bé mồ cô Dương Quá. Thế thôi).

Tuy miệng nói "nếu cô nương không chịu thì thôi !" - nhưng Tôn bà bà cũng hết sức quyết liệt để ý nguyện của mình được thành hiện thực. Chính vì vậy, Tôn bà bà đã tung ra một "vũ khí" có thể nói là mạnh và nặng nhất mà mình có - đó là kể ra công nuôi dưỡng nàng. Rồi hỏi ép nàng: " Cô nương đã báo đáp gì chưa?". Tôn bà bà đặt ra tình huống so sánh việc Tiểu Long Nữ phải chiếu liệu cho Dương Quá như là sự báo đáp công nuôi dưỡng của người mẹ. Có người mẹ nào lại nỡ đặt ra câu hỏi ấy với con gái mình, trong giây phút lâm chung? Vậy mà Tôn bà bà đã hỏi nàng như vậy. Thật là một sức ép kinh người, chỉ sử dụng duy nhất một lần, cũng chỉ mong cho phải đạt được.

(Thực ra theo tại hạ nghĩ, có lẽ không cần bà bà phải nói nặng đến vậy. Tại hạ tin chắc rằng Tiểu Long Nữ cuối cùng rồi sẽ ưng thuận. Vì bản chất của nàng là một người tốt bụng, nhân nghĩa. Nhưng có lẽ vì sợ nàng quá cứng nhắc môn quy, nên Tôn bà bà tạo ra sức ép với nàng).

Chúng ta cần nhớ rằng đây là thời khắc mà Tôn bà bà biết là mình sắp vĩnh viễn ra đi, để lại trên cõi đời một người "con gái". Nàng tuy thân là môn chưởng môn, nhưng thực ra chỉ là một cô gái mới 18 tuổi, vô cùng non dại, ngây thơ, tinh khiết và mong manh biết chừng nào. ( Chính cậu bé Dương Quá cũng thấy ngay điều đó, và buột miệng nói sẽ che chở, bảo vệ cho nàng). Cô gái ấy chỉ lát nữa thôi sẽ chỉ còn thui thủi một mình trong một hang đá tăm tối, giữa những khối quan tài lạnh lẽo, không ánh mặt trời.

Có hiểu điều đó, mới thấy rằng việc Tôn bà bà cầu xin Tiểu Long Nữ "chiếu liệu" cho Dương Quá thực chất chính là sự "chiếu liệu" của Tôn bà bà cho nàng và vì nàng vậy. Chỉ có tình mẫu tử thiêng liêng mới có thể khiến Tôn bà bà lo lắng cho nàng đến vậy.

Chính vì biết mình đã già yếu, rồi đây sẽ chết để lại nàng cô đơn một mình, nên từ khi tình cờ gặp Dương Quá, biết hoàn cảnh và tính cách cương cường của cậu bé này, trong tiềm thức của Tôn bà bà như có một tia nắng chói chang, hy vọng, chiếu rọi vào tương lai ấm áp. Tôn bà bà đã nhìn xa và mong muốn Tiểu Long Nữ từ nay có người thân thiết, không phải mãi phận cô đơn, côi cút. Có thể Tôn bà bà không hẳn tin rằng rồi đây cả hai sẽ thành vợ chồng, nhưng trong tiềm thức bà bà hẳn có ý nguyện ấy.

Như đã nói, việc Tôn bà bà cầu xin Tiểu Long Nữ chiếu liệu cho Dương Quá mới chỉ là vế thứ nhất, là điều kiện "cần" của vấn đề. Cần có điều kiện "đủ" cho nàng. Đó là việc Tôn bà bà trăn trối với Dương Quá (nhưng không cho Tiểu Long Nữ nghe): " Long cô cô của ngươi cũng không ai thân thích, ngươi... ngươi... cũng..." - nói tới đây chưa hết câu thì hộc mà máu chết !" Thật xúc động!

Dương Quá chỉ là một cậu bé, mà lại nghe một lời trăn trối mơ hồ, chưa hết. Có thể nói là khó hiểu và nằm ngoài khả năng hiểu biết của một đứa bé.

Nhưng thần diệu thay, hai câu nói của Tôn bà bà trong giây phút lâm chung đó chính là sự tác hợp se duyên cho hai người vậy.

Mặc dù qua ngôn ngữ nói chuyện giữa Tôn bà bà và Tiểu Long Nữ thoạt nghe có vẻ cụt ngủn, thô lỗ và thậm chí là lạnh lùng, vô cảm - theo đúng kiểu con nhà võ, giới giang hồ - nhưng thực chất đã ẩn chứa biết bao là tình cảm, mối quan hoài, sự hy sinh cao cả.

Nói lời cầu xin, nhưng nào phải cầu xin gì cho mình. Tình cảm và sự chiếu liệu mà Tôn bà bà dành cho Tiểu Long Nữ thật đáng ngưỡng trọng.



Cặp đôi Dương Quá - Tiểu Long Nữ 

Môn quy là cái chi chi?

Phái Cổ mộ có một điều luật rất nghiêm khắc, là không thu nạp nam giới. Quy định này xuất phát từ cuộc tình đổ vỡ của người sáng lập ra môn phái. Tức là có lý do và nguồn gốc rõ ràng. Môn quy như vậy dù có phần cực đoan nhưng không phải là hoàn toàn vô lý và đã được tuyệt đối tôn trọng. Kẻ nào vi phạm thì bị đuổi đi. Trường hợp Lý Mạc Sầu sư tỷ của Tiểu Long Nữ là một ví dụ.

Thế mà trước khi chết, Tôn bà bà là một a hoàn lại đưa ra một lời cầu xin đầy sức nặng, phá vỡ môn quy.

Còn chưởng môn Tiểu Long Nữ thì ngay từ khi chưa nghe Tôn bà bà nói, lại đã đoán được ý nguyện của bà bà. Chính nàng là người hỏi trước: "Tôn bà bà muốn ta chiếu liệu cho nó chứ gì"? Sau đó, Tiểu Long Nữ cắn môi, nói: Được, ta đáp ứng bà bà.

Tiểu Long Nữ hoàn toàn không dễ dàng khi nói "đáp ứng" lời cầu xin của Tôn bà bà. Nàng không thể dễ dàng đáp ứng trước hết bởi nàng là một cô gái ngoan (tại hạ không nói là nàng hiền hay nhu nhược). Thật vậy, nàng rất ngoan và lại là chưởng môn, luôn tuân thủ một cách tuyệt đối lời giáo huấn của sư phụ, giữ vững quy môn. Hơn nữa, lúc này nàng cũng chưa tiếp xúc với ai, chưa từng có tình cảm sâu đậm gì với Dương Quá. Mà nàng cũng chẳng quá lo nghĩ gì. Nàng lạnh lùng và dửng dưng. Vì nàng từ nhỏ đã được huấn luyện và nuôi dưỡng như vậy. Nên nàng không có nhu cầu gì phải chiếu liệu cho ai. Lúc này, nàng chỉ đơn giản là một khối ngọc tuyệt đẹp, không vướng chút bụi trần và vô cùng mong manh.

