Thursday, April 4, 2013

Võ sư Nguyễn Văn Vạn giết người tại quán café Linda

(BLA) - Ngày 15/6/2004, Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM trong phiên xét xử phúc thẩm lần thứ hai, đã tuyên án tử hình một bị cáo rất nổi tiếng trong vụ án “giết người”, “gây rối trật tự công cộng” xảy ra tại quán cà phê Linda (Q.4, TP Hồ Chí Minh) 8 năm về trước.

Bị cáo, cựu HLV trưởng đội tuyển taekwondo Việt Nam Nguyễn Văn Vạn sau khi thoát tội ở lần xét xử 3 năm trước đó, đã bị tuyên phạm tội “giết người”. Mặc dù tại các phiên tòa, bị cáo Nguyễn Khắc Đại đều tự nhận mình là thủ phạm, nhưng điều này đã không bào chữa nổi cho hành vi phạm tội của ông Vạn.

NỘI DUNG VỤ ÁN

Võ sư giết người trong quán cà phê:

Tối ngày 19/12/1996, Nguyễn Thanh Vân, cựu VĐV đội tuyển Taekwondo Việt Nam, từng đoạt huy chương vàng Seagame, con trai của võ sư Nguyễn Văn Vạn ( huấn luyện viên đội tuyển Taekwondo Việt Nam) đi chơi và xô xát với anh Phạm Văn Sơn tại quán cà phê Linda (quận 4, TP.HCM). 

Trong quá trình đánh nhau, Vân bị đánh chảy máu và cho rằng người nhà chủ quán Lynda đã đưa dao cho anh Sơn tấn công Vân. Để "rửa nhục", Vân quay về nhà "méc" với ba mình là võ sư Nguyễn Văn vạn, lúc đó đang là huấn luyện viên đội tuyển quốc gia.

Ngay sau đó, 5 người trong gia đình ông Vạn gồm: Nguyễn Văn Vạn, Nguyễn Văn Hạnh, Nguyễn Văn Hùng Dũng, Nguyễn Khắc Đại và Quách Thành Phương đã mang theo hung khí gồm kiếm gỗ và dao lê, đến quán Lynda "trả thù".

Sau khi "tàn phá" đồ đạc và gây náo loạn phòng bên ngoài, nhóm người tiến vào phòng phía trong. Quách Thành Phương cầm kiếm chặn ngay cửa ra vào, không cho ai thoát ra ngoài. 

Theo kết quả điều tra về sau, chính ông Vạn và Hạnh đã dùng hung khí đâm chém anh Lê Hồng Quân, còn Dũng và Đại đâm anh Nguyễn Phương Nam.

Sau khi kết thúc cuộc trả thù, cả nhóm rút khỏi quán trong sự khiếp hãi của những người chứng kiến. Toàn bộ quá trình tội ác diễn ra dưới sự chỉ đạo của ông Vạn.

Nạn nhân Quân sau đó đã chết vì đòn độc của ông Vạn. Còn anh Nam bị thương nặng, tỷ lệ 41% vĩnh viễn.

Với hậu quả hết sức nghiêm trọng như vậy, công an TP.HCM đã khởi tố vụ án, điều tra về hành vi giết người.

Trong quá trình điều tra, Nguyễn Khắc Đại tự đứng ra khai nhận mình là người duy nhất đâm chết anh Quân. 

Xét xử lần thứ nhất: không đủ căn cứ buộc tội

Qua năm 1999, khi vụ án được đưa ra xét xử sơ thẩm, TAND TP. HCM đã tuyên không đủ chứng cứ để buộc tội 3 anh em nhà ông Vạn phạm tội giết người và tha bổng các bị cáo (đang bị tạm giam) ngay tại tòa. 

Vụ án tưởng chừng đã khép lại với kết quả như trên.

Tuy nhiên, tại phiên tòa phúc thẩm ngày 24/7/2002, HĐXX Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM cho rằng nhiều tình tiết trong vụ án chưa được cấp sơ thẩm làm rõ và có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm. 