Nhưng nàng hoàn toàn không phải là một con người vô cảm. Thực ra trong nàng luôn có bản năng và tiềm ẩn tình người, lòng nhân hậu, sự quan tâm. Dù chính nàng cũng không nhận biết ra. Hoàn toàn không phải là nàng không quan hoài, hay không có tình cảm, tình nghĩa gì với Tôn bà bà. Chính vì vậy, nàng đã âm thầm đi theo khi Tôn bà bà dắt cậu bé Dương Quá bỏ đi, và ra tay cứu, báo thù cho bà bà (nhưng không kịp).

Với việc cuối cùng Tiểu Long Nữ nhận "đáp ứng" lời cầu xin của Tôn bà bà, là "chiếu liệu" cho Dương Quá suốt đời, chúng ta chợt thấy rằng cái gọi là môn quy của phái Cổ mộ nghiêm thì rất nghiêm, nhưng lại hoàn toàn không phải là tuyệt đối, Không đến mức buộc mọi thành viên trong phái phải "kinh sợ". Mà môn quy ấy vẫn có thể bị phá vỡ, vứt vào sọt rác - bởi sự tác động của yếu tố tình cảm, tình người.

Điều đó thật là bất ngờ và thú vị. Cho thấy chân giá trị của sự tự do, phóng khoáng trong tình yêu, tình cảm. Tiểu Long Nữ ngoan là vậy, là chưởng môn phái là vậy, mà vẫn phá vỡ môn quy không quá khó khăn, bởi sự tác động của tình cảm. Thậm chí về sau nàng còn "phạm tội" nặng hơn nhiều, là nảy sinh tình cảm với Dương Quá, thậm chí hiến thân do Dương Quá. Tự miệng nói muốn làm thê tử của chàng. Từ vai trò của một sư phụ trở thành một người vợ. Sự phá vỡ môn quy ấy còn "khủng khiếp" đến cỡ nào. Tình yêu của họ "ngông cuồng" và bất chấp những khuôn phép, lễ giáo thông thường. Đến mức như lão Đông tà Hoàng Dược Sư, vốn chẳng coi lễ giáo là gì, mà còn phải nể phục!

Và chúng ta còn thấy một điều thú vị khác, là rớt cục thì toàn bộ các thành viên của phái Mộ cổ, dù có quy định hết sức nghiêm ngặt, đều được giáo huấn là phải căm ghét, khinh miệt đàn ông, nhưng lại là những người nữ tính nhất, sống và hành động theo tiếng gọi của bản năng, tình cảm. Tất cả đều đã phá bỏ môn quy - từ vị sư tổ, cho đến Lý Mạc Sầu, Tôn bà bà và người cuối cùng là Tiểu Long Nữ!

Thế mới thấy môn quy là cái chi chi. Những quy định đặt ra suy cho cùng cũng chỉ là một mớ giáo điều, khiên cưỡng. Khát vọng về tự do và tình yêu sẽ phá bỏ mọi rào cản môn quy!

Chợt thấy lòng chùng xuống, chút xúc động bâng khuâng. Chợt nhớ đến câu ca dao cổ:

Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra 

Trong Thần điêu hiệp lữ, Tôn bà bà chỉ là một bà già có ngoại hình xấu xí, một thân phận "giẻ rách" và đã chết ngay từ đầu truyện, sau vài trang sách ngắn ngủi. Thế nhưng, những điều mà nhân vật này tạo dựng và để lại thì lại thật thần diệu, cao cả.

Tôn bà bà - người MẸ đã hết lòng vì con gái Tiểu Long Nữ.

----------------------

Bài liên quan:

Sức nặng của lời hẹn sau 16 năm vợ chồng sẽ tái hợp của Tiểu Long Nữ khiến Trời cũng phải động lòng
Âu Dương Phong có trách nhiệm gì trong việc Tiểu Long Nữ bị Doãn Chí Bình “hái quả” không?

------------------------------


Tiểu Long Nữ do Lưu Diệc Phi đóng trong tác phẩm điện ảnh Thần điêu đại hiệp

Ghi chú: Bài viết đến đây đã hết, nhưng nếu có chút thời gian và nhã hứng, quý vị hãy nhìn ngắm lại dung nhan của tiên nữ Tiểu Long, ôn lại khoảng thời gian đầu tiên khi Tiểu Long Nữ và Dương Quá ở chung với nhau. Bắt đầu từ lúc Tôn bà bà bị đánh trọng thương và ngỏ lời cầu xin Tiểu Long Nữ chiếu liệu cho Dương Quá (trích trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ):

-------------

Đang ầm ĩ thế, bỗng nghe sau lưng có tiếng nói lạnh lùng:

- Hiếp đáp ấu nhi, lão phụ như vậy, gọi là anh hùng hay sao?

Hách Đại Thông nghe giọng nói trong trẻo, lạnh giá, thì giật mình, chỉ thấy một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp đứng ở cửa đại điện, y phục trắng như tuyết, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ. Một hồi chuông cất lên ở cung Trùng Dương, trong vòng mươi dặm các đạo sĩ đã được bố trí nhiều lớp, phòng thủ nghiêm mật dị thường, thế mà thiếu nữ kia lọt vào tận đây, không hề có ai cấp báo, chẳng hiểu nàng ta lọt vào bằng cách nào.

Hách Đại Thông hỏi:

- Cô nương là ai? Có gì kiến giáo?

Thiếu nữ quắc mắt nhìn lão đạo sĩ, không đáp, tới bên cạnh Tôn bà bà. Dương Quá ngẩng lên, buồn bã nói:

- Long cô cô, lão đạo sĩ tàn ác kia đánh ... đánh chết bà bà rồi!

Bạch y thiếu nữ chính là Tiểu Long Nữ. Tôn bà bà mang Dương Quá rời khỏi nhà mộ, sang đạo quán, xuất thủ, nàng bám theo phía sau đều nhìn thấy rõ cả, tưởng Hách Đại Thông không hạ sát thủ, nên thủy chung không lộ diện. Nào ngờ tình thế xoay chuyển bất ngờ, Tôn bà bà rốt cuộc bị trọng thương, nàng phải ra cứu, thì đã không kịp. Hình ảnh Dương Quá quên mình bảo vệ Tôn bà bà, nàng cũng thấy cả. Nhìn nó nước mắt lưng tròng, nàng gật đầu, nói:

- Ai rồi cũng chết cả, chuyện đó thường tình.