Do vậy, Tòa đã tuyên hủy án sơ thẩm trả về điều tra bổ  sung và xét xử lại. 

Vậy là sau gần 3 năm, vụ án đã được lật lại.

Xét xử lần thứ 2: Từ chung thân đến tử hình 


Ngày 1/3/2004, sau quá trình điều tra bổ sung, phiên tòa xét xử sơ thẩm lần hai được tiến hành. Lần này, TAND TP.HCM đã tuyên phạt ông Nguyễn Văn Vạn mức án chung thân vì đã phạm tội giết người. Tòa cho rằng ông Vạn là người có thành tích trong thể thao, phạm tội lần đầu… nên hình phạt chung thân là hợp lý. Các bị cáo còn lại bị tuyên phạt từ 1 đến 20 năm tù.

Điều đáng nói là tại phiên toà sơ thẩm lần 2 cũng như tất cả các lần khác, bị cáo Nguyễn Khắc Đại luôn một mực khai rằng chỉ có một mình mình đâm chết anh Quân. Trong khi ông Vạn trước sau đều nói mình không hề cầm hung khí, không giết anh Quân.

Tuy nhiên, lời khai của bị cáo Đại có nhiều điểm vô lý. Khi VKS hỏi Đại: “Đâm bằng dao nào? Đâm mấy lần, khi đâm có xoáy dao không?”. 

Lúc đầu Đại nói đã đâm bằng dao Thái Lan. Nhưng khi VKS cho biết vết thương trên người nạn nhân theo kết quả giám định không thể do loại dao này gây ra thì bị cáo lúng túng, khai ... không nhớ rõ ! 

Đại còn biện bạch rằng lúc đó hai tay đều cầm dao, 1 dao Thái Lan và 1 dao phay, bị cáo không nhớ rõ tay nào cầm loại dao nào để đâm. Nhưng Đại khẳng định mình chỉ đâm 1 nhát thì rút dao ngay. 

Thế nhưng, VKS công bố giám định vết thương nạn nhân cho thấy có nhiều vết trầy xước khác, vết thương dẫn đến cái chết dài 2,5 cm, rộng 1 cm. VKS giải thích, cả hai loại dao mà Đại khai đã sử dụng không thể gây ra vết thương có chiều dài 2,5 cm, mặt khác vết thương còn bị dao xoáy nên hở rộng đến 1 cm.

Trong khi đó, lời khai của hai nhân chứng (Liễu, Thủy - phụ việc của quán) và anh Nam (nạn nhân còn sống) khẳng định chính mình đã nhìn thấy võ sư Vạn cùng xông vào quán với những bị cáo khác và ra tay đâm chém nạn nhân Quân. Lúc đó, nạn nhân đang nằm trên giường ở phòng bên trong.

Tại phiên toà, ông Vạn khá bình tĩnh trả lời những câu hỏi của đại diện VKS. Thậm chí còn trả lời trước những vấn đề mà VKS chuẩn bị hỏi. Đến mức kiểm sát viên phải thốt lên: “Sao bị cáo lại trả lời trước, rõ ràng mang tâm lý đối phó”. 

Theo ông Vạn, khi ông đến hiện trường thì vụ án đã xảy ra. Lúc đến sân quán thì bất ngờ bị một thanh niên tấn công làm ông bị thương phải đi băng bó. Sau đó, vì buồn con nên ông đã bỏ nhà đi lang thang, chứ không phải bỏ trốn. 

Đại diện VKS đã chỉ ra những điểm vô lý trong lời khai của ông Vạn. Đó là lời khai của những nhân chứng khác khẳng định trong quán chỉ có 2 người đàn ông (một chết, một bị thương đã đến bệnh viện) thì lấy ai để tấn công ông Vạn?

VKS còn đặt nghi vấn: ông Vạn là một võ sư nổi tiếng, một người không quen biết, thù oán làm sao dám tấn công ông và có thể gây ra thương tích cho ông?

Những bị cáo khác trong vụ án đều khai chưa từng đến hiện trường lúc xảy ra vụ án và cũng không bỏ trốn. Nhưng lại giải thích rất vô lý việc vắng mặt khi công an triệu tập. 

Nguyễn Văn Hạnh cũng đưa ra lý do vắng mặt tương tự ông Vạn là buồn chuyện gia đình, bỏ nhà đi lang thang. 

Nguyễn Hùng Dũng thì khẳng định mình vẫn ở nhà khi công an đến tìm, nhưng vì mẹ bị cáo đau tim, sợ hãi nên nói dối không có mặt. Lời khai của Dũng cũng không thể xác minh bởi mẹ Dũng đã chết.

Quá trình xét xử vụ án được báo chí khi đó tường thuật hàng ngày và gây sự chú ý lớn trong dư luận xã hội.

Tại ngày xét xử thứ 2 (27/2/2004), VKS đã khẳng định ông Vạn đã phạm tội giết người và đề nghị HĐXX tuyên phạt tử hình Nguyễn Văn Vạn. 

Trong khi đó, bị cáo Nguyễn Khắc Đại, người tự nhận là hung thủ trong những phiên tòa trước, bị đề nghị mức án chung thân.

Theo đại diện VKS, lời khai của các nhân chứng tại hiện trường và 1 nạn nhân còn sống (anh Nguyễn Phương Nam) phù hợp với kết quả giám định pháp y và những chứng cứ khác. Tất cả chứng tỏ bị cáo Nguyễn Văn Vạn đã có mặt tại hiện trường, trực tiếp đâm chém gây ra cái chết cho anh Lê Hồng Quân. Hơn nữa, bị cáo Vạn còn là người chủ mưu cầm đầu, kích động các bị cáo khác xông vào quán, đập phá đâm chém 2 nạn nhân. Hành vi của bị cáo Vạn đặc biệt nguy hiểm, cần cách ly ra khỏi xã hội vĩnh viễn.

Trong lời nói sau cùng trước tòa, bị cáo Nguyễn Khắc Đại đã xin thay đổi lời khai về hung khí nhằm gỡ tội cho các bị cáo Vạn, Hạnh, Dũng. Tuy nhiên, trước đó, VKS đã chứng minh vết thương gây tử vong cho nạn nhân không thể do những loại dao bị cáo đã khai sử dụng (có thể do vết kiếm).

Đại diện VKS cũng đề nghị HĐXX tuyên phạt Nguyễn Văn Hạnh (em ruột Vạn) mức án chung thân, Nguyễn Khắc Đại (con ruột Hạnh) 16-18 năm tù, Nguyễn Văn Hùng Dũng và Quách Thành Phương mỗi bị cáo từ 12 đến 14 năm tù về tội “giết người”, Phạm Thanh Sơn 2-3 năm tù, Nguyễn Thanh Vân (con Nguyễn Văn Vạn - nhà vô địch Đông Nam Á) 2 năm tù về tội "gây rối trật tự công cộng".

Án sơ thẩm: chung thân

Chiều ngày 01/3/2004, TAND TP. HCM đã tuyên phạt Nguyễn Văn Vạn mức án chung thân về tội giết người. 

Theo HĐXX, đã có cơ sở để khẳng định võ sư Nguyễn Văn Vạn đã cùng 4 bị cáo là em, cháu trong gia đình trực tiếp đâm chém 2 nạn nhân. Bị cáo Nguyễn Khắc Đại mặc dù "cố" ôm tội về mình nhưng hoàn toàn mâu thuẫn, HĐXX bác bỏ lời khai.