Tôn bà bà nuôi dưỡng nàng từ nhỏ, hai người không khác gì mẫu tử. Nhưng Tiểu Long Nữ mười tám năm nay chỉ sống những ngày bình lặng, cộng với từ nhỏ nàng tu luyện nội công, tu đến mức không còn chút tình hỉ nộ ai lạc, nhìn Tôn bà bà trọng thương hết cứu, không tránh khỏi đau lòng, nhưng cảm xúc đó chỉ thoáng qua giây lát, sắc mặt nàng vẫn không có gì thay đổi.

Hách Đại Thông nghe Dương Quá gọi "Long cô cô", biết thiếu nữ mỹ mạo kia là Tiểu Long Nữ, người đã đánh đuổi vương tử Hoắc Đô, thì càng kinh hãi. Nên biết việc vương tử Hoắc Đô thảm bại bỏ chạy, mấy tháng nay đã truyền khắp giang hồ; Tiểu Long Nữ chưa hề xuống núi Chung Nam một bước, song danh tiếng của nàng đã lừng lẫy võ lâm.

Tiểu Long Nữ thong thả ngoảnh lại nhìn các đạo sĩ một lượt. Trừ Hách Đại Thông nội công thâm hậu, tâm thần bình tĩnh ra, tất cả các đạo sĩ còn lại bất giác đều run rẩy trước nhãn quang lạnh như băng giá của nàng.

Tiểu Long Nữ cúi xuống, hỏi Tôn bà bà:

- Bà bà cảm thấy thế nào?

Tôn bà bà thở dài, nói:

- Cô nương, cả đời ta chưa cầu xin cô nương điều gì. Bây giờ ta chỉ cầu xin cô nương một điều, cô nương không bằng lòng thì thôi.

Tiểu Long Nữ hơi cau đôi mày thanh tú, hỏi:

- Bây giờ bà bà muốn gì?

Tôn bà bà chỉ Dương Quá, nhất thời chưa nói nên lời. Tiểu Long Nữ nói:

- Bà bà muốn ta chiếu liệu cho nó chứ gì?

Tôn bà bà cố hít một hơi, nói:

- Ta cầu xin cô nương chiếu liệu cho nó suốt cả đời, không để cho nó bị thiệt thòi với người khác, cô nương có đáp ứng hay không?

Tiểu Long Nữ lưỡng lự:

- Chiếu liệu cho nó suốt đời ư?

Tôn bà bà gằn giọng:

- Cô nương, nếu lão bà tử này không chết, cũng sẽ chiếu liệu cho cô nương suốt đời. Hồi cô nương còn nhỏ, mọi việc ăn uống, tắm rửa, cứt đái... chẳng phải đều do một tay lão bà tử này lo liệu đó sao? Cô nương... cô nương đã báo ... đáp gì chưa ?

Tiểu Long Nữ cắn môi, nói:

- Được, ta đáp ứng bà bà.

Trên bộ mặt xấu xí của Tôn bà bà thoáng hiện nụ cười, lão bà nhìn Dương Quá, môi mấp máy, tựa hồ muốn nói. Dương Quá biết ý, ghé tai lại gần, nói nhỏ:

- Bà bà có gì muốn dặn đệ tử phải không?

Tôn bà bà nói:

- Ngươi... ngươi cúi thấp chút nữa.

Dương Quá y lời, ghé tai sát miệng Tôn bà bà. Tôn bà bà nói:

- Long cô cô của ngươi cũng không ai thân thích, ngươi... ngươi... cũng...

Nói tới đó, Tôn bà bà đột nhiên hộc máu ra, làm ướt cả một bên má và ngực áo của Dương Quá, rồi nhắm mắt mà chết. Dương Quá gọi to:

- Bà bà! Bà bà!

Nó quá đau lòng, không nhịn được, khóc òa lên.

...

Tiểu Long Nữ ôm thi thể Tôn bà bà cùng Dương Quá trở về "Hoạt tử nhân mộ". Nàng đặt thi thể Tôn bà bà xuống chiếc giường Tôn bà bà vẫn nằm, rồi nàng ngồi xuống chiếc ghế bên giường, chống tay lên cằm, ngẩn ngơ im lặng. Dương Quá phục xuống thi thể Tôn bà bà mà khóc tấm tức hồi lâu. Tiểu Long Nữ nói:

- Người chết rồi, còn khóc làm gì? Ngươi có khóc nữa, Tôn bà bà cũng chẳng nghe được đâu.

Dương Quá sững người, cảm thấy lời lẽ của nàng ta quá tàn nhẫn vô tình, nhưng nghĩ cho kỹ, thì cũng đúng thế thật, lại càng đau lòng hơn, bất giác lại khóc òa lên. Tiểu Long Nữ lạnh lùng nhìn nó, sắc mặt hoàn toàn thản nhiên, một hồi lâu sau, nàng mới nói:

- Ta mai táng bà bà thôi; hãy đi theo ta.

Nàng ôm thi thể Tôn bà bà đi ra khỏi phòng. Dương Quá chùi nước mắt, đi theo sau. Lối đi trong nhà mộ không có đèn đuốc gì, nó phải căng mắt ra cũng nhìn không rõ cái bóng trắng của Tiểu Long Nữ, nên bám sát theo, không dám chậm nửa bước. Tiểu Long Nữ quẹo qua quẹo lại mấy lần, đi một hồi, đẩy một cánh cửa đá rất nặng, lấy trong túi ra bùi nhùi đánh lửa, châm vào hai đĩa đèn dầu trên một cái bàn đá. Dương Quá nhìn tứ phía, không khỏi lạnh người run rẩy, thấy trong một tòa đại sảnh bày một dãy năm cỗ quan tài bằng đá; nhìn kỹ, thấy hai cỗ quan tài đậy nắp rất khít, ba cỗ quan tài kia để hở nắp một nửa, cũng không biết bên trong có thi thể hay không.

Tiểu Long Nữ chỉ cỗ quan tài thứ nhất bên phải, nói:

- Bà bà tổ sư ngủ ở đây.

Chỉ cỗ quan tài thứ hai ở bên phải, nói:

- Sư phụ ngủ ở đây.

Dương Quá thấy nàng chỉ cỗ quan tài thứ ba ở bên phải, tim đập dồn, hồi hộp không biết nàng sẽ nói ai ngủ ở đó. Nắp cỗ quan tài này không đậy kín, lỡ có xác người trong đó thì mục nát mất hay sao? Chỉ nghe Tiểu Long Nữ nói:

- Tôn bà bà ngủ ở đây.

Dương Quá mới biết cỗ quan tài này còn để trống, thì thở dài nhẹ nhõm; nó nhìn hai cỗ quan tài còn lại, lòng hiếu kỳ nổi dậy, nó hỏi:

- Còn hai cỗ quan tài kia?