4 bị cáo (là em, cháu của Nguyễn Văn Vạn) cùng trực tiếp tham gia đâm chém 2 nạn nhân bị xử phạt mức án: Nguyễn Văn Hạnh 20 năm tù; Nguyễn Khắc Đại 15 năm tù (phiên tòa sơ thẩm trước đó xác định Đại là bị cáo duy nhất gây án nên xử phạt mức án chung thân); Nguyễn Văn Hùng Dũng, Quách Thành Phương 13 năm tù về tội "giết người". 5 bị cáo còn phải liên đới bồi thường thiệt hại tính mạng, sức khỏe và tài sản tổng cộng 231 triệu đồng cho gia đình 2 nạn nhân và chủ quán.

Riêng bị cáo Phạm Văn Sơn bị xử phạt 1 năm tù, Nguyễn Thanh Vân (từng đoạt huy chương vàng SEA Games môn taekwondo) 2 năm tù về tội "gây rối trật tự công cộng". Cả hai cùng được hưởng mức án treo và phải chấp hành thời gian thử thách 2-3 năm.

Tòa nhận định: lời nói sau cùng của bị cáo Nguyễn Khắc Đại khai “hung khí gây án đã ném đi, hung khí tang vật giao nộp không đúng” và những lời khai khác không phù hợp với kết quả giám định pháp y và một số chứng cứ trong hồ sơ. Đại không thể chỉ một mình cùng lúc chém anh Quân chết và anh Nam trọng thương. Mặt khác, lời khai của những nhân chứng tại hiện trường và nạn nhân còn sống (anh Nam) cùng với những chứng cứ khác trong hồ sơ thể hiện chính Võ Văn Vạn cùng 4 bị cáo trực tiếp cầm hung khí đến hiện trường đâm chém gây ra cái chết và trọng thương cho 2 nạn nhân.

HĐXX nhấn mạnh, hành vi chém anh Nam cũng là hành vi giết người, nạn nhân còn sống là ngoài dự kiến. Do đó, việc xử phạt 5 bị cáo về tội danh giết người với khung tình tiết "giết nhiều người", có tính chất côn đồ là đúng người, đúng tội. 

Tuy nhiên, sau khi nghị án HĐXX đã chấp nhận lời bào chữa của luật sư, chỉ xử phạt các bị cáo tham gia giết người trong trường hợp đồng phạm giản đơn (do có quan hệ huyết thống gia đình nên cùng phạm tội), (Trước đó Viện kiểm sát truy tố tội giết người có tổ chức).

Theo HĐXX, bị cáo Nguyễn Văn Vạn là một võ sư có đẳng cấp, lại là người có ảnh hưởng đến con, em, cháu mình, đáng lẽ phải biết kềm chế nhưng lại lao vào con đường phạm tội. Các bị cáo thực hiện hành vi phạm tội với quyết tâm cao, sau đó khai báo không thành khẩn, tìm cách đối phó với cơ quan điều tra gây dư luận xấu trong xã hội.

Tuy nhiên, trên nguyên tắc có lợi cho bị cáo, HĐXX đã áp dụng Bộ luật hình sự năm 1985 để xét xử vụ án này.

Án phúc thẩm: Tử hình 

Sau phiên tòa sơ thẩm, VKSND TP. HCM đã có đơn kháng nghị lên Tòa án nhân dân tối cao, đề nghị nâng hình phạt lên tử hình đối với Nguyễn Văn Vạn thay vì án chung thân như tòa sơ thẩm đã tuyên.

Bản kháng nghị cũng đưa ra mức án mới dành cho bị cáo Nguyễn Văn Hạnh là chung thân (thay vì 20 năm tù giam).

VKS cho rằng mức hình phạt mà tòa án sơ thẩm đã tuyên chưa nghiêm. Các bị cáo trên đã cấu kết với nhau dù chỉ trong thời gian ngắn nhưng có người chỉ huy tấn công và kết thúc hành động phạm tội. Hung khí được chuẩn bị trước và có sự phân công rõ. Mặt khác, các bị cáo này đều có quan hệ thân thuộc với nhau nên phải xem theo hướng phạm tội có tổ chức.