Tiểu Long Nữ nói:

- Sư tỷ Lý Mạc Sầu của ta ngủ ở một cỗ, ta ngủ một cỗ.

Dương Quá ngẩn người, nói:

- Lý Mạc Sầu... Lý cô nương cũng sẽ về đây ư?

Tiểu Long Nữ nói:

- Sư phụ của ta đã an bài như vậy, sư tỷ sẽ phải trở về. Nơi đây còn thiếu một cỗ quan tài, bởi vì sư phụ ta không dự liệu có ngươi tới đây.

Dương Quá giật mình, vội nói:

- Đệ tử không, đệ tử không đâu!

Tiểu Long Nữ nói:

- Ta đã đáp ứng Tôn bà bà sẽ chiếu liệu cho ngươi suốt đời. Ta không rời khỏi chốn này, thì tất nhiên ngươi cũng sẽ ở đây.

Dương Quá nghe nàng nhơn nhơn nói đến đại sự sống chết, thì cũng chẳng kiêng dè, nói:

- Cứ coi như cô cô không cho đệ tử ra khỏi đây, khi nào cô cô chết, đệ tử sẽ rời chốn này.

Tiểu Long Nữ nói:

- Ta đã nói sẽ chiếu liệu cho ngươi suốt đời, thì ta sẽ không chết trước ngươi.

Dương Quá nói:

- Vì sao? Cô cô lớn tuổi hơn đệ tử kia mà!

Tiểu Long Nữ nói:

- Trước khi chết, dĩ nhiên ta sẽ giết ngươi trước.

Dương Quá lại giật thót, nghĩ thầm: "Chưa chắc đâu. Ta có chân, ta không biết trốn đi hay sao?"

Tiểu Long Nữ đến bên cỗ quan tài thứ ba, đẩy nắp ra, ôm thi thể Tôn bà bà định đặt vào, Dương Quá cảm thấy không nỡ, nói:

- Hãy cho đệ tử nhìn bà bà một lúc nữa.

Tiểu Long Nữ thấy nó mới quen Tôn bà bà chưa được một ngày, mà đã nặng tình như thế, bất giác cảm thấy khó chịu, cau cau mày, cứ ôm thi thể đứng bất động. 

Tiểu Long Nữ nói mấy câu, vẫn không thấy nó thưa, bèn hỏi:

- Ngươi có nghe thấy không đó?

Dương Quá nói:

- Đệ tử sợ.

Tiểu Long Nữ hỏi:

- Sợ cái gì?

Dương Quá nói:

- Đệ tử không biết. Đệ tử không dám ngủ một mình.

Tiểu Long Nữ cau mày, nói:

- Thế thì ngủ cùng buồng với ta vậy.

Bèn dẫn nó sang buồng của mình.

Nàng đã quen với bóng tối. Bây giờ vì Dương Quá nàng mới thắp một cây nến. Dương Quá thấy nàng tú mỹ tuyệt luân, y phục trên người lại trắng bong như tuyết không lấm bụi trần, thì cứ ngỡ rằng khuê phòng của nàng hẳn phải được trần thiết cực kỳ trang nhã, ai ngờ bước vào buồng thì hết sức thất vọng, thấy bên trong trống trải, chẳng khác gì nơi để mấy cỗ quan tài. Một tấm đá xanh dài làm giường, trên giường có trải tấm đệm cỏ, một tấm vải màu trắng làm chăn, ngoài ra không còn vật gì khác.

Dương Quá nghĩ thầm: "Không biết mình nằm ở đâu? Chỉ sợ nàng bắt ta nằm dưới đất". Vừa nghĩ thế, thì Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi lên giường của ta mà nằm!

Dương Quá nói:

- Như thế không nên, đệ tử nằm dưới đất được rồi.

Tiểu Long Nữ cau mặt, nói:

- Ngươi muốn ở lại đây, ta bảo gì, ngươi đều phải vâng lời. Ngươi đã quen ẩu đả với bọn đạo sĩ, chuyện ấy quên đi. Nếu ngươi dám chống lệnh ta, ta sẽ lập tức giết ngươi.

Dương Quá nói:

- Cô cô khỏi cần dữ dằn như vậy, đệ tử vâng lời thì được chứ gì.

Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi còn dám cãi hả?

Dương Quá thấy nàng trẻ trung xinh đẹp mà làm bộ dữ tợn như thế, thì lè lưỡi không nói nữa. Tiểu Long Nữ nhìn thấy, nói:

- Ngươi thè lưỡi làm gì vậy? Không phục ta phải không?

Dương Quá không đáp, tụt giày, leo lên giường nằm.

Vừa nằm xuống giường, đã thấy lạnh thấu xương; nó sợ quá, nhảy luôn xuống đất. Tiểu Long Nữ thấy nó sợ cuống, tuy không hài lòng, nhưng suýt nữa phì cười hỏi:

- Làm sao vậy?

Dương Quá thấy ánh mắt nàng cười cười, thì cười nói:

- Cái giường này kỳ quái lắm, hóa ra cô cô trêu chọc đệ tử.

Tiểu Long Nữ nghiêm mặt nói:

- Ai trêu chọc ngươi làm gì, cái giường nó vốn như thế, mau lên giường nằm đi.

Nói đoạn lấy từ góc buồng một cây chổi, nói:

- Mồi lần ngươi tụt xuống đất, ta sẽ đánh ngươi mười cái cán chổi.

Dương Quá thấy nàng nghiêm mặt, đành leo lên giường nằm. Lần này có đề phòng, không sợ nữa, chỉ cảm thấy dường như dưới tấm đệm cỏ là các lớp băng dày, càng nằm lâu càng thấy lạnh, bất giác toàn thân run bần bật, hai hàm răng gõ vào nhau cầm cập. Nằm một lát nữa, khí lạnh thấu xương, thật không tài nào chịu nổi. Nó nhìn về phía Tiểu Long Nữ, thấy mặt nàng nửa cười nửa không, có vẻ khoái trá trước sự đau khổ của kẻ khác, thì nó thầm bực tức, nghiến răng chống chọi với cái lạnh. Chỉ thấy Tiểu Long Nữ lấy một sợi dây chão, móc một đầu dây vào một chiếc đinh trên tường, dòng sợi dây ngang buồng, móc đầu dây bên kia vào một chiếc đinh trên bức tường đối diện, sợi dây cách mặt đất một khoảng cao bằng người, rồi nàng nhẹ nhàng nằm vắt ngang sợi dây, lấy sợi dây làm giường, tiếp đó tay trái phẩy một cái, chưởng phong quạt tắt luôn ngọn nến.

Dương Quá vô cùng thán phục, nói:

- Cô cô, ngày mai cô cô dạy cho đệ tử bản sự đó được chăng?

Tiểu Long Nữ nói:

- Bản sự này có đáng gì? Ngươi mà chịu khó học, ta có rất nhiều bản sự lợi hại dạy cho ngươi.