Cũng theo VKS, chính Nguyễn Văn Vạn là người chỉ huy đồng bọn và cùng bị cáo Hạnh gây ra cái chết cho nạn nhân Quân cũng như trực tiếp chém anh Nam. Hơn nữa, bị cáo Vạn lại sắp xếp cho bị cáo Nguyễn Khắc Đại ra đầu thú và khai báo gian dối gây cản trở cho việc điều tra khiến vụ án kéo dài nhiều năm. Cùng với thái độ khai báo không thành khẩn tại tòa, bị cáo Vạn không hề có hướng phục thiện. Vì vậy, theo Viện, phải áp dụng mức hình phạt cao nhất mới thỏa đáng.

Ngày 14/6/2004, phiên phúc thẩm được tiến hành.

Sau hai 2 ngày xét xử, sáng ngày 15/06/2004 Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã chấp nhận kháng nghị của VKSND TP.HCM tuyên tử hình võ sư Nguyễn Văn Vạn, án chung thân với Nguyễn Văn Hạnh.

Theo VKS, khi biết tin con mình là Nguyễn Thanh Vân (nguyên vận động viên quốc gia, từng đoạt Huy chương vàng Taekwondo tại SEA Game 15) bị đánh tại quán cà phê Linda (phường 12, quận 4), Vạn đã cùng Nguyễn Văn Hạnh, Nguyễn Văn Hùng Dũng (là anh em ruột), Nguyễn Khắc Đại (con Hạnh) và Quách Thành Phương vác dao, kiếm đi trả thù. Khi đến quán Linda, Quách Thành Phương cầm kiếm đứng chặn ngang cửa không cho ai ra vào còn Vạn, Hạnh, Dũng và Đại xông vào bên trong đâm chém loạn xạ. Vạn, Hạnh chém chết anh Quân còn Đại và Dũng chém bị thương anh Nam. Sau khi thực hiện xong hành vi phạm tội, Vạn ra lệnh cho các bị cáo khác rút lui.

VKS cho rằng, HĐXX cấp sơ thẩm nhận định các bị cáo phạm tội là không có tổ chức; bản thân bị cáo Vạn đã có thành tích trong hoạt động thể thao cấp quốc gia… nên tuyên bị cáo Vạn tù chung thân; bị cáo Hạnh 20 năm tù là chưa nghiêm; chưa tương xứng với hành vi phạm tội của các bị cáo.

Theo VKS, các bị cáo đã cấu kết với nhau phạm tội, dù chỉ trong thời gian ngắn nhưng cũng có người chỉ huy tấn công và kết thúc hành động phạm tội. Hung khí của các bị cáo đã được chuẩn bị từ trước và khi phạm tội đã có sự phân công tấn công rõ ràng. Mặt khác, các bị cáo là những người thân với nhau nên cần phải xem đó là cách phạm tội có tổ chức.

Bên cạnh đó, Nguyễn Văn Vạn là chỉ huy đồng bọn cùng Nguyễn Văn Hạnh trực tiếp gây ra cái chết của anh Quân và làm bị thương anh Nam. Hậu quả của vụ án là đặc biệt nghiêm trọng.

Sau khi vụ án xảy ra, các bị cáo lại sắp xếp cho bị cáo Đại đầu thú, khai báo gian dối gây cản trở cho việc điều tra khiến vụ án kéo dài nhiều năm. Từ đó ảnh hưởng xấu đến việc giữ nghiêm phép nước và uy tín của các cơ quan tiến hành tố tụng. Mặt khác, thái độ khai báo không thành khẩn của bị cáo tại phiên tòa cho thấy bị cáo không có hướng phục thiện. Do vậy, cần áp dụng hình phạt cao nhất đối với bị cáo Vạn mới thỏa đáng.