Dương Quá nghe Tiểu Long Nữ chịu thực tâm dạy võ cho nó, thì nó quên hết mọi sự oán trách ban đầu, cảm động quá, nước mắt tự nhiên ứa ra, nó nghẹn ngào nói:

- Cô cô, cô cô đối tốt với đệ tử, vậy mà lúc đầu đệ tử lại oán trách cô cô.

Tiểu Long Nữ nói:

- Ta đuổi ngươi đi, ngươi có oán trách ta, cũng chả có gì là lạ.

Trong bóng tối nghe tiếng quần áo của nàng khẽ sột soạt tựa hồ nàng trở mình. Đã nằm ngủ trên một sợi dây mà còn trở mình tùy ý, thật là ngoài sức tưởng tượng.

Hai câu cuối của nàng nghe nghiêm lạnh, Dương Quá không dám hỏi thêm, bèn nhắm mắt cố ngủ. Nhưng từng luồng hơi lạnh từ bên dưới thấm lên, nghĩ đến Tôn bà bà nó lại đau lòng, làm sao ngủ được?

Một hồi lâu, nó gọi khẽ:

- Cô cô, đệ tử chịu không nổi nữa.

Chỉ nghe tiếng thở đều đều của Tiểu Long Nữ, chắc nàng đã ngủ. Nó gọi nhỏ hai lần nữa, vẫn không có tiếng trả lời, thì nghĩ thầm: "Mình xuống đất nằm, chắc nàng ta chẳng biết đâu." Bèn rón rén tụt khỏi giường, đứng dưới đất, không dám thở mạnh.

Nào ngờ vừa định cất bước, thì Tiểu Long Nữ đã nhỏm dậy, chộp lấy tay trái của nó bẻ quặt ra sau lưng, ấn nó ngồi xuống đất. Dương Quá kêu lên, thì Tiểu Long Nữ đã cầm cây chổi quất vào mông nó.

Dương Quá biết rằng có xin tha cũng vô ích, nên cắn răng nhịn đau. Năm cái quất đầu tiên rất đau, từ cái thứ sáu, Tiểu Long Nữ đã nhẹ tay dần, đến hai cái quất cuối cùng thì chỉ còn đụng vào da mà thôi. Đánh xong mười cái, nàng nhấc nó ném lên giường, quát:

- Còn thế nữa, còn bị đánh.

Dương Quá nằm trên giường, không dám hó hé, chỉ nghe nàng ném cây chổi vào góc buồng, rồi lại nằm vắt ngang dây thừng mà ngủ. Tiểu Long Nữ ngỡ thằng bé sẽ khóc lóc ầm ĩ, không ngờ nó nằm im thin thít, bèn hỏi:

- Sao ngươi không kêu khóc?

Dương Quá nói:

- Kêu khóc mà làm gì? Cô cô muốn đánh thì sẽ đánh, có xin tha cũng vô ích.

Tiểu Long Nữ nói:

- Hừ, ngươi trong bụng chửi thầm ta chứ gì?

Dương Quá nói:

- Đệ tử không chửi thầm cô cô đâu. Cô cô tốt hơn lão sư phụ trước của đệ tử rất nhiều.

Tiểu Long Nữ lấy làm lạ, hỏi:

- Vì sao?

Dương Quá nói:

- Cô cô tuy đánh đệ tử, nhưng trong bụng lại thương, càng đánh càng nhẹ tay, sợ đệ tử bị đau.

Tiểu Long Nữ thấy nó nói đúng tâm sự của mình, thì hơi đỏ mặt, may mà trong bóng tối Dương Quá không nhìn được, nàng làu bàu:

- Hừ, ai thương ngươi kia chứ, lần sau ngươi không vâng lời, ta sẽ nặng tay hơn đấy.

Dương Quá nghe giọng nàng ôn tồn, thì tươi cười nói:

- Cô cô đánh đau hơn nữa, đệ tử cũng vẫn thích.

Tiểu Long Nữ nguýt nó:

- Tặc cốt đầu (đồ quỷ), ngươi một ngày không bị đòn, khéo ngủ không ngon.

Dương Quá nói:

- Nếu đánh đệ tử là người thương đệ tử, thì đệ tử chả buồn chút nào, còn vui là đằng khác, vì ngươi ấy mong cho đệ tử thành người tốt. Còn nếu là người ghét đệ tử, thì dù chỉ mắng đệ tử một câu, trừng mắt nhìn đệ tử một cái, sau này đệ tử lớn lên sẽ tìm kẻ đó tính sổ.

Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi thử kể xem, những ai thương ngươi, những ai ghét ngươi.

Dương Quá nói:

- Việc đó thì đệ tử nhớ rất kỹ. Những kẻ ghét đệ tử thì khỏi cần nhắc tới, vì nhiều lắm. Còn thương đệ tử thì có người mẹ quá cố của đệ tử này, nghĩa phụ này, Quách Tĩnh bá bá, Tôn bà bà và cô cô.

Tiểu Long Nữ cười khảy:

- Ta đâu có thương ngươi. Tôn bà bà nhờ ta chiếu liệu cho ngươi, thì ta chiếu liệu cho ngươi. Kiếp này ngươi đừng hi vọng ta có hảo tâm với ngươi.

Dương Quá vốn đã rét run cầm cập, nghe nàng nói thế thì vã mồ hôi lạnh, nén giận, hỏi:

- Đệ tử có gì không tốt, mà cô cô ghét đệ tử đến thế?

Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi tốt hay xấu thì can hệ gì đến ta? Ta cũng không ghét ngươi. Cả đời ta ở trong phần mộ này, ai ta cũng không thương, ai ta cũng chẳng ghét.

Dương Quá nói:

- Thế thì chán lắm. Cô cô đã đi ra ngoài bao giờ chưa?

Tiểu Long Nữ nói:

- Ta chưa hề rời khỏi núi Chung Nam, bên ngoài bất quá cũng chỉ có núi có cây, có mặt trăng mặt trời, chứ có gì hay?

Dương Quá vỗ tay, nói:

- Ôi, đúng là cô cô sống uổng cả một đời. Dưới thành ấp có bao nhiêu thứ hay vô cùng.

Rồi nó kể lại đủ thứ lạ mà nó nhìn thấy trong quãng đời lưu lạc từ nhỏ của mình tới giờ. Nó vốn khéo mồm khéo miệng, lúc này lại thêm giấm thêm ớt, càng kể càng bịa thêm lắm điều ly kỳ cổ quái, biến ảo đa đoan. May mà Tiểu Long Nữ mười tám năm nay chưa hề rời khỏi núi Chung Nam, nó khoa trương bịa đặt gì, nàng cũng đều tin cả, cuối cùng bất giác thở dài.

Dương Quá nói:

- Cô cô , đệ tử dẫn cô cô đi chơi một chuyến nhé?

Tiểu Long Nữ nói:

- Đừng nói bậy! Tổ sư bà bà đã có di huấn, người nào đã sống ở "Hoạt tử nhân mộ" sẽ không được rời khỏi núi Chung Nam một bước.

Dương Quá chột dạ, nói:

- Chả lẽ cả đệ tử cũng không được rời khỏi núi Chung Nam?

Tiểu Long Nữ nói:

- Tất nhiên không được.

Dương Quá nghe vậy cũng không lo lắm, nghĩ thầm: "Đào Hoa đảo là hòn đảo chơ vơ giữa biển, ta đến đó cũng có thể rời khỏi đó, ngôi nhà mồ này làm sao nhốt nổi ta?" lại hỏi:

- Cô cô bảo Lý Mạc Sầu Lý cô nương là sư tỷ của cô cô, hẳn cũng đã sống ở "Hoạt tử nhân mộ", sao vẫn được rời khỏi núi Chung Nam đi các nơi?

Tiểu Long Nữ nói:

- Lý sư tỷ không vâng lời sư phụ ta, bị sư phụ ta đuổi đi đấy.

Dương Quá cả mừng, nghĩ thầm: "Có qui củ hay thế thì cứ vậy mà làm theo, bao giờ mình muốn bỏ đi, mình chỉ cần không vâng lệnh, để nàng ta đuổi đi là được". Nhưng nó nghĩ dự định đó phải giấu kín, không được lộ ra, kẻo mất linh.

Hai người trò chuyện, Dương Quá nhất thời quên cái lạnh; nhưng chỉ cần ngừng nói một lát, toàn thân lại run rẩy, nó liền mở miệng cầu khẩn:

- Cô cô tha cho đệ tử đi, đệ tử không muốn nằm cái giường này chút nào.

Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi đánh nhau với cả sư phụ của phái Toàn Chân, không chịu mở miệng xin tha, sao bây giờ lại thoái chí thế à?

Dương Quá cười, nói:

- Ai đối xử xấu với đệ tử, đánh đập đệ tử, đệ tử một câu cũng không chịu thua. Ai đối xử tốt với đệ tử, đệ tử có thể tình nguyện chết vì người đó, huống hồ mở miệng xin tha.

Tiểu Long Nữ nói:

- Hừ, đừng tưởng là ta đối tốt với ngươi.

Tiểu Long Nữ từ nhỏ được sư phụ và Tôn bà bà dạy dỗ, nuôi dưỡng, mười tám năm chỉ bầu bạn với hai lão bà bà. Hai người ấy tuy đối với nàng cực tốt, chỉ do sư phụ muốn nàng luyện "Ngọc nữ tâm kinh", nên từ nhỏ đã bảo phải nàng gạt bỏ mọi cái tình hỉ nộ ai lạc, hễ thấy nàng khóc nàng cười, lập tức trách phạt rất nặng. Tôn bà bà dẫu là người nhiệt thành, cũng không dám cản trở sự tu luyện của nàng, sao cho nàng có được cái tính khí lạnh lùng, tàn nhẫn, đơn độc. Nay Dương Quá vừa tới, người này tâm nhiệt như hỏa, tuổi lại còn nhỏ, lời lẽ cử chỉ đương nhiên khác hẳn hai vị lão bà bà. Tiểu Long Nữ nghe Dương Quá nói, thừa biết là không nên, nhưng vẫn cứ trò chuyện với nó không biết mệt. Lúc đầu nàng thu nhận Dương Quá chỉ vì nể lời thỉnh cầu của Tôn bà bà, nhưng sau nghe Dương Quá bảo nàng là người đối tốt với nó, nàng tự dưng cũng cảm thấy đúng thế thật.

Dương Quá nghe giọng nàng không có vẻ gì là tức giận, bèn rên thật to:

- Trời ơi lạnh quá, rét quá, đệ tử chịu hết nổi mất thôi.

Kỳ thực, dù rất lạnh, song cũng chưa đến nỗi phải rên rỉ quá như thế.

Tiểu Long Nữ nói:

- Im đi, để ta kể cho ngươi biết lai lịch của cái thạch sàng (giường đá) này.

Dương Quá cả mừng, nói:

- Hãy quá, đệ tử không rên nữa, cô cô kể mau đi.

Tiểu Long Nữ kể:

- Ta nói anh hùng khắp thiên hạ đều muốn nằm cái giường này chẳng phải là để đánh lừa ngươi đâu, cái giường này được chế từ một loại hàn ngọc cổ, giúp ích rất nhiều cho việc tu luyện nội công thượng thừa.

Dương Quá lấy làm lạ, hỏi:

- Không phải làm bằng đá ư?

Tiểu Long Nữ cười khẩy, nói:

- Ngươi bảo ngươi đã thấy không ít vật cổ quái, nhưng đã thấy có thứ đá nào lạnh như thế này chưa? Thứ này tổ sư bà bà phải tốn bảy năm tâm huyết, đến miền đất băng giá cực bắc, đào sâu qua lớp băng dày mấy trăm trượng, mới lấy lên được thứ hàn ngọc này. Nằm ngủ trên cái giường ngọc này mà luyện nội công, thì một năm bằng mười năm tu luyện bình thường đó.

Dương Quá vui mừng nói:

- Thì ra nó có cái hay như thế.

Tiểu Long Nữ nói:

- Thoạt tiên ngươi nằm ngủ trên cái giường này, sẽ cảm thấy giá lạnh không chịu nổi, phải vận công lực toàn thân chống lạnh, lâu dần thành tự nhiên, lúc nằm ngủ cũng là lúc luyện công. Người ta luyện công, dù là người cần mẫn nhất, mỗi ngày cũng phải ngủ ba, bốn canh giờ. Nên biết, đạo luyện công là hành động nghịch thiên, khí huyết vận hành không giống lúc bình thường. Nhưng mỗi khi nằm ngủ, khí huyết tự nó lại vận hành theo kiểu cũ, thế là công phu luyện tập ban ngày mười phần bị hao mất chín. Nhưng nếu nằm ngủ trên cái giường này, thì trong lúc ngủ chẳng những không bị hao tốn công lực đã luyện ban ngày, mà còn gia tăng công lực.

Dương Quá tức thời lĩnh ngộ, nói:

- Thế thì ban đêm nằm ngủ trên tuyết cũng có cái tốt.

Tiểu Long Nữ nói:

- Không đâu. Một là băng tuyết hút cái nóng của cơ thể, tan thành nước; hai là thứ hàn ngọc này lạnh gấp mấy lần băng tuyết. Cái giường bằng hàn ngọc này còn có cái hay khác nữa, phàm tu luyện nội công, tối kỵ là tẩu hỏa nhập ma, bình thường luyện nội công, phải dùng một nửa tinh thần đề kháng tâm hỏa. Thứ hàn ngọc này là vật chí âm chí hàn trong thiên hạ, người tu đạo nằm ngồi trên nó, tâm hỏa tự thanh, do vậy, lúc luyện nội công có thể tha hồ dũng mãnh tinh tiến, như thế chẳng phải sẽ luyện nhanh hơn hẳn người khác đó sao?