Tại bản án phúc thẩm, Tòa nhận định: Bị cáo Vạn là kẻ chủ mưu, huy động lực lượng là anh em, con cháu đến quán Linda chém người. Cấp sơ thẩm xét bị cáo Vạn là người đã có thành tích trong thể thao; phạm tội lần đầu; gia đình bị cáo Vạn đã khắc phục một phần hậu quả… để xét cho bị cáo Vạn hưởng mức án thấp hơn mức án VKS đã đề nghị là chưa thỏa đáng. Những tình tiết giảm nhẹ ấy không đủ để bị cáo Vạn không bị loại ra khỏi xã hội vĩnh viễn. Do vậy, cần phải sửa một phần bản án cấp sơ thẩm, tuyên phạt tử hình đối với bị cáo Nguyễn Văn Vạn.


---------------------------------


13/1/2005: Thi hành án tử hình võ sư Nguyễn Văn Vạn


Ngày 13/01/2005, Hội đồng Thi hành án tử hình TAND TP HCM đã thực hiện quyết định thi hành án tử hình đối với Nguyễn Văn Vạn.


---------------------------

Bình luận của TUỔI TRẺ :


THANH KIẾM & VÕ ĐẠO


“Khi mới học võ, tôi chỉ có mong muốn là nắm được đòn thế cao siêu. Lên được đai đen, đai đỏ, tôi lại muốn mình phải thật giỏi để đánh thắng người khác. Nhưng bây giờ, mục đích lớn nhất của tôi chính là ...


Án tử hình cho cựu võ sư Nguyễn Văn Vạn trong phiên xử phúc thẩm của Tòa án nhân dân tối cao đã khép lại “vụ án giết người tại quán cà phê Linda quận 4”.

Một vụ án gây xôn xao dư luận cả nước, có thời gian điều tra, truy tố, xét xử kéo dài qua hai thế kỷ, từ 1996 - 2004.

Từ mâu thuẫn của người thân với một quán cà phê đã dẫn đến việc ông Vạn tay cầm kiếm Nhật, hùng hổ kéo thêm người đi giải quyết ân oán! Sau trận loạn đả bằng dao kiếm, đối thủ có người gục chết, người bị thương, còn cha con ông Vạn thì vào tù.

Nhưng điểm gây bàng hoàng dư luận của vụ án này là ở chỗ: kẻ thủ ác lại là một võ sư tên tuổi từng đảm nhiệm trọng trách huấn luyện viên trưởng đội tuyển taekwondo quốc gia VN, đã rèn luyện nhiều thế hệ, tên tuổi võ sĩ vinh dự bước lên đài quốc tế. Nguyễn Văn Vạn kháng án chung thân của tòa sơ thẩm, nhưng tòa phúc thẩm lại tăng lên khung cao nhất.

Nấm mồ của nạn nhân nay đã qua bao mùa cỏ xanh, tàn. Kẻ gây ác cũng chuẩn bị đền tội. Nhưng dư luận chung vẫn khó quên một nhân vật như vậy lại hành xử côn đồ để phải nhận kết cục bi thảm! Còn giới hành võ thì ám ảnh chuyện một vị võ sư lừng danh tay cầm kiếm Nhật, kéo con cháu (phần lớn biết võ) đi chém người yếu thế.

Pháp luật đã lý giải theo pháp luật, nhưng võ cũng có cách lý giải của mình. Trong sâu xa võ có hai phần: thuật và đạo. Thuật chỉ đủ để giúp người ta biết võ. Còn đạo mới đưa người ta đến tận cùng của cái biết võ mà hành võ. Đạo chính là đẳng cấp cao nhất mà người tập võ chân chính phải phấn đấu đạt đến.

Có ai bước vào nghề võ mà không vài lần nghe thầy dạy bảo: “Khi mới học võ, tôi chỉ có mong muốn là nắm được đòn thế cao siêu. Lên được đai đen, đai đỏ, tôi lại muốn mình phải thật giỏi để đánh thắng người khác. Nhưng bây giờ, mục đích lớn nhất của tôi chính là phải chiến thắng chính bản thân mình”.