Dương Quá cả mừng, nói:

- Cô cô, cô cô đối với đệ tử tốt quá, cô cô cho đệ tử nằm ngủ trên cái giường này, đệ tử sẽ không sợ huynh đệ họ Võ và Quách Phù. Lão Triệu Chí Kính của phái Toàn Chân tuy luyện nội công lâu hơn đệ tử, nhưng đệ tử cũng sẽ đuổi kịp.

Tiểu Long Nữ lạnh lùng nói:

- Tổ sư bà bà đã có di huấn, đã sống ở nhà mồ này, thì phải tu tâm dưỡng tính, nhất thiết không được có ý cạnh tranh với người khác.

Dương Quá vội nói:

- Chẳng lẽ bọn chúng hiếp đáp đệ tử, lại còn hại chết Tôn bà bà, mình cũng tha cho ư?

Tiểu Long Nữ nói:

- Người ta ai cũng phải chết, Tôn bà bà không chết bởi tay Hách Đại Thông, thì vài năm nữa tự mình cũng sẽ chết. Sống thêm vài năm, chết sớm vài năm thì cũng thế mà thôi. Chuyện báo cừu rửa hận, từ rày không được nhắc với ta nữa.

Dương Quá cảm thấy lời nói trên tuy có lý, nhưng vẫn có chỗ chưa đúng, song nhất thời nó chưa nghĩ ra được cách bác bỏ. Vừa lúc ấy, khí lạnh lại thấm vào người từng đợt một, nó lại run rẩy toàn thân. Tiểu Long Nữ nói:

- Để ta dạy ngươi cách chống cái lạnh khi nằm trên chiếc giường này.

Thế rồi nàng truyền cho nó mấy câu khẩu quyết cùng pháp môn tu tập nội công, chính là công phu căn cơ nhập môn của phái nàng. Dương Quá y lời luyện theo, trong giây lát đã cảm thấy khí lạnh giảm hẳn, đến khi nội tức chuyển sang vòng thứ ba, thì nó cảm thấy toàn thân phát nhiệt, không còn sợ băng giá nữa, ngược lại còn cảm thấy thoải mái dễ chịu khi nằm trên cái giường đá kia, hai mắt vừa nhắm lại, đã lơ mơ thiếp đi. Ngủ chừng nửa canh giờ, hơi ấm tan hết, hơi lạnh của cái giường làm cho nó tỉnh giấc, nó lại theo cách đã học mà dụng công. Cứ thế ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi ngủ nhiều lần trong đêm, sáng hôm sau thức dậy không hề cảm thấy mệt mỏi, thì ra chỉ trong một đêm tu luyện, mà nội lực đã có tiến bộ.

Hai người ăn sáng xong, Dương Quá mang bát đĩa vào bếp rửa sạch, rồi trở ra đại sảnh. Tiểu Long Nữ nói:

- Có một việc ngươi cần biết rõ. Nếu ngươi thật sự bái ta làm sư phụ, thì suốt đời sẽ phải nghe lời ta. Nếu ngươi không bái ta làm sư phụ, ta cũng vẫn truyền võ nghệ cho ngươi, sau này khi nào ngươi thắng nổi ta, ngươi có thể dựa vào võ công mà ra khỏi "Hoạt tử nhân mộ".

Dương Quá không hề đắn đo, nói:

- Đệ tử tất nhiên bái cô cô làm sư phụ, dù cô cô không truyền võ nghệ cho đệ tử, thì đệ tử cũng vẫn vâng lời cô cô.

Tiểu Long Nữ lấy làm lạ, hỏi:

- Tại sao?

Dương Quá nói:

- Cô cô, cô cô trong lòng đối tốt với đệ tử, đệ tử không biết hay sao?

Tiểu Long Nữ nghiêm mặt, nói:

- Ta đối với ngươi tốt hay không, từ nay ngươi không được nhắc đến. Ngươi đã bái ta làm sư phụ, thì ra hậu sảnh làm lễ.

Dương Quá theo nàng ra hậu sảnh, thấy ở đó chẳng bày biện đồ đạc gì, chỉ có mấy bức vẽ chân dung treo trên hai bức tường đông tây. Trên bức tường bên tây treo bức vẽ chân dung hai cô nương. Cô nương thứ nhất hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, đang soi gương chải đầu. Cô nương thứ hai là a hoàn mười bốn mười lăm tuổi, tay bưng chậu rửa mặt, đứng hầu bên cạnh. Hiện lên trong gương là cô nương lớn tuổi hơn, với dung mạo cực đẹp, ánh mắt ẩn chứa sát khí. Dương Quá nhìn một chút, trong lòng bất giác nảy sinh sự kính phục.

Tiểu Long Nữ chỉ cô nương lớn tuổi, nói:

- Vị này là tổ sư bà bà, ngươi hãy khấu đầu.

Dương Quá lấy làm lạ, hỏi:

- Tổ sư bà bà sao lại trẻ như vậy?

Tiểu Long Nữ nói:

- Khi vẽ thì còn trẻ, về sau sẽ không trẻ nữa.

Dương Quá cứ vấn vương mãi với câu "Khi vẽ thì còn trẻ, về sau sẽ không trẻ nữa", tự dưng thấy buồn, ngẩn ngơ nhìn bức chân dung, nước mắt bỗng ứa ra.

Tiểu Long Nữ không biết nó đang nghĩ gì, chỉ thiếu nữ trong vai a hoàn, nói:

- Đây là sư phụ của ta, ngươi hãy khấu đầu.

Dương Quá nghiêng đầu nhìn bức chân dung, thấy phong thái thiếu nữ ấy sinh động, vẻ mặt hết sức ngây thơ non nớt, thế mà về sau lại trở thành sư phụ của Tiểu Long Nữ, thì nó không dám đa tưởng nữa, vội quì xuống khấu đầu.

Tiểu Long Nữ đợi nó đứng dậy, mới chỉ bức chân dung treo trên bức tường bên đông, nói:

- Ngươi hãy nhổ nước bọt vào gã đạo sĩ đó.

Dương Quá nhìn, thấy bức chân dung vẽ một đạo sĩ thân hình cao lớn, lưng đeo trường kiếm, ngón trỏ tay phải chỉ về góc đông bắc, có điều là đạo sĩ quay lưng lại nên không thấy mặt. Dương Quá rất lạ, hỏi:

- Người này là ai? Sao lại phỉ nhổ y?