Trên các bức tường của võ đường hay treo đại tự “Nhẫn”. Bởi chính đó là nền tảng hun đúc nên tinh thần thượng võ. Chuyện võ kể rằng: Có một đại cung thủ đã đạt đến mức độ thượng thừa có thể “bách bộ xuyên dương”, đi trăm bước ngoảnh đầu lại bắn trúng lá liễu. Cả đời cung thủ này chỉ có một tâm nguyện duy nhất là tìm người để được thua.

Ngày kia, theo lời chỉ dẫn của giới võ lâm, anh quyết lên ngọn Hoa sơn thi thố tài năng với một đại sư lừng danh đã ẩn tu. Vị đại sư đồng ý cùng anh leo lên một mỏm đá cheo leo cao nhất. Giữa cuồng phong gào rít, cung thủ chỉ đứng không đã muốn té, nói gì giương cung, lắp tên thi bắn đại bàng. Cuối cùng anh chịu thua và chuyển cung cho vị đại sư trổ tài.

Thật bất ngờ, đại sư lại vứt cung xuống vực rồi bình thản nói: “Tôi đã bỏ tiền ra mua được một con đại bàng thật đẹp, thì khổ chi phải leo lên tận đây chịu nguy hiểm để bắn nữa...”. Như tuyết rơi giữa mùa hè. Như tia chớp lóe sáng ngay buổi bình minh. Đầu óc cuồng mê bất bại của cung thủ ngỡ ngàng đại ngộ! Anh lặng lẽ xuống núi, bẻ cung, ngồi thiền và viết ra dòng chữ “Dụng ý bất dụng lực”.

40 năm trước, võ sư Watanabe (Hiệp khí đạo và Nhu đạo) trả lời một đệ tử đòi ông dạy thêm vài miếng karate để phòng thân: “Tam thập lục chước, không gì bằng bỏ chạy. Bởi thế Hiệp khí đạo cốt yếu là bộ sariwaza giúp người ta an toàn thoát thân trong danh dự. Đấy, anh cứ đánh tôi đi xem có đánh trúng được hay không!”.

Xưa nay các môn võ phương Đông dù khác nhau ở chiêu thức, nhưng đều có điểm giống nhau ở môn qui: không phản môn, phản thầy; không khoe tài, không ỷ lực hiếp người; không háo sắc, loạn dâm; không thắng vui, thua buồn... Tuy nhiên, người đạt đến đạo của võ chắc không cần phải nhớ những điều cụ thể này nữa bởi họ đã hiểu tận cùng chữ “nhẫn” của nhà võ, và tự nó bao trùm tất cả.

Ngộ được chữ “nhẫn” còn hơn mọi đòn thế. Mục đích lớn nhất của võ chính là vừa giúp mình, vừa cứu cả đối thủ, trong khi tránh được bao rắc rối nảy sinh sau đó. Cao hơn nữa đó là sự khuất phục đối thủ, chứ không chỉ dừng lại ở việc thắng người.

Ngày nay nhiều môn võ được đưa ra thi đấu quốc tế tranh hơn thua. Mặt tích cực của nó là giúp người luyện võ tinh thần phấn đấu, rèn luyện sức khỏe, võ thuật. Nhưng nếu chỉ chú tâm vào chiến tích thấy được, e dễ rơi vào cuồng vọng thắng người mà quên mất phải tự thắng chính mình, sự chiến thắng thượng thừa nhất của người luyện võ.

Kiếm và võ không có tội. Chỉ người dùng nó có tội, một khi chỉ biết và sử dụng một nửa trần trụi, đơn giản nhất của võ! Thuật và đạo đều nằm trong con đường luyện võ, nhưng không phải ai cũng lĩnh ngộ được tất cả...

Có khi bản án lớn nhất trong trường hợp này không hẳn đã là án tử hình, mà chính là bản án chung thân để đương sự ngày ngày đối diện với chữ “nhẫn” mà lẽ ra phải ngộ được từ lâu rồi!