Tiểu Long Nữ nói:

- Đây là giáo chủ giáo phái Toàn Chân Vương Trùng Dương, môn phái chúng ta có một qui củ, sau khi vái tổ sư bà bà, thì phải phỉ nhổ hắn.

Dương Quá cả mừng, nó vốn hết sức căm ghét phái Toàn Chân, nay bổn môn lại có qui củ như thế, bèn nhổ một bãi nước bọt thật to vào lưng Vương Trùng Dương trên bức vẽ, nhổ xong cho là chưa đủ, lại nhổ nữa, đang định nhổ lần thứ ba, thì Tiểu Long Nữ nói:

- Đủ rồi.

Dương Quá hỏi:

- Tổ sư bà bà của chúng ta hận Vương Trùng Dương lắm phải không?

Tiểu Long Nữ nói:

- Đúng vậy.

Dương Quá nói:

- Đệ tử cũng thế. Tại sao không hủy bức chân dung hắn đi, còn treo ở đây?

Tiểu Long Nữ nói:

- Ta cũng không biết, chỉ nghe sư phụ và Tôn bà bà bảo rằng nam tử trong thiên hạ không có lấy một người tốt.

Đột nhiên nàng nghiêm giọng, nói:

- Sau này ngươi lớn lên, liệu hồn đừng có làm việc xấu, ta sẽ không tha cho đâu.

Dương Quá nói:

- Dĩ nhiên là cô cô sẽ tha cho đệ tử.

Tiểu Long Nữ định dọa nó để ngăn chặn, nào ngờ nó lại trả lời như vậy, cũng chưa biết bắt bẻ nó thế nào, bèn quát:

- Mau vái sư phụ.

Dương Quá nói:

- Sư phụ dĩ nhiên phải vái, song cô cô trước tiên phải đáp ứng đệ tử một việc đã, nếu không thì đệ tử sẽ không vái.

Tiểu Long Nữ nghĩ thầm: "Nghe Tôn bà bà bảo, xưa nay trước khi thu nhận đồ đệ , chỉ có sư phụ yêu cầu đệ tử đáp ứng điều này điều nọ, há có chuyện đệ tử đòi sư phụ đáp ứng?" Có điều là tính nàng trầm tĩnh, hoàn toàn không tức giận, nói:

- Điều gì, ngươi nói ta nghe coi.

Dương Quá nói:

- Đệ tử trong lòng coi cô cô như sư phụ, kính trọng cô cô, cô cô bảo gì đệ tử cũng vâng lời, nhưng ngoài miệng đệ tử sẽ không gọi sư phụ, chỉ gọi cô cô.

Tiểu Long Nữ hơi lạ, hỏi:

- Vì lẽ gì?

Dương Quá nói:

- Đệ tử đã trót bái lão xú đạo sĩ phái Toàn Chân làm sư phụ, lão ta đối với đệ tử không tốt, đệ tử nằm mơ cũng chửi sư phụ. Cho nên gọi là cô cô thì hơn, để khi đệ tử chửi sư phụ, không liên lụy gì tới cô cô.

Tiểu Long Nữ không cười nổi, cảm thấy cách nghĩ của thằng bé này kể cũng thú vị, bèn nói:

- Được, ta đáp ứng.

Dương Quá liền cung kính quì xuống, khấu đầu trước Tiểu Long Nữ đủ tám cái nói:

- Đệ tử Dương Quá hôm nay bái Tiểu Long Nữ cô cô làm sư phụ. Từ nay trở đi, Dương Quá vĩnh viễn vâng lời cô cô. Cô cô có gặp nguy hiểm, Dương Quá sẵn sàng xả mệnh bảo vệ cô cô; nếu có kẻ xấu bắt nạt cô cô, Dương Quá nhất định sẽ giết hắn.

Kỳ thực hiện tại Tiểu Long Nữ võ công cao hơn Dương Quá không biết bao nhiêu lần mà kể, nhưng Dương Quá thấy nàng yếu đuối tú nhã, bất giác nảy sinh khí khái nam tử hán che chở nữ nhi yếu đuối, càng nói càng hăng hái. Tiểu Long Nữ nghe giọng thành khẩn của nó, tuy còn đầy tính khí trẻ con, song nàng cũng không khỏi cảm động.

Dương Quá khấu đầu xong, đứng dậy, mặt mày tươi tỉnh. Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi có gì mà cao hứng thế? Bản sự của ta không thắng nổi lão Khưu Xứ Cơ phái Toàn Chân, càng không thể sánh với Quách bá bá nhà ngươi.

Dương Quá nói:

- Họ có giỏi mấy, cũng chẳng can hệ gì tới đệ tử. Chỉ có cô cô chịu thật lòng dạy võ công cho đệ tử mà thôi.

Tiểu Long Nữ nói:

- Thực ra học võ cũng vô dụng. Chẳng qua ở đây không biết làm việc gì, thì ta dạy võ cho ngươi.

Dương Quá nói:

- Cô cô, môn phái của chúng ta tên là gì?

Tiểu Long Nữ nói:

- Từ khi Tổ sư bà bà nhập cư "Hoạt tử nhân mộ" đến nay, không hề giao thiệp với các nhân vật võ lâm, môn phái của chúng ta cũng chẳng mang tên gọi nào. Sau Lý sư tỷ ra ngoài hành tẩu giang hồ, người ta gọi nàng là đệ tử "phái Cổ Mộ", vậy ta cứ gọi là "phái Cổ Mộ" thì được.

Dương Quá lắc đầu, nói:

- Ba chữ "phái Cổ Mộ" nghe không hay!

Nó vừa bái sư nhập môn, đã chỉ trích tên gọi của bổn môn, Tiểu Long Nữ cũng chẳng bực, nói:

- Tên gọi nghe hay hay dở thì đã sao? Ngươi chờ ta ở đây, ta đi đằng này một chút.

Dương Quá nghĩ một mình nó ở trong nhà mộ thì cả sợ vội nói:

- Đệ tử cùng đi với cô cô.

Tiểu Long Nữ trừng mắt nhìn nó, nói:

- Ngươi bảo sẽ vĩnh viễn vâng lời ta, vậy mà câu thứ nhất của ta, ngươi đã không nghe rồi.

Dương Quá nói:

- Đệ tử sợ.

Tiểu Long Nữ nói:

- Nam tử hán đại trượng phu, sợ cái gì? Thế mà còn đòi bênh ta đánh kẻ xấu cơ đấy?

Dương Quá nghĩ một chút, nói:

- Thôi được, cô cô đi mau về nhé.

Tiểu Long Nữ lạnh lùng nói:

- Chưa thể nói trước, còn xem có chóng bắt được nó không đã.

Dương Quá ngạc nhiên hỏi:

- Bắt cái gì vậy?

Tiểu Long Nữ không trả lời, bước ra.